14.
"Đồng chí cảnh sát, xin mời xem."
Sau khi xem nội dung bên trong, vẻ mặt của cảnh sát trở nên nghiêm trọng. Mấy con s/úc si/nh già đối diện vẫn đang la ó, cảnh sát liền đọc to nội dung tài liệu.
Tôi, Vu Hi, là một người mắc chứng rối loạn t/âm th/ần.
Nói đơn giản, tôi là một người tâ/m th/ần!
Tôi đã nói rồi, chúng có bùa hộ mệnh thì đương nhiên tôi cũng có, hơn nữa lá bùa của tôi còn lợi hại hơn chúng nhiều.
"Không thể nào, đây chắc chắn là giả! Tôi yêu cầu giám định lại!"
Đương nhiên chúng không phục, cảnh sát cũng nói sẽ mời bác sĩ t/âm th/ần chuyên nghiệp đến đ/ánh giá lại.
Kết quả không ngoài dự đoán, tôi được kết luận là mất năng lực hành vi dân sự.
Lũ s/úc si/nh già gần như phát đ/iên, nhưng chẳng có cách nào. Người tâ/m thầ/n là lá bùa miễn tử, chúng có thể làm gì tôi được.
Hơn nữa, tôi đã sớm đăng chuyện b/ạo l/ực học đường của lũ s/úc si/nh lên mạng. Sau vài ngày, giờ đây lũ s/úc sin/h đã trở thành chuột chạy ngoài đường. Tổ tông mười tám đời của chúng cũng bị cư dân mạng đào bới đến tận gốc.
Công ty của nhà Khương Diễm bị điều tra ra tội tr/ốn th/uế, không lâu sau đã bị bắt.
Còn mấy tên s/úc si/nh già khác, giờ ra đường đều phải trang bị kín mít, nếu không người dân sẽ ném trứng thối chế/t chúng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/su-tro-lai-cua-quai-vat/chuong-12-full.html.]
Nghe nói mấy đứa s/úc s//inh nhỏ bị người ta nhận ra ở bệnh viện, ngày nào cũng có người đến ch/ửi b/ới, gửi vòng hoa. Lâu dần chúng không chịu nổi, đành phải về nhà dưỡng thương.
Khương Diễm bị h/ủy d/ung, suốt ngày khóc lóc. Mấy đứa s/úc si/nh khác cũng chẳng khá hơn.
Về phần Hạ Hiên, phần dưới của hắn bị thương nặng, phía trước đã bị cắt bỏ. Còn tr/ực tr/àng bị tổn thương nghiêm trọng, chỉ có thể đeo túi h/ậu m/ôn vĩnh viễn.
Trường tiểu học Vinh An cũng vì xử lý vụ bạ/o lự/c học đường không thỏa đáng, toàn bộ ban lãnh đạo đã bị thay m/áu. editor: bemeobosua. Sự kiện b/ạo l/ực này cũng đã khiến các trường học trên toàn quốc bắt đầu tuyên truyền chống b/ạo l/ực học đường.
Mặc dù ít nhiều vẫn sẽ có những góc khuất không nhìn thấy, nhưng ít nhất sự phản kháng của chúng tôi đã khiến mọi người quan tâm hơn đến vấn đề này.
Mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc, bệnh viện cũng đã truyền đến tin tức tốt lành.
Em gái tôi tỉnh lại rồi.
Rất nhiều người tốt bụng đến thăm em, khen em là một cô gái dũng cảm.
Xuyên qua đám đông, em nhìn thấy tôi ngay, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, "Chị ơi."
(Hoàn)
-