Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sống Lại Để Báo Thù

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau buổi họp báo chấn động, cuộc sống của ba tôi và dì Xuân hoàn toàn sụp đổ. Ba tôi, từ một giáo viên được kính trọng, trở thành kẻ bị xã hội phỉ báng. Ông bị sa thải khỏi trường, không một nơi nào muốn nhận ông. Danh tiếng mà ông ta dày công xây dựng suốt cả đời đã tan thành mây khói, bị thay thế bằng hình ảnh một kẻ đạo đức giả, ích kỷ và tàn nhẫn. Dì Xuân cũng không khá hơn, bà ta bị tẩy chay khỏi các mối quan hệ xã hội, công việc kinh doanh của bà ta cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Căn nhà mà họ từng hãnh diện, giờ đây trở thành một biểu tượng của sự dối trá và phản bội, không ai muốn ghé thăm.

Vụ án thừa kế của ông ngoại được đưa ra xét xử. Với bằng chứng từ cuốn sổ tay gốc của ông ngoại, lời khai của chú Sáu, và sự ủng hộ của dư luận, cô Tuyết không thể chối cãi. Tòa án phán quyết rằng cô Tuyết phải trả lại toàn bộ tài sản đã chiếm đoạt cho mẹ tôi – tức là cho tôi, người thừa kế hợp pháp duy nhất của mẹ. Cô Tuyết phải đối mặt với một bản án tù giam vì tội lừa đảo và chiếm đoạt tài sản. Ba tôi, dù không trực tiếp bị kết tội trong vụ án này, nhưng những bằng chứng về sự cấu kết và đồng lõa của ông với cô Tuyết cũng được phơi bày rõ ràng trước tòa, khiến ông ta không còn đường lui.

Tôi nhận lại toàn bộ tài sản của ông ngoại, bao gồm mảnh đất và số tiền tiết kiệm. Đó không chỉ là tài sản vật chất, mà còn là sự công nhận, là công lý cho những hy sinh của mẹ tôi. Tôi dùng một phần số tiền đó để tu sửa lại căn nhà cũ của ông ngoại, biến nó thành một không gian ấm cúng, đầy kỷ niệm về ông và mẹ. Tôi dành một căn phòng đặc biệt để trưng bày những kỷ vật của mẹ, và đặt bàn thờ mẹ ở vị trí trang trọng nhất trong nhà. Mẹ tôi, cuối cùng cũng được an nghỉ trong sự tôn kính và yêu thương.

Tôi cũng dùng một phần tiền để thành lập một quỹ từ thiện mang tên mẹ tôi: “Quỹ Dung – Nơi ươm mầm sự kiên cường”. Quỹ này sẽ giúp đỡ những phụ nữ bị bạo hành, bị đối xử bất công, hoặc những người mẹ đơn thân gặp khó khăn trong cuộc sống. Tôi muốn tên của mẹ tôi không chỉ là biểu tượng của sự kiên cường, mà còn là nguồn động lực, là ánh sáng cho những người phụ nữ khác đang phải đối mặt với bất công. Đây là cách tôi tiếp nối di sản của mẹ, biến nỗi đau thành hành động có ý nghĩa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-lai-de-bao-thu/chuong-10.html.]

Cuộc sống của ba tôi và dì Xuân trở nên bi đát. Họ bị xã hội tẩy chay, không có thu nhập, sống trong cảnh túng quẫn. Tôi không can thiệp, cũng không hả hê trước sự khốn khổ của họ. Tôi chỉ đơn giản là để công lý tự vận hành. Họ đã phải trả giá cho những hành động của mình, không phải bằng sự trả thù cá nhân của tôi, mà bằng sự trừng phạt của lương tâm và xã hội. Điều đó còn đau đớn hơn bất kỳ sự trả thù nào.

Tôi cũng dành thời gian để chữa lành những vết thương lòng của mình. Tôi tìm đến một chuyên gia tâm lý, kể cho họ nghe câu chuyện của mình (dĩ nhiên, không nói về việc tái sinh). Tôi học cách buông bỏ nỗi oán hận, và tập trung vào việc xây dựng một tương lai tươi sáng. Tôi hiểu rằng, sự trả thù đã hoàn tất, nhưng cuộc sống của tôi vẫn còn ở phía trước. Tôi cần phải sống trọn vẹn, hạnh phúc, để không phụ lòng mong mỏi của mẹ.

Tôi tiếp tục việc học của mình, và đạt được những thành tích xuất sắc. Tôi tìm được một công việc tốt, nơi tôi có thể phát huy năng lực và cống hiến cho xã hội. Tôi kết nối lại với những người bạn cũ, những người luôn tin tưởng và ủng hộ tôi. Tôi cũng tìm thấy một tình yêu chân thành, một người đàn ông hiểu và yêu thương tôi vô điều kiện, người chấp nhận quá khứ của tôi và cùng tôi xây dựng tương lai.

Một ngày nọ, tôi đến thăm ba tôi. Ông ấy giờ đây đã già đi rất nhiều, gầy gò và tiều tụy. Ông ấy sống một mình trong căn nhà cũ kỹ, không còn ai bên cạnh. Dì Xuân đã bỏ đi với một người đàn ông khác khi ông ấy không còn tiền bạc và danh tiếng. Ông nhìn tôi, ánh mắt đầy hối hận và sợ hãi. “Con ơi… ba xin lỗi…” Giọng ông run rẩy. Tôi nhìn ông, lòng không còn căm ghét, cũng không còn thương xót. Chỉ còn lại sự trống rỗng. “Mẹ con đã chịu đựng quá nhiều rồi, ba ạ. Và giờ đây, ba phải sống với những gì ba đã gây ra.” Tôi nói, rồi quay lưng bước đi. Cuộc đời ông ấy, từ giờ sẽ là một chuỗi ngày sống trong sự dằn vặt và cô độc. Đó là cái giá mà ông phải trả.

Tôi trở về nhà, nơi có bàn thờ mẹ tôi được đặt trang trọng. Tôi thắp một nén hương, và mỉm cười. “Mẹ ơi, con đã làm được rồi. Mẹ đã không còn phải chịu tủi nhục nữa. Mẹ hãy an nghỉ, và hãy nhìn con sống thật hạnh phúc.” Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, chiếu sáng cả gian phòng. Cuộc đời tôi, cuối cùng cũng đã đón bình minh rạng rỡ. Tôi đã được sống lại không chỉ để trả thù, mà còn để tìm thấy hạnh phúc đích thực, để viết nên một chương mới cho cuộc đời mình, một chương đầy tự do, công bằng và yêu thương.

-

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sống Lại Để Báo Thù
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...