Sài Gòn về đêm, những cơn gió lạnh lùa qua kẽ lá, khiến tôi rùng mình. Không có tiền, không có điện thoại, tôi biết mình phải tìm một chỗ trú thân trước khi trời sáng. Tôi nhớ đến dì Bảy, một người bạn cũ của mẹ, bà sống trong một con hẻm nhỏ ở quận Tư, bán xôi sáng. Mẹ tôi vẫn thường kể về tình bạn thân thiết của hai người phụ nữ ấy, về những lần dì Bảy giúp đỡ mẹ tôi khi bà khó khăn nhất.
Với chút hy vọng mong manh, tôi men theo những con đường quen thuộc trong ký ức, dù biết rằng đã nhiều năm trôi qua, mọi thứ có thể đã thay đổi. May mắn thay, quán xôi của dì Bảy vẫn còn đó, ánh đèn vàng hiu hắt, toát lên vẻ ấm cúng giữa màn đêm tĩnh mịch. Tôi gõ cửa, lòng đầy lo lắng không biết liệu dì có nhận ra tôi không, hay bà có tin vào câu chuyện kỳ lạ của tôi không.
Khi cánh cửa hé mở, gương mặt phúc hậu của dì Bảy hiện ra. Dì nhìn tôi chằm chằm một lúc, rồi đôi mắt bà mở to, không giấu nổi sự ngạc nhiên. “Con bé… con là con gái Dung sao? Sao lại ra nông nỗi này?” Giọng dì run run, ánh mắt đầy xót xa. Tôi không nói gì, chỉ gật đầu, nước mắt chực trào. Dì Bảy lập tức kéo tôi vào nhà, không hỏi thêm bất cứ điều gì. Bà hiểu, hoặc ít nhất bà cảm nhận được sự tuyệt vọng của tôi.
Đêm đó, tôi kể cho dì Bảy nghe tất cả, từ việc mẹ tôi bị đối xử bất công, đến sự phản bội của ba tôi, và cả cái c.h.ế.t của tôi ở kiếp trước. Dù câu chuyện nghe có vẻ hoang đường, nhưng dì Bảy, với tình thương dành cho mẹ tôi, lại lắng nghe một cách chăm chú. Bà ôm tôi vào lòng, vuốt ve mái tóc rối bời của tôi. “Dì biết, con bé Dung đã phải chịu nhiều tủi hờn lắm. Dì luôn lo cho nó. Con cứ ở đây, dì sẽ giúp con.” Lòng tôi ấm lại, một tia hy vọng le lói giữa màn đêm.
Những ngày sau đó, tôi sống cùng dì Bảy, phụ giúp bà bán xôi. Cuộc sống tuy vất vả nhưng lại cho tôi thời gian để suy nghĩ, để nung nấu kế hoạch trả thù. Tôi bắt đầu suy nghĩ kỹ hơn về những gì đã xảy ra trong kiếp trước, từng chi tiết nhỏ nhất. Về mảnh đất của ông ngoại, về tiền dưỡng già của ông, về những lần ba tôi dìm mẹ, về căn bệnh của mẹ và quyết định không chữa trị của ba.
Tôi nhớ lại, ông ngoại tôi là người rất cẩn thận, ông luôn giữ gìn giấy tờ quan trọng trong một chiếc hộp sắt cũ kỹ. Chiếc hộp đó, tôi nhớ đã từng thấy mẹ tôi nhắc đến nó, nhưng sau khi ông mất, nó biến mất. Cô tôi, bà Tuyết, là người duy nhất có khả năng biết được chiếc hộp đó ở đâu. Bà ta vốn tham lam, từ nhỏ đã thể hiện sự ích kỷ, và sau này, khi ông ngoại qua đời, bà ta đã lộ rõ bản chất đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-lai-de-bao-thu/chuong-2.html.]
Tiền dưỡng già của ông ngoại cũng là một điểm mấu chốt. Mẹ tôi đã chăm sóc ông hai năm trời, nhưng không hề nhận được một đồng nào từ cô tôi, người được ông ủy quyền giữ tiền. Tôi cần phải tìm cách truy vết số tiền đó. Tôi cũng cần phải tìm hiểu sâu hơn về bệnh tình của mẹ, về lời khuyên của bác sĩ, và về việc ba tôi đã từ chối chữa trị như thế nào. Có lẽ có những hồ sơ y tế, những cuộc điện thoại ghi âm, hoặc những lời khai của y tá, bác sĩ có thể chứng minh sự vô tâm của ông.
