Tôi choàng tỉnh, một cơn đau nhức nhối chạy dọc sống lưng, nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng là gì so với cú sốc tinh thần đang nhấn chìm tôi. Không gian quen thuộc, mùi hương xa lạ của hoa ly và nến thơm nồng nặc xộc vào cánh mũi, khiến tôi rùng mình. Đôi mắt tôi mở to, cố gắng định hình lại mọi thứ. Trước mắt tôi, tấm ảnh cưới lộng lẫy của ba và dì Xuân treo ngay ngắn trên bức tường phòng khách, nơi ngày xưa vẫn là ảnh mẹ tôi. Toàn bộ căn nhà, từ bố cục đến màu sắc, đều đã thay đổi một cách chóng mặt, không còn chút dấu vết nào của người phụ nữ đã từng dành cả đời để vun vén nơi này.
Tôi bàng hoàng nhìn xuống góc bếp, nơi một bàn thờ nhỏ bé, tạm bợ được đặt nghiêng ngả, với chỉ một bát hương và một tấm ảnh cũ kỹ của mẹ. Trái tim tôi như bị bóp nghẹt. Ba tháng. Chỉ ba tháng kể từ khi mẹ mất. Ba tháng để mọi ký ức về mẹ bị xóa sổ một cách tàn nhẫn như vậy sao? Cái cảm giác lạnh lẽo, ghê tởm bò lên trong tôi, nó không chỉ là nỗi đau của một đứa con mất mẹ, mà còn là sự phẫn nộ bùng cháy của một linh hồn đã từng c.h.ế.t đi và sống lại.
Tôi nhớ rõ ràng cái ngày tôi bị ba đẩy ngã từ tầng hai xuống đất. Cái ngày tôi hấp hối, nhìn ông đứng trước mặt công an, dối trá rằng tôi tự trượt chân. Tôi nhớ cái c.h.ế.t lạnh lẽo và sự bất lực của một linh hồn không thể đòi lại công bằng. Nhưng giờ thì khác rồi. Tôi đã sống lại. Ngọn lửa căm hờn, uất ức trong tôi không còn là ngọn lửa của một đứa trẻ yếu ớt. Nó là ngọn lửa của sự tái sinh, mạnh mẽ và kiên định.
Tôi đứng dậy, từng bước chân nặng nề nhưng đầy quyết tâm tiến về phía bàn thờ mẹ. Tôi quỳ xuống, chạm tay vào tấm ảnh đã phai màu, nước mắt tôi lăn dài, không phải vì bi thương, mà vì lời thề nguyền đang cuộn trào trong huyết quản. “Mẹ ơi, con đã trở về. Lần này, con sẽ không để ai giẫm đạp lên mẹ nữa.” Tôi siết chặt nắm tay, cảm nhận sức nóng từ lòng bàn tay truyền đến. Những ký ức đau khổ của kiếp trước, những lời nói khinh miệt mà mẹ tôi phải chịu đựng, những sự phản bội hèn hạ của ba tôi, tất cả như một thước phim quay chậm hiện rõ trong đầu tôi.
Tôi đứng thẳng dậy, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định hướng về phía phòng khách. Nơi ba và dì Xuân đang đón tiếp khách khứa, tiếng cười nói rộn ràng như một vết d.a.o cứa vào lòng tôi. Họ đang sống trong hạnh phúc giả tạo, trên sự tổn thương và mất mát của mẹ tôi. Tôi không thể chịu đựng được cảnh tượng đó một giây phút nào nữa. Những lời dì Xuân nói vọng lại trong đầu tôi: “Con gái gì mà vô ơn. Mẹ cô sống cả đời chua ngoa, giờ mất rồi, ba cô cũng nên được sống bình yên. Hay là cô không muốn ông ấy hạnh phúc?” Từng câu, từng chữ như mũi kim châm vào da thịt, sự khinh bỉ và coi thường lộ rõ trong giọng nói của bà ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-lai-de-bao-thu/chuong-1.html.]
Tôi lao đến, không kìm được cơn giận, giáng cho bà ta một cái tát trời giáng. Tiếng “bốp” vang lên khô khốc, khiến cả gian phòng im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn vào tôi. Dì Xuân ôm má, khuôn mặt méo mó vì đau đớn và bất ngờ. Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta, không một chút hối hận. “Bà nói gì? Mẹ tôi chua ngoa? Bà có biết bà ấy đã phải chịu đựng những gì không?” Giọng tôi lạc đi vì căm phẫn, nhưng tôi vẫn cố gắng giữ mình bình tĩnh.
