Kế hoạch đã được vạch ra trong tâm trí, nhưng để thực hiện nó, tôi cần một sự tiếp cận khôn ngoan. Tôi không thể cứ thế xông vào đòi hỏi. Ba tôi và dì Xuân là những kẻ cáo già, họ sẽ dễ dàng dập tắt mọi nỗ lực của tôi nếu tôi không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Tôi cần phải tiếp cận họ, hoặc những người xung quanh họ, một cách tự nhiên nhất, không để lộ mục đích thực sự của mình.
Tôi quyết định bắt đầu từ việc gây dựng lại hình ảnh của mình. Tôi nhớ trong kiếp trước, tôi bị coi là đứa con bất hiếu. Lần này, tôi sẽ đóng vai một đứa con hối lỗi, muốn quay về hàn gắn với gia đình. Đây là một vở kịch khó khăn, bởi mỗi lần nhìn thấy ba tôi và dì Xuân, lòng tôi lại sôi sục căm hờn. Nhưng tôi phải kiên cường, phải đeo mặt nạ. Tôi biết, dì Xuân là người rất thích khoe khoang và muốn có một hình ảnh gia đình hoàn hảo trước mặt mọi người. Đây chính là điểm yếu mà tôi có thể lợi dụng.
Một buổi chiều, tôi tìm cách liên lạc với ba tôi qua số điện thoại cũ của ông mà tôi vẫn còn nhớ. Giọng tôi run run, cố gắng thể hiện sự hối lỗi và nhớ nhà. “Ba ơi… con xin lỗi… con muốn về nhà.” Ba tôi ngập ngừng, có lẽ ông không ngờ tôi lại chủ động liên lạc. Sau một hồi im lặng, ông đồng ý cho tôi về, nhưng với điều kiện tôi phải xin lỗi dì Xuân và không được gây rối nữa. Tôi đồng ý ngay lập tức, dù trong lòng tôi đang gào thét.
Ngày tôi trở về, dì Xuân đón tôi với một nụ cười giả tạo. Bà ta ôm tôi, vỗ về, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ dò xét, đầy cảnh giác. “Con về là tốt rồi. Dù sao cũng là con cái trong nhà.” Tôi cúi đầu, vờ như hối lỗi, và xin lỗi bà ta. Ba tôi đứng cạnh đó, vẻ mặt hài lòng. Tôi biết, họ đang nghĩ rằng tôi đã bị đánh bại, rằng tôi đã chấp nhận số phận. Họ không biết, đây chỉ là khởi đầu của cuộc chơi của tôi.
Sống trong căn nhà cũ mà không còn dấu vết của mẹ tôi là một sự tra tấn. Bàn thờ mẹ vẫn bị đặt ở góc bếp, lạnh lẽo và khuất lấp. Tôi mỗi ngày đều lén lút ra đó thắp hương, nói chuyện với mẹ, để giữ cho ngọn lửa căm hờn không nguội lạnh. Tôi phải chứng kiến cảnh ba tôi và dì Xuân tình tứ, ngọt ngào, như thể mẹ tôi chưa từng tồn tại. Họ bàn bạc chuyện sắm sửa đồ đạc mới, những chuyến du lịch xa hoa, tất cả đều từ số tiền lẽ ra phải thuộc về mẹ tôi.
Tôi bắt đầu quan sát mọi thứ trong nhà. Dì Xuân rất thích dùng điện thoại để chụp ảnh và ghi lại mọi khoảnh khắc. Bà ta thường xuyên khoe khoang trên mạng xã hội về cuộc sống hạnh phúc của mình. Tôi nhận ra, đây là một điểm yếu khác. Có thể bà ta đã vô tình chụp được những bức ảnh, hoặc đăng tải những thông tin có thể trở thành bằng chứng chống lại mình. Tôi cũng để ý rằng dì Xuân có một thói quen xấu là hay để điện thoại ở khắp nơi, ít khi khóa màn hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-lai-de-bao-thu/chuong-4.html.]
Tôi cũng bắt đầu thân thiết hơn với ba tôi, giả vờ quan tâm đến công việc của ông ở trường. Tôi hỏi thăm về đồng nghiệp, về những dự án mà ông đang làm. Tôi cố gắng gợi chuyện về quá khứ, về những lần mẹ tôi giúp đỡ ông. Ba tôi, với bản tính sĩ diện, thường xuyên khoe khoang về những thành công của mình, nhưng lại né tránh mọi câu hỏi liên quan đến mẹ tôi. Tuy nhiên, qua những câu chuyện vặt vãnh, tôi đã nắm được một vài cái tên của những đồng nghiệp thân thiết với ông, những người có thể đã biết chuyện về mẹ tôi và vụ việc ở trường.
