Sự việc tại buổi thuyết trình đã gây chấn động mạnh mẽ, không chỉ trong nội bộ trường học mà còn lan rộng ra toàn xã hội. Những hình ảnh về ba tôi đứng c.h.ế.t trân trên bục giảng, những tờ rơi chứa đầy lời tố cáo, và đặc biệt là đường link dẫn đến trang web chứa các bằng chứng đã được lan truyền với tốc độ chóng mặt. Các báo mạng mà tôi đã liên hệ trước đó, sau khi thấy sự việc bùng nổ, đã lập tức vào cuộc, đăng tải những bài viết điều tra sâu hơn.
Trang web của tôi trở thành tâm điểm chú ý, hàng triệu lượt truy cập đổ về. Cuốn nhật ký của mẹ tôi, những tin nhắn ngoại tình của ba tôi và dì Xuân, cùng với lời khai của cô Lan – tất cả đã được phơi bày rõ ràng trước mắt công chúng. Cộng đồng mạng dậy sóng. Hàng loạt bình luận phẫn nộ đổ về, chỉ trích ba tôi là “giáo viên đạo đức giả”, “người chồng tàn nhẫn”, “kẻ phản bội”. Dì Xuân cũng bị chỉ trích nặng nề vì tội phá hoại hạnh phúc gia đình và tham lam tài sản.
Ba tôi bị đình chỉ công tác ngay lập tức để phục vụ điều tra. Ông ấy trở về nhà với khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đầy sợ hãi và căm hờn. Dì Xuân thì liên tục gào khóc, đổ lỗi cho tôi đã phá hoại cuộc đời bà ta. Tôi đứng nhìn họ, không một chút thương xót. Đây mới chỉ là khởi đầu.
Cha tôi và cô Tuyết, hai con cáo già, vẫn cố gắng tìm cách đối phó. Cô Tuyết lên tiếng phủ nhận tất cả, nói rằng cuốn sổ tay của ông ngoại là giả mạo, và rằng bà ấy hoàn toàn trong sạch. Ba tôi thì thuê luật sư, đe dọa sẽ kiện tôi tội vu khống, phỉ báng. Nhưng đã quá muộn. Bằng chứng quá rõ ràng, và dư luận đã hoàn toàn đứng về phía tôi.
Đến lúc này, tôi quyết định lật bài ngửa hoàn toàn. Tôi tổ chức một buổi họp báo nhỏ, với sự giúp đỡ của nhà báo Hoàng. Tôi xuất hiện với tư cách là con gái của bà Dung, người muốn đòi lại công bằng cho mẹ. Tôi kể lại toàn bộ câu chuyện, từ đầu đến cuối, chi tiết từng sự việc: việc mẹ tôi đã phải chăm sóc ông ngoại một mình, việc cô Tuyết chiếm đoạt tài sản, việc ba tôi vô tâm khi mẹ tôi bệnh nặng và từ chối chữa trị, và cả việc ba tôi đã ngoại tình với dì Xuân từ lâu. Tôi đưa ra tất cả những bằng chứng mà tôi có: cuốn sổ tay gốc của ông ngoại, các bản sao giấy tờ chuyển nhượng đất đai bất hợp pháp, bản ghi âm lời khai của cô Lan, và cả những đoạn tin nhắn, hình ảnh chụp từ điện thoại của dì Xuân. Tôi cũng đưa ra bằng chứng về việc ba tôi đã đẩy tôi ngã từ tầng hai trong kiếp trước, dù tôi không thể chứng minh việc mình đã tái sinh, nhưng tôi liên kết nó với tính cách hèn yếu, ích kỷ của ông, với hành vi của ông khi bỏ mặc mẹ tôi. Tôi nói rằng, ông ấy là một kẻ hèn nhát, sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ vỏ bọc của mình, kể cả hy sinh con cái.
Khán phòng lặng đi. Các phóng viên ghi chép lia lịa, máy quay không ngừng hoạt động. Lần này, không còn là những lời tố cáo ẩn danh. Tôi đứng ra, công khai đối mặt với họ, với tất cả sự thật. Nước mắt tôi lăn dài, không phải vì yếu đuối, mà vì sự giải thoát, vì cuối cùng mẹ tôi cũng có thể được minh oan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/song-lai-de-bao-thu/chuong-9.html.]
Ngay sau buổi họp báo, một làn sóng phẫn nộ khổng lồ bùng nổ. Các cơ quan chức năng bắt đầu vào cuộc điều tra về những cáo buộc liên quan đến việc chiếm đoạt tài sản. Đồng nghiệp cũ của ba tôi, những người đã từng im lặng, giờ đây cũng lên tiếng, kể lại những lần ba tôi “đổ lỗi” cho mẹ, những lần ông ta phủ nhận công lao của bà. Cô Hạnh cũng đứng ra làm chứng, kể về việc mẹ tôi đã hy sinh như thế nào để bảo vệ ba tôi, nhưng cuối cùng lại bị ông ta phản bội.
Cuộc sống của ba tôi và dì Xuân trở thành địa ngục. Họ bị cô lập hoàn toàn. Hàng xóm quay lưng, bạn bè xa lánh. Ba tôi bị sa thải khỏi trường học, danh tiếng sụp đổ hoàn toàn. Dì Xuân bị tẩy chay, không ai muốn làm ăn hay giao tiếp với bà ta. Mọi người đều biết bộ mặt thật của họ.
Cô Tuyết cũng bị triệu tập để điều tra về việc chiếm đoạt tài sản. Các bằng chứng trong cuốn sổ tay của ông ngoại, cùng với lời khai của chú Sáu (người luật sư cũ của ông ngoại), đã chứng minh rõ ràng ý nguyện của ông ngoại và hành vi bất hợp pháp của cô Tuyết. Vụ án thừa kế của ông ngoại được lật lại, và cô Tuyết đứng trước nguy cơ phải trả lại toàn bộ tài sản đã chiếm đoạt, thậm chí còn đối mặt với án tù.
Ba tôi và dì Xuân tìm cách trốn tránh, nhưng không thể. Họ bị truyền thông vây quanh mỗi ngày, bị dư luận lên án gay gắt. Ngôi nhà của họ trở thành nơi bị nguyền rủa, không ai muốn lại gần. Tiền bạc của họ cũng dần cạn kiệt vì phải chi trả cho luật sư và các khoản bồi thường. Ánh hào quang giả tạo của họ đã hoàn toàn sụp đổ.
Đêm đó, tôi về lại căn nhà của dì Bảy. Lòng tôi nhẹ nhõm đến lạ thường. Cuối cùng, công lý cũng đã được thực thi. Mẹ tôi, người phụ nữ kiên cường nhưng đầy bất hạnh, cuối cùng cũng được minh oan. Tôi nhìn lên trời, một ngôi sao sáng lấp lánh giữa màn đêm. Tôi tin rằng, đó là mẹ tôi, đang mỉm cười.
Tôi biết, cuộc chiến này đã kết thúc. Tôi đã làm được. Tôi đã trả lại danh dự cho mẹ, và khiến những kẻ đã chà đạp lên bà phải trả giá đắt. Từ giờ trở đi, tôi sẽ sống một cuộc đời khác, một cuộc đời không còn bị ám ảnh bởi quá khứ, một cuộc đời xứng đáng với sự hy sinh của mẹ tôi. Tôi sẽ xây dựng lại cuộc đời mình, mạnh mẽ và hạnh phúc, để mẹ tôi có thể tự hào về tôi. Và tôi biết, dù ở đâu, mẹ tôi cũng sẽ luôn dõi theo và mỉm cười.
-