Biết được tin này, ta âm thầm thắp cho Du Tư Chi một nén nhang.
Đương nhiên, cũng không quên thắp cho bản thân một nén.
Dù sao gần đây sư huynh cũng không thúc giục ta nói rõ, nếu không ta thật sự phải cứng đầu đi tìm sư tôn.
Ta đang âm thầm vui mừng thì không ngờ, Khương Đàn sư huynh không tung chiêu thì thôi, một khi đã ra tay thì phải dậy sóng.
Một ngày tốt lành
Thu Phân năm Thiên Hợp thứ sáu mươi tư, lại là một ngày đau buồn.
Ngày này, sư huynh ép khô ta xong lén lút uống Thai Tử Đan, bị sư tỷ y tu chuẩn đoán là mang thai, cả môn phái đều choáng váng.
Chuyện đến nước này, chuyện giữa ta và huynh ấy coi như hoàn toàn không giấu được nữa.
Các vị trưởng lão không trách cứ ta, chỉ nhìn ta với ánh mắt ẩn ý, nói người trẻ tuổi phải biết kiềm chế, dặn dò sư huynh an tâm dưỡng thai.
Sư huynh vuốt ve bụng dưới, nở nụ cười ôn nhu, ta cúi đầu xấu hổ muốn chết.
Tiễn các vị trưởng lão xong, sư tôn lâu ngày không gặp cuối cùng cũng xuất hiện, có lẽ là trả được thù xưa, nàng trông rất rạng rỡ.
Sau khi hiểu rõ sự việc, sư tôn ôm ta, an ủi: "Không sao đâu Mạch Nhi, sư huynh muội đây là lửa cháy nhà xưa, muội còn nhỏ, không chống lại được cám dỗ cũng là chuyện bình thường."
Lời này khiến ta xúc động muốn khóc, ta biết ngay mà, sư tôn cái gì cũng hiểu.
"Đàn nhi, viên Thai Tử Đan kia, cho sư tôn một viên đi."
Sau khi an ủi ta xong, sư tôn cười hí hí chìa tay về phía sư huynh, "...Du Tư Chi nói hắn sợ nhất là sinh con, đã biết rồi, thì hắn không sinh cũng phải sinh!"
Ta: ?
Lấy thuốc xong, sư tôn chỉ để lại một bóng lưng vội vã rời đi, trong lòng ta ngũ vị tạp trần, uể oải ngồi xuống bên cạnh sư huynh.
"Đừng buồn nữa, Mạch Nhi."
Thấy ta thất vọng như vậy, sư huynh thở dài, nói: "Ta không có mang thai."
Ta nghe thấy vậy liền trợn tròn mắt.
"Mạch Mạch còn nhỏ như vậy, sư huynh chăm sóc muội còn không hết thời gian, lấy đâu ra tinh lực mà sinh con nữa?"
Sư huynh xoa xoa mặt ta, bất đắc dĩ nói: "Hơn nữa, luyện Thai Tử Đan đâu phải chuyện dễ dàng? Viên ta uống chỉ là bán thành phẩm, cùng lắm là thay đổi mạch tướng... Mạch Mạch không chịu cho danh phận, sư huynh chỉ có thể tự mình nghĩ cách thôi."
Ta ấp a ấp úng nói: "Chuyện này, không phải là không cho huynh, nhưng mà, ta chưa nói là nhất định sẽ cho huynh..."
Sư huynh không muốn nghe nữa, quyết đoán hôn ta một cái.
Ta bị hôn cho đến mê man, nửa ngày sau mới tỉnh táo lại, nhớ tới lời huynh ấy vừa nói, vội vàng hỏi: "Sư huynh, viên huynh cho sư tôn, cũng là giả sao?"
Sư huynh mỉm cười: "Rẻ cho Du Tư Chi rồi, viên đó là thật."
Chiếm đoạt sư tôn hai mươi năm, còn có thể cho nàng sinh con, ai nhìn thấy mà không nói một câu Du Tư Chi số mệnh thật tốt?
Ta có sư huynh, hắc hắc, số mệnh của ta cũng rất tốt.
Nghĩ đến đây, ta l.i.ế.m liếm môi, mặt dày dựa vào người huynh ấy: "Sư huynh, hôn lại lần nữa đi."
Sư huynh trách yêu liếc nhìn ta một cái: "Bây giờ không nói ép dưa thì dưa không ngọt nữa hả?"
Ta không nói gì, cười híp mắt lao vào vòng tay thơm phức của huynh ấy.
Sư huynh nói không sai --
Trái dưa bị ép này, thật sự rất ngọt ngào ~
_ (Hết)_
-