Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sống Cùng Ma Tôn Một Vạn Năm

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

4

Lúc Trọng Tịch đến đón ta, ta đang ôm gương ngắm nghía đôi mắt mới. Trước đây mất một con mắt, bên phải màu xanh lá, bên trái màu xám. Giờ có mắt rồi, cả hai bên đều xanh biếc, ta thấy mình thật sự rất đẹp.

Ta lại gần Trọng Tịch, hắn lại lùi về sau hai bước. Ta tiến lên, lần này hắn không lùi nữa. Ta chớp chớp mắt hỏi hắn: “Người nhìn mắt ta này, có phải đẹp hơn trước không?”

Trọng Tịch gật đầu nói: “Trước đây ngươi cũng đẹp.”

Ngay sau khi hắn nói xong câu này, trong lòng ta đột nhiên dấy lên một cảm giác khác lạ, chắc là vui mừng, nhưng lại có chút muốn khóc, vừa bị đè nén lại vừa khó chịu. Ta chưa bao giờ có cảm giác này trước đây, ta rất không quen.

“Sao vậy?” Trọng Tịch thấy sắc mặt ta không ổn, lo lắng hỏi.

“...”

Ta không biết phải nói thế nào, chỉ lắc đầu nói mình không sao.

Khi trở về Ma Cung, các vị đại thần đến bái kiến Ma Tôn. Ta và Tiểu Lam Điệp theo sau Trọng Tịch, có thêm vài gương mặt mới và bớt đi vài gương mặt cũ.

Họ đến để bàn bạc chuyện Vân Ngoại Cảnh.

Trong một nghìn năm ta và Trọng Tịch bị phong ấn dưới đáy Hắc Uyên, Tàng Uyên Thần Quân của Thần tộc đã dẫn đám người không biết liêm sỉ kia đến cướp lãnh thổ nữa rồi. Lần này bàn bạc là để đi cướp lại lãnh thổ.

“Đoạt lại Vân Ngoại Cảnh! Đoạt lại Vân Ngoại Cảnh!”

Kể từ khi Trọng Tịch lên làm Ma Tôn, quét sạch loạn trong, giành lại căn cứ Vân Ngoại Cảnh, ta chỉ cần ở sau lưng cổ vũ là được. Ta cũng rất sẵn lòng nằm xuống xem, nhưng ngay sau khi họ nói xong chuyện đoạt lại Vân Ngoại Cảnh, trong lòng ta dâng lên một ý chí sát phạt mãnh liệt...

Điều này thật không bình thường. Ta chỉ là một khối sắt, lẽ ra những thứ như thất tình lục d.ụ.c, dù có sinh ra linh thức thì cũng không thể mạnh mẽ đến mức này.

Ma giới không có ngày và đêm. Ma tộc không thích ánh mặt trời, vì vậy mặt trăng luôn treo trên cao, là nguồn sáng chính của Ma giới. Phòng ngủ của ta được sắp xếp ngay cạnh tẩm cung của Trọng Tịch.

Lúc ban đầu ta chưa thể hóa hình và nói chuyện, ta luôn ngủ cùng Trọng Tịch, vì không có cảm giác an toàn, đêm nào hắn cũng ôm ta ngủ. Sau khi ta có thể hóa hình, hắn đã chia tẩm cung thành hai phòng, ta một phòng hắn một phòng.

Các đại thần đều nói không cần phải ủy khuất ta, có thể xây một tẩm cung mới cho ta, nhưng Trọng Tịch từ chối với lý do: “Ta đã quen có Cầm Nguyệt ở bên cạnh, cách xa quá ta không quen.”

Thật ra ta cũng không quen. Ngủ cùng Trọng Tịch mấy nghìn năm, đột nhiên phải ngủ một mình, ta ngủ không được. Thế là tối hôm đó ta lén lút chạy sang phòng hắn.

Trọng Tịch bình thường ngủ rất nhẹ, một chút gió thổi cỏ lay cũng sẽ tỉnh, lạ là hôm đó ta đến mà hắn không tỉnh? Thế là ta yên tâm rúc vào lòng hắn ngủ, định bụng đợi trời chưa sáng thì đi. Sự thật là ta bị đuổi đi giữa đêm.

Thật ra ta bị nóng đ.á.n.h thức. Khi tỉnh dậy, ta thấy Trọng Tịch đang ôm ta, đôi mắt hắn ánh lên sắc đỏ rực, như muốn ăn tươi nuốt sống ta. Thân nhiệt Ma tộc thường rất thấp, chỉ khi làm chuyện đó mới tăng cao. Ta hiểu ý hắn, ta nghiêm túc nói: “Bây giờ ta đi tìm một mỹ nữ đến cho người nhé?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-cung-ma-ton-mot-van-nam/chuong-4.html.]

Rồi ta bị đuổi đi. Ta vì muốn tốt cho hắn, hắn vậy mà lại đuổi ta đi, ta giận đến mức ba ngày không dám chạy qua ngủ cùng hắn.

