Những bằng chứng tôi thu thập được, từ cuốn sổ tay của ông ngoại đến những tin nhắn ngoại tình của ba và dì Xuân, dù rất có giá trị, nhưng tôi nhận ra chúng chưa đủ để tạo ra một đòn giáng mạnh. Ba tôi là một người thông minh, một bậc thầy che đậy. Ông ấy có thể phủ nhận, bóp méo, hoặc thậm chí dàn dựng một câu chuyện khác để chống lại tôi. Tôi cần một cú đánh mạnh hơn, công khai hơn, mà ông ta không thể nào lật ngược được.
Sự dồn nén trong tôi ngày càng lớn. Mỗi bữa ăn, mỗi cuộc trò chuyện, tôi đều phải giả vờ cười nói, giả vờ quan tâm, trong khi lòng tôi như lửa đốt. Dì Xuân không ngừng khoe khoang về những dự định tương lai, về việc họ sẽ xây thêm nhà, mua thêm đất, đầu tư vào những dự án lớn. Tôi nghe mà lòng quặn thắt, biết rằng đó là tiền mồ hôi nước mắt của mẹ tôi, là tài sản lẽ ra phải thuộc về bà.
Tôi nhận thấy ba tôi có một thói quen thường xuyên gọi điện cho một người tên là “Luật sư Thanh”. Tôi đoán đây là người đã giúp ba tôi và cô Tuyết xử lý các giấy tờ liên quan đến tài sản của ông ngoại, hoặc thậm chí là giúp ông ta che đậy những khoản chi tiêu đáng ngờ. Tôi cần tìm cách tiếp cận Luật sư Thanh, nhưng đó là một nhiệm vụ bất khả thi, vì ông ta là một người kín tiếng và chuyên nghiệp.
Sự tuyệt vọng bắt đầu len lỏi. Tôi đã có bằng chứng, nhưng làm thế nào để sử dụng chúng hiệu quả nhất? Tôi không thể đơn độc chiến đấu với một mạng lưới dối trá được xây dựng suốt nhiều năm. Tôi cần một sự giúp đỡ, một người đồng minh, hoặc một kế hoạch có thể khiến họ tự vạch trần mình. Nhưng ai sẽ tin tôi? Ai sẽ dám đối đầu với một người đàn ông có vẻ ngoài đáng kính như ba tôi?
Một đêm, tôi nằm trằn trọc không ngủ được. Tôi nhìn lên trần nhà, nơi ngày xưa có một vết nứt nhỏ mà mẹ tôi vẫn thường nói đùa là “dấu vết của thời gian”. Tôi nhớ về những đêm mẹ tôi thức trắng, lo lắng cho ba tôi khi ông bị đồng nghiệp dìm hàng, rồi bà đã không ngần ngại xông thẳng lên gặp hiệu trưởng. Mẹ tôi không sợ hãi. Mẹ tôi không bao giờ lùi bước. Và tôi, là con gái của mẹ, cũng không thể hèn yếu.
Tôi chợt nhớ đến một chi tiết nhỏ. Khi mẹ tôi còn sống, bà rất hay ghi chép lại mọi thứ. Bà có một cuốn nhật ký nhỏ, màu xanh, luôn giấu kỹ dưới gối. Cuốn nhật ký đó, tôi chưa từng đọc, nhưng tôi tin rằng nó chứa đựng những tâm tư, những nỗi niềm sâu kín nhất của mẹ tôi. Có lẽ, đó là bằng chứng mạnh mẽ nhất, một lời kể trực tiếp từ chính mẹ tôi. Tôi phải tìm cuốn nhật ký đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-lai-de-bao-thu/chuong-6.html.]
Tôi lục soát lại phòng ngủ cũ của mẹ, nơi bây giờ là phòng tân hôn của ba tôi và dì Xuân. Mọi thứ đã bị thay đổi hoàn toàn, đồ đạc của mẹ tôi đã bị dọn đi hết. Tôi tìm kiếm khắp nơi, dưới giường, trong tủ quần áo, trong những ngăn kéo nhỏ. Tôi không tìm thấy nó. Dì Xuân chắc chắn đã dọn dẹp rất kỹ, hoặc đã vứt bỏ nó.