Ba tôi, người đàn ông mà cả đời tôi đã lầm tưởng là hiền lành, tử tế, lao vào. Không một câu hỏi, không một lời giải thích. Ông cầm chiếc chổi quét nhà gần đó, vung thẳng vào lưng tôi. Cơn đau nhói buốt lan ra, nhưng tôi không ngã. Tôi đứng vững, nhìn thẳng vào đôi mắt vô cảm của ông. “Cô cút khỏi cái nhà này! Không ai cần đứa con bất hiếu như cô!” Lời nói đó, tôi đã nghe rồi. Trong kiếp trước. Lần đó, nó đã khiến tôi gục ngã, khiến tôi tin rằng mình là một đứa con bất hiếu. Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy sự hèn hạ, ích kỷ tột cùng ẩn sau vẻ ngoài đạo mạo của ông.
Cơn đau thể xác chỉ càng tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Tôi không còn là đứa con gái yếu ớt, chỉ biết khóc lóc cầu xin công bằng. Tôi đã c.h.ế.t một lần. Tôi đã thấy rõ bộ mặt thật của những người thân. Tôi đã hiểu rằng, công bằng không đến từ sự cầu xin, mà phải giành lấy bằng chính đôi tay mình. Tôi không nói thêm một lời nào. Tôi nhìn ba tôi, nhìn dì Xuân, và nhìn những người khách đang thì thầm to nhỏ, ánh mắt đầy phán xét. Tôi biết, họ vẫn sẽ tin vào vẻ ngoài giả tạo của ba tôi, vẫn sẽ coi tôi là đứa con hỗn láo.
Nhưng tôi không quan tâm. Điều duy nhất tôi quan tâm bây giờ là trả lại công bằng cho mẹ tôi, và trừng phạt những kẻ đã chà đạp lên bà. Tôi quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại. Tiếng la ó của dì Xuân, tiếng thở dài của ba tôi, và cả những lời xì xào của khách khứa đều không thể chạm tới tôi nữa. Tôi bước ra khỏi cánh cổng, không một đồng trong túi, không một nơi để đi. Nhưng trong lòng tôi, một kế hoạch đang dần hình thành. Một kế hoạch tỉ mỉ, lạnh lùng, và không chút khoan nhượng.
Đêm ấy, tôi lang thang trên đường phố Sài Gòn, thành phố không ngủ với những ánh đèn neon nhấp nháy. Tôi tìm một quán cà phê vỉa hè còn mở cửa, gọi một ly cà phê đen đá. Hơi lạnh từ ly cà phê lan tỏa trong lòng bàn tay, giúp tôi giữ tỉnh táo. Tôi nhắm mắt lại, từng mảnh ký ức về mẹ ùa về. Mẹ tôi, người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường, một đời phải gánh chịu những lời dè bỉu, những sự hiểu lầm. Bà không bao giờ yếu đuối, không bao giờ bỏ cuộc, dù cả thế giới có quay lưng lại với bà. Mẹ đã dạy tôi sự kiên cường, và giờ đây, tôi sẽ dùng chính sự kiên cường đó để đòi lại công lý cho bà.
Kế hoạch của tôi phải thật hoàn hảo. Tôi không thể để bất cứ sai sót nào xảy ra. Lần này, tôi sẽ không chỉ khiến ba tôi và dì Xuân phải trả giá, mà còn khiến cho bộ mặt thật của họ bị phơi bày trước tất cả mọi người. Tôi sẽ không chỉ đòi lại danh dự cho mẹ, mà còn cho cả bản thân tôi, đứa con gái bị coi là bất hiếu. Tôi đã mất tất cả trong kiếp trước, nhưng tôi đã được ban cho một cơ hội thứ hai. Tôi sẽ nắm chặt cơ hội này, và biến nó thành sự trả thù ngọt ngào nhất. Từ giờ phút này, tôi sẽ sống cho mẹ, cho công lý, và cho chính bản thân mình. Đây không chỉ là một cuộc chiến, đây là định mệnh của tôi. Và tôi sẽ không bao giờ thất bại.
-