Sống dưới cùng một mái nhà với ba tôi và dì Xuân mỗi ngày là một thử thách nghiệt ngã cho sự kiên nhẫn của tôi. Họ vui vẻ, hạnh phúc, như thể không có bất cứ tội lỗi nào đè nặng lên lương tâm. Tôi phải đóng vai một đứa con ngoan ngoãn, vâng lời, để họ hoàn toàn mất cảnh giác. Nhưng sâu thẳm bên trong, ngọn lửa trả thù vẫn âm ỉ cháy, chờ đợi ngày bùng lên.
Tôi tiếp tục thu thập bằng chứng. Ngoài những tin nhắn ngoại tình giữa ba tôi và dì Xuân, tôi còn chú ý đến những cuộc gọi và tin nhắn của ba tôi với cô Tuyết. Họ thường xuyên bàn bạc về việc bán đất, về giá cả, và về cách “chia chác” tài sản mà không ai hay biết. Tôi nhận ra, họ không chỉ tham lam, mà còn rất cẩn trọng trong việc che giấu dấu vết. Họ thường nói chuyện bằng mật mã, hoặc dùng những từ ngữ ẩn dụ để tránh bị nghi ngờ.
Tôi cũng lén lút tìm kiếm chiếc hộp sắt của ông ngoại trong căn nhà. Tôi nhớ lời chú Sáu nói, nó có thể ở trong thư phòng cũ. Tôi chờ đợi những lúc ba tôi và dì Xuân vắng nhà, hoặc khi họ đang ngủ say. Tôi lục lọi từng ngóc ngách trong thư phòng, kiểm tra từng ngăn kéo, từng cuốn sách cũ. Thư phòng giờ đây đã bị biến thành một kho chứa đồ cũ, đầy bụi bặm và mạng nhện. Dấu vết của ông ngoại đã bị xóa nhòa, khiến lòng tôi thêm xót xa.
Sau nhiều đêm tìm kiếm, cuối cùng tôi cũng tìm thấy nó. Không phải trong ngăn kéo, cũng không phải sau giá sách. Chiếc hộp được giấu kỹ dưới sàn gỗ, được che bằng một tấm thảm cũ. Tim tôi đập thình thịch. Tôi cẩn thận cạy tấm ván sàn lên, và chiếc hộp sắt cũ kỹ hiện ra. Tôi ôm lấy nó, cảm giác như đang ôm lấy một phần ký ức của ông ngoại, một bằng chứng sống về sự thật.
Tôi mở chiếc hộp. Bên trong có nhiều giấy tờ quan trọng: sổ đỏ, sổ tiết kiệm, và cả một cuốn sổ tay cũ kỹ của ông ngoại. Tôi lật từng trang của cuốn sổ tay. Trong đó, ông ngoại ghi chép lại rất tỉ mỉ về tài sản của mình, về số tiền ông đã gửi cho cô Tuyết để chăm sóc ông, và đặc biệt, có một đoạn văn rất rõ ràng về ý nguyện của ông: ông muốn để lại phần lớn tài sản cho mẹ tôi, người đã tận tâm chăm sóc ông trong những năm cuối đời. Ông cũng ghi rõ số tiền và tài sản mà cô Tuyết được hưởng, hoàn toàn không phải là toàn bộ gia sản như cô ta đã chiếm đoạt.
Đây là một bằng chứng không thể chối cãi! Nó có thể lật tẩy hoàn toàn sự dối trá của cô Tuyết và cả ba tôi. Tôi chụp lại tất cả những trang quan trọng trong cuốn sổ tay và các giấy tờ liên quan bằng điện thoại của dì Bảy. Tôi cất giấu chúng kỹ càng, cẩn thận hơn cả mạng sống của mình. Tuy nhiên, tôi biết rằng, việc đưa những bằng chứng này ra ánh sáng không hề đơn giản. Ba tôi và cô Tuyết sẽ tìm mọi cách để bóp méo sự thật, để phủ nhận tính hợp lệ của chúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-lai-de-bao-thu/chuong-5.html.]