Trong lúc tuyệt vọng, tôi nhớ đến một chiếc hộp gỗ nhỏ mà mẹ tôi rất yêu quý, bà thường dùng nó để đựng những món đồ kỷ niệm. Chiếc hộp đó, tôi nhớ đã thấy nó được cất trong một góc tủ quần áo ở phòng kho phía sau nhà. Tôi lập tức chạy ra phòng kho. Căn phòng bừa bộn với đủ thứ đồ cũ, nhưng tôi vẫn cố gắng tìm kiếm. Cuối cùng, tôi cũng tìm thấy chiếc hộp gỗ. Lòng tôi tràn đầy hy vọng. Có lẽ, mẹ tôi đã cất cuốn nhật ký vào trong đó.
Tôi mở chiếc hộp. Bên trong có vài bức ảnh cũ, một chiếc trâm cài tóc của bà ngoại, và… cuốn nhật ký màu xanh. Tôi run rẩy cầm lấy nó. Mùi giấy cũ kỹ, mùi của ký ức, xộc vào mũi tôi. Tôi mở cuốn nhật ký, lật từng trang. Từng nét chữ của mẹ tôi hiện ra, rõ ràng và đầy cảm xúc. Mẹ tôi đã ghi lại tất cả. Từ những ngày đầu tiên chăm sóc ông ngoại, những lần cô Tuyết từ chối đưa tiền dưỡng già, những lời nói hèn hạ của ba tôi, đến cả cảm giác bị phản bội khi phát hiện ba tôi ngoại tình với dì Xuân.
Cuốn nhật ký cũng ghi lại những cuộc nói chuyện của mẹ tôi với bác sĩ về tình trạng bệnh ung thư, và nỗi đau khi ba tôi từ chối điều trị, viện cớ muốn giữ tiền cho tôi. Bà đã viết về sự tuyệt vọng của mình, về nỗi cô đơn khi phải đối mặt với bệnh tật một mình, không có sự ủng hộ từ người chồng. Cuối cùng, bà đã chấp nhận số phận, vì bà không muốn trở thành gánh nặng cho tôi, và vì bà tin rằng mình không còn xứng đáng được sống.
Đọc những dòng này, nước mắt tôi không ngừng tuôn rơi. Nỗi đau của mẹ, sự tủi nhục của bà, tất cả hiện hữu rõ ràng qua từng câu chữ. Đây không chỉ là bằng chứng, đây là tiếng nói của mẹ tôi, một tiếng nói đã bị vùi dập suốt bao năm. Cuốn nhật ký này là vũ khí tối thượng của tôi. Nó có thể phơi bày tất cả, không chỉ sự thật về tài sản, về sự ngoại tình, mà còn cả sự tàn nhẫn và vô tâm của ba tôi, người đã đẩy mẹ tôi đến cái chết.
Tôi biết, việc công khai cuốn nhật ký này sẽ gây ra một chấn động lớn. Nó sẽ không chỉ ảnh hưởng đến ba tôi và dì Xuân, mà còn đến cả danh tiếng của ba tôi trong giới giáo dục, và cả mối quan hệ của ông với gia đình và xã hội. Tôi đã đến bước đường cùng. Đây là ván bài cuối cùng, và tôi phải thắng. Tôi sẽ không để nỗi đau của mẹ tôi bị chôn vùi thêm một lần nào nữa.
Tôi siết chặt cuốn nhật ký trong tay. Kế hoạch của tôi đã thay đổi. Tôi không cần phải lén lút nữa. Tôi sẽ công khai. Tôi sẽ phơi bày tất cả mọi thứ. Nhưng tôi phải làm điều đó một cách thông minh, không để họ có cơ hội phản công. Tôi sẽ tìm đến những người có ảnh hưởng, những người có tiếng nói, những người sẽ giúp tôi lan tỏa sự thật. Đây là đêm tối nhất trước bình minh. Nhưng tôi biết, bình minh sắp đến rồi.
-