Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sống Lại Để Báo Thù

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phép thử đầu tiên đã thành công mỹ mãn. Ba tôi và dì Xuân bắt đầu sống trong sự ngờ vực và căng thẳng. Những lời xì xào của đồng nghiệp, những ánh mắt dò xét từ hàng xóm, tất cả đều khiến vỏ bọc “tử tế” của ba tôi dần nứt vỡ. Dì Xuân, với bản tính nóng nảy và thích thể hiện, càng ngày càng bộc lộ sự khó chịu, khiến những người xung quanh càng thêm nghi ngờ. Đây chính là lúc tôi phải giáng đòn mạnh hơn.

Tôi quyết định công khai một phần bằng chứng quan trọng hơn: cuốn sổ tay của ông ngoại. Nhưng tôi không thể trực tiếp đăng tải lên mạng xã hội. Tôi cần một bên thứ ba có uy tín để sự thật được lan tỏa một cách khách quan nhất. Tôi nhớ đến một nhà báo tên là Hoàng, người từng là bạn học của một người bạn cũ của tôi. Anh Hoàng nổi tiếng là một người có lương tâm, luôn theo đuổi sự thật.

Tôi liên hệ với anh Hoàng, kể cho anh nghe một phần câu chuyện của mẹ tôi, và những bất công mà bà đã phải chịu đựng. Tôi không nói về việc mình đã sống lại, chỉ kể về sự phẫn nộ của một đứa con gái muốn đòi lại công bằng cho người mẹ đã khuất. Anh Hoàng lắng nghe chăm chú, và tỏ ra rất quan tâm đến câu chuyện. Tôi đưa cho anh xem bản sao những trang quan trọng trong cuốn sổ tay của ông ngoại, cùng với những giấy tờ liên quan đến việc chuyển nhượng đất đai cho cô Tuyết. Anh Hoàng xem xét rất kỹ lưỡng, và ánh mắt anh ta dần trở nên nghiêm trọng.

“Nếu những gì cô nói là thật, đây sẽ là một vụ việc chấn động,” anh Hoàng nói. “Nhưng chúng ta cần phải điều tra kỹ lưỡng, tìm thêm nhân chứng và bằng chứng xác thực hơn nữa.” Anh Hoàng hứa sẽ bắt tay vào điều tra, nhưng yêu cầu tôi phải hợp tác toàn diện và giữ bí mật danh tính của mình. Tôi đồng ý ngay lập tức. Đây là cơ hội vàng để tôi phơi bày sự thật.

Song song với việc liên lạc với nhà báo, tôi cũng quyết định “tặng” cho ba tôi và dì Xuân một món quà bất ngờ. Tôi biết ba tôi sắp có một buổi thuyết trình quan trọng tại trường, trước sự có mặt của ban giám hiệu, phụ huynh và nhiều nhân vật quan trọng trong ngành giáo dục. Đây là cơ hội hoàn hảo để tôi khiến ông ta mất mặt trước tất cả mọi người, ngay tại nơi mà ông ta tự hào nhất.

Tôi chuẩn bị một bản tóm tắt những thông tin tôi có được: việc ba tôi ngoại tình với dì Xuân, sự vô tâm của ông ta khi mẹ tôi bệnh nặng, và việc ông ta cấu kết với cô Tuyết để chiếm đoạt tài sản của ông ngoại. Tôi in ra nhiều bản, và giấu kín trong túi. Tôi cũng nhờ dì Bảy giúp tôi một việc nhỏ: chuẩn bị một số bản sao của những tin nhắn ngoại tình và các đoạn trích từ cuốn nhật ký của mẹ. Dì Bảy, sau khi đọc cuốn nhật ký, đã hoàn toàn tin tưởng và ủng hộ tôi. Bà ấy sẵn sàng giúp tôi mọi việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-lai-de-bao-thu/chuong-8.html.]

Ngày buổi thuyết trình diễn ra, tôi đến sớm, trà trộn vào đám đông. Ba tôi bước lên bục giảng, nở nụ cười tự mãn, bắt đầu bài thuyết trình của mình. Ông ấy nói về đạo đức nghề nghiệp, về sự cống hiến, về những giá trị tốt đẹp của người thầy. Tôi nghe mà lòng tôi như lửa đốt. Đạo đức ư? Cống hiến ư? Những lời nói đó từ miệng ông ta thốt ra thật đáng khinh bỉ.

Khi ba tôi đang nói đến đoạn cao trào, tôi ra hiệu cho dì Bảy. Bà ấy, một cách khéo léo, bắt đầu rải những tờ giấy mà tôi đã chuẩn bị ra khắp khán phòng, như những cánh hoa giấy. Những tờ giấy trắng với những dòng chữ đen in đậm, nổi bật giữa không gian trang trọng. “Người thầy đạo đức giả – kẻ ngoại tình và chiếm đoạt tài sản”, “Cuộc đời bi kịch của một người vợ bị chồng phản bội và bỏ mặc đến chết”, “Sự thật về người cha ‘tử tế’ và cuộc hôn nhân chóng vánh”.

Khán phòng lập tức xôn xao. Mọi người cúi xuống nhặt những tờ giấy. Tiếng thì thầm, tiếng xì xào nổi lên như ong vỡ tổ. Ba tôi đang nói dở thì dừng lại, vẻ mặt biến sắc. Ông ta nhìn xuống, thấy những tờ giấy, và khuôn mặt tái mét. Dì Xuân ngồi dưới hàng ghế đầu, cũng lập tức đứng dậy, vẻ mặt hoảng hốt. Bà ta nhận ra những tin nhắn, những chi tiết mà tôi đã đề cập trong những bài đăng ẩn danh.

Những tờ giấy không chỉ ghi những lời tố cáo, mà còn kèm theo mã QR dẫn đến một trang web mà tôi đã bí mật lập ra, nơi tôi công khai đăng tải những bằng chứng cụ thể: ảnh chụp tin nhắn, ảnh chụp cuốn sổ tay của ông ngoại, và một đoạn ghi âm lời khai của cô Lan – y tá đã chăm sóc mẹ tôi, về việc ba tôi từ chối điều trị cho mẹ. Tôi muốn đảm bảo rằng, ai cũng có thể kiểm chứng được sự thật.

Cả khán phòng trở nên hỗn loạn. Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao, chỉ trỏ vào ba tôi. Một số phụ huynh tỏ ra phẫn nộ. Ban giám hiệu vội vàng can thiệp, nhưng đã quá muộn. Vỏ bọc “tử tế” của ba tôi đã bị xé toạc một cách công khai, không thể nào vá víu lại được nữa. Ông ta đứng c.h.ế.t trân trên bục giảng, đôi mắt thất thần, không còn chút khí phách nào. Dì Xuân thì gào lên, cố gắng chạy đến giật lấy những tờ giấy trên tay mọi người, nhưng vô ích.

Tôi đứng đó, giữa đám đông, nhìn cảnh tượng hỗn loạn. Lòng tôi dâng lên một cảm giác hả hê chưa từng thấy. Đây mới chỉ là khởi đầu của sự sụp đổ của họ. Tôi sẽ không để họ có cơ hội phục hồi. Tôi sẽ khiến họ mất tất cả, từ danh tiếng, tiền bạc, đến cả sự bình yên giả tạo mà họ đang cố gắng nắm giữ. Công lý đang bắt đầu được thực thi, và tôi sẽ là người thực thi nó đến cùng.

-

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sống Lại Để Báo Thù
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...