Mặc đồng phục nhân viên màu đỏ thẫm vừa vặn, bước chân vội vàng ba bước
thành hai bước đến trước mặt chúng tôi, trên mặt ngoài ý muốn mang theo
kinh kỉ chăm chú nhìn anh đang đứng ở bên cạnh tôi.
"Đã lâu không gặp, không ngờ lại gặp được anh ở đây, anh tới thành phố B là đi công tác hay là du lịch?" Giọng nói không tự chủ run rẩy và vẻ
mặt không giấu được sự vui mừng làm cho tôi không khỏi có chút hoảng
hốt.
"Đã lâu không gặp, còn tưởng rằng em sẽ vào ngân hàng hoặc phát triển về phương diện tài chính, không ngờ em lại làm tiếp viên hàng không."
diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn Trên mặt anh mang theo mỉm cười thản nhiên, loại
mỉm cười này không phải đối với người xa lạ hay khách hàng..., đây là
mỉm cười phát ra từ trong lòng mà chỉ có bạn bè rất quen thuộc mới có
thể nhìn thấy.
"Chắc là có duyên, em cũng không ngờ em sẽ làm nghề này, vị này là bạn
gái của anh sao?" Cô ấy vừa đưa tay vuốt những sợi tóc rơi trên trán
mình sang một bên vừa nhìn tôi.
Lúc cô ấy nghiêng đầu nhìn thì tôi chợt nhớ ra được cô ấy giống ai rồi,
bởi vì tôi chưa từng vén tóc qua, cho nên lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy
chỉ cảm thấy cô ấy nhìn quen mắt, còn bây giờ dáng vẻ nghiêng đầu nhìn
tôi của cô ấy lại có mấy phần tương tự tôi và cái tên Hàn Sướng cũng lập tức xuất hiện trong đầu.
Cô ấy là Hàn Sướng, tuyệt đối không sai rồi. Mặc dù anh từng nói với tôi lúc ấy là Hàn Sướng quyết định chia tay trước, bởi vì cô ấy không cách
nào làm một thế thân, nhưng bây giờ nhìn ánh mắt của cô ấy, trong ánh
mắt kia là tràn đầy tình yêu say đắm không muốn buông tay, mà lúc vừa
nhìn thấy anh thì cô ấy lại lộ vẻ vui mừng có thể làm cho bất kỳ người
tinh ý nào cũng đều nhìn ra là cô ấy vẫn còn tình cảm với anh.
"Uyển Uyển, đây là đàn em thời đại học của anh- Hàn Sướng." Anh vỗ vỗ vai tôi chỉ chỉ Hàn Sướng đang không ngừng quan sát tôi.
"Chào em!" Tôi tận lực làm cho mình bỏ qua một tia địch ý đang dần lộ ra, duỗi tay về phía cô ấy.
"Chào chị." Cô ấy cầm tay tôi, sau đó nhiều nhất chỉ có mấy giây hai chúng tôi liền đồng thời buông tay ra.
"Học trưởng, bạn gái của anh có cảm giác thật mảnh mai, mẫu bạn gái anh
chọn đã nhiều năm như vậy vẫn không thay đổi nha." diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn Cô ấy dùng giọng điệu vừa đùa giỡn vừa nhạo báng nói với anh.
"Thật sao? Anh là người chung tình mà." Anh dùng một câu hai nghĩa nói
đùa với cô ấy. Tôi không quá vui vẻ với cái loại không khí kỳ quái giữa
bọn họ, tôi kéo kéo ống tay áo anh sau đó giơ tay lên vuốt vuốt trán.
"Đầu em vẫn còn đang đau đúng không? Vậy chúng ta về khách sạn nghỉ ngơi trước đi."
"Ừ." Tôi gật đầu một cái, mặc dù đầu tôi cũng không đau lắm.
"Hàn Sướng, Uyển Uyển có chút không thoải mái, bọn anh trở về khách sạn nghỉ ngơi trước, hôm nào có cơ hội lại tán gẫu tiếp."
"Được, vậy hai người đi nghỉ trước, em cũng phải đi làm thủ tục thay ca rồi. Hôm nào lại nói chuyện tiếp."
Tôi và anh xoay người xách theo hành lý đi ra ngoài phi trường, nhưng
tôi lại có thể rõ ràng cảm thấy được một ánh mắt mang theo địch ý dán
vào sau lưng tôi thật chặt.
"Uyển Uyển, uống chút sữa tươi đi rồi nghỉ ngơi." Một ly sữa tươi ấm vẫn đang bốc mùi sữa nồng nặc được đưa tới bên môi tôi.
diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn Tôi nhận lấy ly uống sữa xong lại mềm nhũn nằm ngã ra trên giường lớn, nhưng ánh mắt thì vẫn chăm chú nhìn anh đang ngồi ở một bên sửa sang lại hành lý.
"Cô ấy là Hàn Sướng, chính là cô gái mà lần trước anh đã nói với em,
thật không ngờ trùng hợp như thế lại gặp cô ấy ở thành phố B." Anh cúi
đầu không biết là đang tìm cái gì trong hành lý.
"Em cảm thấy em và cô ấy không giống nhau." Tôi nhắm mắt nhớ lại tướng mạo của cô gái kia.
"Đúng là không giống lắm, Uyển Uyển mệt sao?" Anh ngồi ở bên cạnh tôi, đưa tay vỗ vỗ gương mặt của tôi.
"Ừm, em muốn ngủ." Tôi xoay người vùi mặt ở trên gối nhắm mắt lại. Một
cơ thể ấm áp từ phía sau ôm tôi vào trong ngực thật chặt, hơi thở quen
thuộc thổi lướt qua bên tai tôi. "Uyển Uyển, em không cần lo lắng, cô ấy chỉ là một đàn em, là một người quen biết, em yên tâm mà làm quen với
hoàn cảnh thành phố B đi, được chứ!"
Thành phố B thật sự là một thành phố rất nhỏ, mặc dù khí hậu dễ chịu hơn thành phố A nhưng chạy xe từ chỗ gần nhất ở phía nam đến phía bắc thành phố cũng chỉ cần nhiều nhất là hai tiếng, so với những nơi tôi từng đến lúc trước thì nơi đây thật là không cách nào tưởng tượng được.
Editor : tyvybutchi.