Tôi nhận ra, để lật đổ ba tôi và dì Xuân, tôi không thể dựa vào cảm tính hay sự nóng giận. Tôi cần bằng chứng, bằng chứng vững chắc, không thể chối cãi. Tôi cần một chiến lược tỉ mỉ, từng bước một, không để lộ bất cứ sơ hở nào. Tôi bắt đầu tìm hiểu về luật pháp, về quyền thừa kế, về các quy định về chăm sóc người già, về hồ sơ bệnh án. Tôi dành hàng giờ liền đọc sách báo, tìm kiếm thông tin trên mạng qua chiếc điện thoại cũ của dì Bảy. Mỗi khi dì Bảy ngủ, tôi lại thức trắng để nghiên cứu.
Tôi nghĩ về những đồng nghiệp của ba tôi ở trường, những người đã từng chứng kiến cảnh mẹ tôi lên gặp hiệu trưởng. Chắc chắn họ vẫn còn nhớ. Liệu có ai trong số họ cảm thấy bất bình thay cho mẹ tôi không? Liệu có ai dám đứng ra làm chứng không? Tôi biết, ba tôi là một người thầy được kính trọng, vẻ ngoài của ông là vỏ bọc hoàn hảo, khó ai có thể ngờ được sự thật đằng sau. Việc vạch trần ông sẽ là một thách thức lớn.
Tôi cũng nhớ về mối quan hệ giữa ba tôi và dì Xuân. Mối tình đầu cũ. Chắc chắn họ đã lén lút qua lại từ trước khi mẹ tôi mất. Tôi cần tìm bằng chứng cho điều đó. Những cuộc gọi, tin nhắn, những lần gặp gỡ bí mật. Có lẽ có người hàng xóm nào đó đã từng thấy. Tôi phải hành động thật cẩn trọng, không để họ nghi ngờ. Tôi phải xây dựng một mạng lưới thông tin, từng chút một, như những sợi tơ nhện mỏng manh nhưng bền chặt.
Tôi tự nhủ, mình phải kiên nhẫn. Sự trả thù không thể vội vàng. Nó cần được ủ ấp, được vun đắp, cho đến khi nó đủ mạnh mẽ để san bằng tất cả. Mỗi buổi sáng, khi tôi cùng dì Bảy chuẩn bị xôi, tôi lại hình dung về ngày mà sự thật được phơi bày. Ngày mà ba tôi và dì Xuân phải quỳ gối trước danh dự của mẹ tôi. Ngày mà công lý cuối cùng cũng được thực thi. Sự quyết tâm ấy khiến tôi mạnh mẽ hơn bao giờ hết, cho tôi sức lực để vượt qua những mệt mỏi, những khó khăn chồng chất.
Tôi bắt đầu lập một danh sách những người tôi cần gặp, những nơi tôi cần đến, những thông tin tôi cần thu thập. Từ bệnh viện mẹ tôi điều trị, đến trường học của ba tôi, đến cơ quan đăng ký đất đai. Tôi cần phải trở thành một thám tử, một nhà điều tra. Tôi phải tìm hiểu mọi ngóc ngách, mọi mối quan hệ của họ. Bởi vì, sự thật, dù bị vùi lấp sâu đến đâu, cũng sẽ có ngày được đưa ra ánh sáng. Và tôi, sẽ là người mang ánh sáng đó đến.
Tôi nhìn ra cửa sổ, ánh nắng ban mai bắt đầu len lỏi qua những tán lá. Một ngày mới đã bắt đầu, và cùng với nó là khởi đầu cho cuộc chiến của tôi. Tôi sẽ không chỉ trả thù, tôi sẽ đòi lại tất cả. Cho mẹ, cho tôi, và cho công lý. Tôi sẽ biến nỗi đau thành sức mạnh, biến sự tuyệt vọng thành ý chí. Mẹ tôi đã sống một cuộc đời đầy tủi nhục, nhưng bà đã sống kiên cường. Giờ là lúc con gái bà tiếp nối sự kiên cường đó, để những kẻ đã chà đạp lên bà phải trả giá đắt. Tôi sẽ âm thầm nung nấu, chờ đợi thời cơ chín muồi, rồi giáng đòn chí mạng.
-