Giới Thiệu Truyện
Mẹ từng bị cả nhà gọi là mụ đàn bà dữ, đến chết vẫn không ai bênh vực
Ba tôi tên Tấn, sống cả đời với vẻ ngoài hiền lành, nhã nhặn, được hàng xóm gọi là người tử tế ít ai sánh bằng. Nhưng chỉ có người trong nhà mới hiểu, cái vẻ tử tế đó chỉ là vỏ bọc. Bên trong ông là một kẻ hèn yếu, né tránh, sợ phiền, sợ xấu mặt, và đặc biệt... sợ vợ mình bị chê.
Khi ông ngoại qua đời, không di chúc, không giấy tờ. Cô tôi ôm hết nhà đất về tên mình. Mẹ tôi – bà Dung – uất ức, giành giật lại từng mét đất bằng miệng và nước mắt. Giữa đám tang, bà đứng chặn cửa, giằng lại chìa khóa nhà. Mọi người nhìn mẹ như thể bà phát điên.
Ba tôi không nói gì, chỉ xách túi bước ra cổng, buông một câu:
"Anh không chịu nổi cảnh này. Tùy em muốn làm gì thì làm."
Sau đó, ai cũng nói mẹ tôi dữ dằn, cục cằn, còn ba tôi thì ôn tồn, nhẫn nhịn. Mỗi lần bị chỉ trích vì không bênh vợ, ông chỉ cười khổ:
"Tôi cũng khuyên cô ấy nhiều rồi… nhưng mà tính vợ tôi vậy, tôi quản không nổi."
Mẹ tôi là người nuôi ông ngoại khi ông nằm liệt suốt hai năm. Chỉ có bà thay tã, nấu cháo, cạo gió, mua thuốc. Còn ba tôi thì suốt ngày đi dạy, viện cớ bận việc. Tiền dưỡng già của ông ngoại, cô tôi giữ luôn, không đưa một đồng. Mẹ tôi đi đòi, bị cả họ chửi là hám tiền.
Ở trường, ba tôi bị đồng nghiệp dìm. Mẹ tôi xông thẳng lên gặp hiệu trưởng, mắng cho một trận ra trò. Kết quả, ba tôi được giữ chức. Nhưng sau đó ông lại kể với đồng nghiệp rằng:
"Vợ tôi không hiểu chuyện, làm loạn cả trường. Tôi xin lỗi thay."
Sau này, mẹ phát hiện mắc ung thư gan giai đoạn cuối. Ba tôi không đồng ý chữa, nói nên giữ tiền cho tôi – con gái ông – làm của hồi môn sau này. Ông bảo mẹ tôi:
"Đằng nào cũng không qua khỏi, em giữ sức, anh đưa đi du lịch vài chỗ còn hơn."
Vậy là mẹ đồng ý. Chuyến đi cuối đời của mẹ là đến một vùng biển yên tĩnh, nơi ông từng hứa sẽ đưa bà tới lúc mới cưới. Hai tuần sau, mẹ mất. Tôi nhận được tin muộn vì đang học ở xa. Về tới nhà, chỉ còn kịp nhìn tro cốt.
Ba tôi đứng trước bàn thờ, chép miệng bảo:
"Sống nóng nảy quá, cuối cùng cũng rút ngắn đời mình."
Tôi chết lặng.
Ba tháng sau, ông cưới lại. Cô dâu là dì Xuân – hàng xóm, mối tình đầu cũ. Đám cưới rình rang, còn có cả bài thơ dán ngoài cổng:
Trăm năm lỡ hẹn duyên xưa
Gặp nhau trễ muộn vẫn vừa lòng nhau
Tôi về nhà, đứng chết trân khi thấy bàn thờ mẹ bị dời vào góc bếp, di vật của bà bị gom đổ ra sân, còn tấm ảnh cưới mới thì treo ngay phòng khách. Trước cửa treo đầy bóng bay và chữ đỏ. Phòng ngủ của mẹ giờ là phòng tân hôn. Toàn bộ mọi dấu vết của mẹ biến mất chỉ sau ba tháng.
Tôi gào lên chất vấn. Dì Xuân thì bình thản nhếch môi:
"Con gái gì mà vô ơn. Mẹ cô sống cả đời chua ngoa, giờ mất rồi, ba cô cũng nên được sống bình yên. Hay là cô không muốn ông ấy hạnh phúc?"
Tôi không nhịn được, giáng cho bà ta một cái tát.
Ba tôi lao vào, không hỏi đầu đuôi, cầm chổi quét nhà phang thẳng vào lưng tôi.
"Cô cút khỏi cái nhà này! Không ai cần đứa con bất hiếu như cô!"
Câu đó, tôi nghe rồi. Ở kiếp trước.
Vì không chịu nổi cảnh mẹ bị sỉ nhục, tôi từng cãi lại ba và bị ông đẩy ngã từ tầng hai xuống. Khi tôi hấp hối, ba lại đứng trước công an làm chứng rằng tôi tự trượt chân.
Nhưng giờ thì khác rồi.
Tôi không còn là đứa con gái yếu ớt, chỉ biết khóc lóc cầu xin công bằng.
Tôi đã sống lại.
Và lần này, tôi sẽ không để ai giẫm lên mẹ tôi thêm một lần nào nữa.