Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sống Lại Để Yêu Anh - Dungly

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chát! Âm thanh chói tay vang khắp phòng, mà kế bên lại có một kẻ nhởn nhơ ngồi xem kịch vui?!

"Cậu...?"-Cô đau đớn, ngã quỵ xuống đất, cái tát đó rất đau! Và cô cũng không hiểu vì sao mình lại ăn cái tát vô cớ này!

"Haha.... Mày nhìn xem bộ dạng của mày trông như thế nào đi! Cái thứ tiểu tam* đi giựt chồng người khác"-Diệp lạc tức giận, chỉ tay về phía cô, cười giễu cợt

"Chồng.... tiểu tam...?"-Cô mơ hồ, đầu óc rối loạn, cô ta và anh ta có quan hệ gì? Chẳng lẽ.... chẳng lẽ.... họ là vợ chồng?! Còn cô chính là cái thử tiểu tam đi phá hoại gia đình người khác sao?!

"Mày còn giả vờ ngu ngốc sao? Thứ đàn bà rác rưởi!"- Diệp lạc tức giận, đôi chân đang mang giày cao gót giẫm lên chân cô.

Máu chảy từ tay cô ra... nhưng cô vẫn không đau! Nỗi đau này sao có thể đau bằng nỗi đau trong lòng cô hiện giờ được chứ?! Người đàn ông đã từng nói yêu cô, bảo vệ cô, hứa sẽ ở bên cô suốt đời... phải! Anh ta chính là Tần Vũ Khiêm! Nhưng mà... bây giờ thì sao? Anh ta ngồi ở đó nhìn cô bằng ánh mặt khinh thường! Thản nhiên ngồi xem cô bị đánh!

Còn cô gái trước mặt cô vẫn đang phát điên, chửi rủa, đánh đập cô lại chính là bạn thân của cô! Người mà cô xem quan trọng như người thân của mình vậy?!

Nói cô là tiểu tam sao? Nực cười?! Vô lý?! Cô và hắn ta rõ ràng đã quen nhau được 4 năm! Nói cô là tiểu tam thì bọn họ chính là cẩu*. Thì ra suốt 4 năm qua họ đã qua mặt, lừa gạt cô... mà cô vẫn không hề hay biết.

"Cô biến cho tôi! Cút ra khỏi nhà tôi! Mau!"-Diệp Lạc nắm tay, lôi cô từ nền nhà lạnh giá ra ngoài. Đóng sập cửa lại.

"Lạnh...lạnh quá!"-Cô hôm nay chỉ mặc một bộ đầm màu trắng, đôi chân thon dài, bàn chân không mang dép mà cứ bước đi trên nền tuyết... cô cứ đi đi mãi... nhưng cũng chẳng biết đi về đâu... cô lạnh run người... cầm chặt chiếc điện thoại, gương mặt trắng bệt không còn một chút sắc khí

Chợt! Trong đầu cô nhớ ra một người, trong đầu xuất hiện hình ảnh ôn nhu của anh, nụ cười ấm áp của anh, giọng nói trầm ấm của anh... nghĩ tới anh. Cô chợt nhớ ra trong tay mình đang cầm chiếc điện thoại. Cô bấm dãy số đã lâu không gọi nhưng vẫn thuộc dòng số đó!

"Alo... alo...Lạc Hy sao hôm nay nổi hứng gọi cho anh vậy? Tần Vũ Khiêm không chịu nói chuyện với em nên mới gọi anh sao?"-Giọng nói bên đầu dây bên kia trầm thấp, nhưng nếu nghe kĩ sẽ nghe thấy được ý cười giễu cợt trong đó. Phải! Chỉ có duy nhất một lý do đó nên cô mới gọi điện cho anh! Anh tự cười giễu cợt mình! Anh đúng là đáng giận mà...cô chỉ gọi điện anh như vậy thôi mà anh có thể vui đến vậy rồi... càng nghĩ lòng anh càng đau đớn

"..."-Cô im lặng không nói

"Lạc Hy...! Lạc Hy...! Không sao chứ?"-Anh nhận ra có gì đó khác thường, vội vàng hỏi cô

"..."-Cô vẫn tiếp tục im lặng

"Lạc Hy! Em không sao đúng không? Em đang ở đâu? Anh tới rước em..."-Cô cứ tiếp tục im lặng như vậy làm anh rất lo lắng, vội vàng cầm chìa khoá xe xuống gara khởi động máy chạy khắp nơi tìm cô, cố gắng tìm vị trí của cô

"Em đang ở đâu? Nói anh nghe! Anh sẽ liền đến rước em!"-Anh chạy xung quanh thành phố, nhưng vẫn cố gắng gặng hỏi cô. Nhìn hình bóng mảnh mai, yếu đuối như có thể bị gió cuốn đi bất cứ lúc nào. Dưới ảnh đèn vàng vàng mờ ảo. Khiến anh nhận ra cô dễ dàng... anh vui mừng tăng tốc chạy thật nhanh... nhưng... KHÔNG!!!!

"...xin lỗi..."-Cô nhắm mắt, để cho giọt nước mắt cuối cùng này rơi, mà giọt nước mắt này chính là dành cho anh Minh Vũ... xin lỗi... em đã quá ích kỉ rồi. Nghĩ xong, cô liền chạy ra trước xe tải đang chảy tới...

Ha.... chết rồi! Chết thật rồi! Chết thật ra cũng đâu đáng sợ mấy đâu nhỉ? Đầu óc cô mơ hồ, sau đó cô cảm giác có thứ gì đó rất nóng rơi trên mặt cô, cô cố gắng mở mắt, là anh... sao? Sao anh lại khóc? Cô giơ tay như muốn lau nước mắt cho anh! Cô dần dần mắt đi ý thức! Hình ảnh anh trở nên rất mờ....

"Hy Hy! Anh yêu em! Anh yêu em! Đừng bỏ anh mà! Lạc Hy... anh hối hận! Hối hận lắm rồi! Nếu như biết trước kết quả thành ra như vậy! Anh sẽ cố gắng theo đuổi em! Cho em một cuộc sống hạnh phúc! Hy Hy... anh xin lỗi!"-Anh nghẹn ngào, nói năng loạn xạ...

Trước khi cô xuống gặp Tử Thần cô đã nghe anh nói lời này... anh nói anh yêu cô! Đúng vậy anh nói anh yêu cô! Tim cô đau quá! Nó đang rỉ máu...

Xin lỗi.... xin lỗi anh nhiều lắm... kiếp này em nợ anh một tình yêu... nếu như được quay trở về quá khứ... cô sẽ yêu thương anh thật nhiều... là do em ích kỉ... xin lỗi anh! Minh Vũ...

Cô nở nụ cười nhàn nhạt... chìm sâu vào giấc ngủ vĩnh hằng!

Tiểu tam: kiểu như người thứ 3, phá hoại gia đình người khác

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sống Lại Để Yêu Anh - Dungly
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...