Tôi cũng bắt đầu tìm cách tiếp cận những đồng nghiệp cũ của ba tôi. Tôi giả vờ hỏi xin lời khuyên về việc học tập, về định hướng nghề nghiệp, và khéo léo gợi chuyện về quãng thời gian ba tôi làm việc ở trường. Tôi chọn những người mà tôi nhớ mẹ tôi từng nhắc đến là có tính cách thẳng thắn, công bằng. Một trong số đó là cô Hạnh, giáo viên cùng tổ với ba tôi. Cô Hạnh là người rất kính trọng mẹ tôi, và cô ấy từng chứng kiến cảnh mẹ tôi lên trường “làm loạn” để bảo vệ ba tôi.
Ban đầu, cô Hạnh khá dè dặt. Bà ấy vẫn giữ thái độ trung lập, không muốn dính líu vào chuyện gia đình. Nhưng khi tôi nhắc đến những hy sinh của mẹ tôi, đến cách ba tôi đã “đổ lỗi” cho mẹ, cô Hạnh bắt đầu xúc động. “Cô Dung là một người tốt, chỉ là… cô ấy quá thẳng thắn, không biết cách ăn nói khéo léo. Ai cũng nghĩ cô ấy là người dữ dằn, nhưng cô ấy làm tất cả cũng chỉ vì gia đình.” Cô Hạnh nói, giọng đầy tiếc nuối.
Tôi kể cho cô Hạnh nghe một phần sự thật, về việc ba tôi đã phủ nhận công lao của mẹ tôi như thế nào. Tôi không nói hết mọi thứ, chỉ đủ để khơi gợi sự đồng cảm của cô ấy. Tôi gợi ý rằng, có lẽ đã đến lúc sự thật về mẹ tôi cần được làm rõ. Cô Hạnh nhìn tôi với ánh mắt phức tạp. Tôi biết cô ấy đang đấu tranh nội tâm. Cô ấy là một người chính trực, nhưng cũng rất ngại phiền phức.
Tôi cũng tìm hiểu về tình hình tài chính hiện tại của ba tôi. Ông và dì Xuân đang sống rất sung túc, mua sắm đồ hiệu, đi du lịch liên tục. Tôi nghi ngờ rằng họ đang tiêu xài số tiền mà lẽ ra phải thuộc về mẹ tôi, hoặc là tài sản của ông ngoại. Tôi cần một cách để truy vết số tiền đó. Tôi nghĩ đến việc tìm một người bạn của ba tôi làm ngân hàng, hoặc một người am hiểu về tài chính để xin lời khuyên.
Tuy nhiên, tôi nhận ra rằng, dù tôi có bằng chứng trong tay, việc công khai nó cũng sẽ gặp rất nhiều trở ngại. Ba tôi có danh tiếng, có mối quan hệ. Dì Xuân cũng là người khôn ngoan. Họ sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại. Họ sẽ tìm cách bóp méo sự thật, hoặc thậm chí là vu khống ngược lại tôi. Tôi cần phải có một kế hoạch không chỉ vạch trần họ, mà còn khiến họ không thể ngóc đầu lên được nữa.
Đêm đó, tôi nằm thao thức. Tôi đã có những bằng chứng quan trọng. Nhưng liệu chúng có đủ sức nặng để chống lại một kẻ đạo đức giả như ba tôi, người đã xây dựng một vỏ bọc hoàn hảo suốt cả đời? Liệu những cuốn sổ tay, những tin nhắn chụp màn hình có đủ để khiến công chúng tin? Hay họ sẽ tiếp tục tin vào những lời dối trá của ông ấy? Nỗi sợ hãi len lỏi trong tôi. Tôi biết mình đang đi trên một con đường rất nguy hiểm. Một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến tôi mất tất cả, và quan trọng hơn, khiến công lý cho mẹ tôi mãi mãi bị chôn vùi.
Tôi nhớ lại cảnh ba tôi vung chổi đánh tôi, ánh mắt lạnh lùng vô cảm. Tôi nhớ lời dì Xuân nói, “Mẹ cô sống cả đời chua ngoa, giờ mất rồi, ba cô cũng nên được sống bình yên.” Bình yên ư? Bình yên trên nỗi đau của mẹ tôi, trên sự dối trá và phản bội. Không. Tôi sẽ không để điều đó xảy ra. Tôi sẽ phải tìm một cách để không chỉ phơi bày bằng chứng, mà còn khiến mọi người phải thấy rõ bản chất thật của họ, một cách không thể chối cãi. Tôi cần một cú lật kèo ngoạn mục, một đòn chí mạng mà họ không thể lường trước được.
-