Một lần, tôi tình cờ nghe được ba tôi và dì Xuân nói chuyện về việc bán một mảnh đất nhỏ ở quê. Mảnh đất đó là tài sản của ông ngoại, nhưng đã được sang tên cho cô Tuyết từ rất lâu rồi. Dì Xuân than phiền rằng cô Tuyết đã giấu giếm nhiều tài sản khác của ông ngoại, và giờ muốn bán mảnh đất đó để chia chác. Điều này củng cố thêm suy đoán của tôi về sự tham lam của cô Tuyết và sự dính líu của ba tôi trong việc này.
Tôi cũng tìm cách tiếp cận cô Tuyết. Tôi giả vờ muốn học hỏi kinh nghiệm kinh doanh từ cô ấy. Cô Tuyết, với bản tính kiêu ngạo, rất thích được người khác ngưỡng mộ. Cô ta vui vẻ chia sẻ những “bí quyết” của mình, và vô tình tiết lộ nhiều thông tin về tài sản của ông ngoại, về những lần bà ta và ba tôi đã “xử lý” giấy tờ để tránh rắc rối. Tôi ghi nhớ từng lời, từng chi tiết mà cô ta nói ra.
Trong khi đó, dì Xuân vẫn không ngừng khiêu khích tôi bằng những lời nói bóng gió, những hành động thể hiện quyền lực của bà ta trong ngôi nhà. Bà ta cố tình đặt những món đồ mới ở vị trí cũ của đồ mẹ tôi, hay sai tôi làm những việc vặt trong nhà như một người giúp việc. Mỗi lần như vậy, tôi lại siết chặt tay, nuốt xuống nỗi căm phẫn, nhắc nhở mình rằng đây chỉ là một phần của vở kịch. Tôi phải khiến họ tin rằng tôi đã hoàn toàn khuất phục.
Có những đêm, tôi không thể ngủ được. Nỗi đau và sự căm hờn cứ thế cào xé tâm can. Tôi nhớ lại lời của cô Lan, y tá đã chăm sóc mẹ tôi. “Cô Dung còn dặn dò cô rằng, đừng kể cho cháu nghe. Bà ấy không muốn cháu phải buồn.” Mẹ tôi, đến cuối đời vẫn lo lắng cho tôi, vẫn muốn tôi được hạnh phúc. Tôi phải mạnh mẽ, phải kiên cường, vì mẹ. Tôi phải lật tẩy bộ mặt thật của những kẻ đã chà đạp lên bà.
Tôi tiếp tục tìm kiếm manh mối từ chiếc điện thoại của dì Xuân. Một buổi tối, khi bà ta đi tắm, tôi lén lút lấy điện thoại của bà ta. Tôi không có nhiều thời gian. Tôi lướt qua các ứng dụng, các cuộc trò chuyện, tìm kiếm những gì có thể hữu ích. Tôi tìm thấy những tin nhắn cũ giữa dì Xuân và ba tôi, từ rất lâu trước khi mẹ tôi mất. Những tin nhắn tình tứ, những kế hoạch gặp gỡ bí mật. Có cả những bức ảnh chụp chung của hai người trong những chuyến đi mà ba tôi nói là đi công tác. Máu trong người tôi sôi lên. Đây chính là bằng chứng cho sự ngoại tình của ba tôi, và sự lừa dối tàn nhẫn của ông đối với mẹ tôi.
Tôi nhanh chóng chụp lại màn hình những tin nhắn và ảnh đó bằng điện thoại của dì Bảy (mà tôi đã mượn và giấu kỹ). Tôi biết, đây chỉ là khởi đầu. Tôi cần nhiều hơn nữa. Tôi cần những bằng chứng không thể chối cãi về việc chiếm đoạt tài sản, về việc thờ ơ với bệnh tật của mẹ. Nhưng những bằng chứng này đã đủ để làm lung lay hình ảnh “tử tế” của ba tôi. Tôi cất giữ những bằng chứng đó một cách cẩn thận, chờ đợi thời cơ chín muồi để tung đòn. Tôi sẽ không vội vàng. Tôi sẽ chờ đợi, và khi thời điểm đến, tôi sẽ khiến họ phải trả giá cho tất cả những gì họ đã gây ra.
-