Ta nằm mơ. Trong mơ, ta là một nữ t.ử yếu đuối bị phụ mẫu ép gả cho phú hào, là một vị tướng quân xông pha chiến trường, cuối cùng da ngựa bọc thây, là một kỹ nữ cam tâm tình nguyện tuẫn tiết vì tình yêu, là một tên trộm mộ, là một quý phi, là một hoàng đế, là con ngựa trên thảo nguyên, là hạt cát nơi Mạc Bắc, là tuyết nơi Côn Luân, là nước Giang Nam, là tất cả... Cuối cùng, là một khối ngọc thạch màu xanh nhạt.

Ta bị dọa tỉnh. Trong Tam giới, ai cũng nằm mơ, chỉ có ta và Tu Duyên là không, bởi vì chúng ta không có t.ì.n.h d.ụ.c... Nhưng, ta đã nằm mơ, điều này thật sự quá đáng sợ, chắc chắn là do con mắt này...

“Trọng Tịch! Trọng Tịch!” Sau nhiều năm, ta lại gọi tên hắn một lần nữa.

Ta cuống quýt vén chăn bò dậy, chạy về phía phòng Trọng Tịch.

Cửa mở ra, Trọng Tịch còn nhanh hơn ta, hắn chỉ mặc độc một chiếc áo choàng ngủ đã chạy sang rồi.

Ta tiến lên nắm c.h.ặ.t t.a.y áo hắn. Áo bị ta kéo ra, l.ồ.ng n.g.ự.c trần trụi, vạm vỡ của hắn hiện ra trước mắt, nhưng bây giờ ta không có thời gian để nhìn!

“Trọng Tịch! Trọng Tịch... ta nằm mơ rồi, huhuhu, làm sao bây giờ, ta nằm mơ rồi.”

Rồi ta cảm thấy có gì đó ướt ướt ở mắt trái. Ta đưa tay sờ, là nước? Không đúng, ta đã khóc, là nước mắt chảy ra sao! Điều này còn đáng sợ hơn cả việc ta nằm mơ.

“Ngươi chảy nước mắt?” Trọng Tịch lặp lại một lần nữa. Ta càng sợ hãi hơn, cả người run rẩy.

Trọng Tịch mặc lại quần áo cho ta, chúng ta lập tức tìm đến Khúc Nhiễm ngay trong đêm.

Ta mềm nhũn trong vòng tay Trọng Tịch, mắt trái vẫn còn vương nước mắt. Thật ra ta cũng không muốn, nhưng ta không thể kiểm soát được. Khúc Nhiễm còn tưởng là Trọng Tịch bắt nạt ta, mở miệng liền nói: “Một thanh kiếm mà cũng bị ngài bắt nạt t.h.ả.m đến vậy sao? Ma Tôn uy vũ!”

Trọng Tịch đá cho hắn một cái, rồi kể lại đầu đuôi câu chuyện...

Khúc Nhiễm vẻ mặt không thể tin được. Hắn nói binh khí đã sinh ra linh thức đã là rất khó rồi, bây giờ lại còn có cả thất tình lục d.ụ.c, điều này còn khó hơn bất cứ thứ gì. Hắn còn nói, một con mắt của ta lưu lạc ở nhân gian nhiều năm, bị nhiễm cảm xúc của con người nên mới biết khóc, biết sợ hãi.

“Vậy ta có chớt không?” Ta đột nhiên thốt ra một câu như vậy, chính ta cũng kinh ngạc.

Ta là Thượng Cổ Thần Khí! Sống lâu hơn tất cả những người đang có mặt ở đây, cũng là thanh thần kiếm cứng rắn và lợi hại nhất thế gian, xưa nay chỉ có ta giớt người khác...

Trọng Tịch cau mày hỏi Khúc Nhiễm: “Nàng nói năng hồ đồ như vậy có sao không?”

Sau khi Khúc Nhiễm đảm bảo lần nữa rằng triệu chứng của ta không gây nguy hiểm gì, Trọng Tịch cõng ta rời đi, vì chân ta đã mềm nhũn rồi.

Sau đó, ta không dám ra ngoài, sợ dọa người khác, chỉ có Trọng Tịch và Tiểu Lam Điệp bầu bạn. Vì đột ngột tiếp nhận cảm xúc mạnh mẽ từ con mắt trái, ngày nào ta cũng nửa tỉnh nửa mê. Ta vừa cảm nhận rõ ràng sự điên rồ của mình, lại vừa rất tỉnh táo, vừa cực kỳ vui buồn, lại vừa bình lặng như nước. Cảm giác đó thật sự không thể tả nổi.

Trọng Tịch thì ổn, còn Tiểu Lam Điệp thì đáng thương, cô ta bị ta dọa khóc mấy lần…

-

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sống Cùng Ma Tôn Một Vạn Năm
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...