Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sống lại báo thù thái tử

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoàng đế luôn luôn thiên vị Tạ Sở Tử, nếu không phải không còn con trai nào khác, ông ta cũng quyết sẽ không truyền ngôi vị hoàng đế cho Tạ Dực Bạch.

Hắn còn nợ đại ca ta một trận ngũ mã phanh thây, nợ tẩu tẩu ta một trận m-ổ bụng, nợ Ôn gia một trận lửa lớn và nợ ta một bát thuốc độc.

Vậy thì cứ từ từ mà trả đi.

Còn về A Nguyệt, nàng ta đã sớm bị Tôn Di An làm cho thành người không ra người quỷ không ra quỷ.

Lúc trước Tôn gia rơi đài, Tôn Di An mỗi ngày đều đổi cách tra tấn nàng ta.

Hiện giờ trên mặt A Nguyệt trải rộng vết thương, hai mắt đen như mực, không còn ra hình ngươi.

Cả ngày ngu dại, thần kinh tưng tưng mà lẩm bẩm “Ta mới là hoàng hậu!”, lại phát ra một hồi tiếng cười quái dị.

Lúc ta bước ra khỏi thiên lao, gió thu cuốn lên chiếc lá bồ đề, phủ đầy một vùng đất rực rỡ.

Tạ Dực Bạch mặc một bộ đồ trắng khoanh tay đứng đó. Gió thổi tung vạt áo của hắn, mang theo hương thơm của cây lãnh tùng.

Tạ Dực Bạch cầm lấy khăn tay lau tay ta cẩn thận:

"Mọi chuyện đều kết thúc, Như Ngữ có thể chỉ nhìn một mình trẫm được không?"

Ta nhảy lên lưng Tạ Dực Bạch rộng lớn, hai tay ôm lấy cổ hắn.

"Tạ Dực Bạch, mau thú nhận đi! Ngươi cũng trọng sinh đúng không?"

Đôi tay Tạ Dực Bạch kéo nhẹ hai đùi ta, nhẹ nhàng ừ một tiếng.

"Trọng sinh lúc nào?"

Ta trọng sinh sau khi bị rơi xuống nước, Tạ Sở Tử hẳn là trọng sinh sau khi hoàng hậu điên loạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-lai-bao-thu-thai-tu/chuong-18.html.]

Ánh mắt Tạ Dực Bạch trầm xuống, giọng nói không thể nghe ra được cảm xúc gì: "Sớm hơn nàng."

Ta nghiêng đầu, sớm hơn ta?

Ta đùa cợt một câu: "Vậy lúc ta bị rơi xuống nước, chẳng phải là chàng thực sự cứu ta sao?"

Tạ Dực Bạch không nói gì, cõng ta lặng lẽ đi xuyên qua con đường phủ đầy lá bồ đề.

Ta áp sát lỗ tai hắn, cười khúc khích nói: "Vậy ân cứu mạng này, không thể không lấy thân báo đáp được rồi."

Lưng Tạ Dực Bạch có chút cứng đờ.

Ta cắn lỗ tai hắn:

"Chọn ngày không bằng gặp ngày, đêm nay liền làm luôn được không? Phu quân."

Năng lực làm việc của Tạ Dực Bạch rất mạnh, đặc biệt là thể lực.

Ta nằm sấp trên gối mềm như không có xương, lẩm bẩm: "Tạ Dực Bạch, ta rơi xuống nước thật là chàng cứu?"

Tạ Dực Bạch xoa bóp phần thắt lưng đau nhức cho ta, không có hé răng.

Ta chọc chọc vào mặt hắn: "Vì cứu ta, chính mình còn bị nhiễm cảm lạnh nữa."

Tạ Dực Bạch nhẹ nhàng liếc nhìn ta một cái, giọng nói nhàn nhạt: "Không muốn để nàng gánh nghiệp."

Sắc mặt ta có một thoáng ngẩn ngơ.

Có nhân thì có quả.

Kiếp này, ta và Tạ Dực Bạch đã hoàn toàn quấn quýt ở bên nhau rồi.

HOÀN.

-

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sống lại báo thù thái tử
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...