Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sủng Em Đến Tận Trời

Chương 27

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quán trọ nhỏ bao phủ trong bóng đêm, trăng sáng bị sương dày che mờ.

Trên giường đơn, bọn họ chen chúc nằm cùng nhau, uống một chút rượu, hơi hơi say ỷ vào nhau. Bởi vì cảnh đêm rất đẹp, bởi vì đây là một đêm cuối

cùng tha hương, bọn họ không kìm chế được lại ở trên giường ôm hôn, hai

người dây dưa, lúc tình sinh ý động thì Hà Phi chợt ngăn cản anh.

“Chờ một chút. . . . . .” Cô ý chí bạc nhược nhắc nhở anh. “Em. . . . . .

Chúng ta. . . . . . Không có tránh thai. . . . . .” Cô không thể lại lần nữa quên chuyện trọng yếu như vậy.

Bàn tay ấm áp của anh vuốt ve trên thân thể trắng nõn của cô, lúc cô khẩn trương nói vậy

thì anh cúi người hôn lên mắt cô, hỏi ngược lại cô một câu: “Em ghét trẻ con?”

“Không phải thế. . . . . . Chẳng qua là. . . . . . Nhỡ như mang thai. . . . . .” Anh sờ lên bụng cô hại cô không thể

chuyên tâm nói chuyện. Anh hôn lên cổ cô nỉ non thầm thì.

Anh thấp người không để ý Hà Phi kháng nghị hôn lên chiếc bụng có thể dựng

dục đứa bé, khàn khàn nói: “Có con tốt lắm.” Tưởng tượng Hà Phi có con

của anh, anh vừa nhiệt tình lại cảm động.

Lời của anh lập tức trấn an Hà Phi, lời của anh khiến cô cảm thấy thật là ấm áp.

Không biết tại sao, lúc anh hôn lên chiếc bụng mềm mại của cô, lúc anh

vuốt ve chỗ ẩn mật của cô, lúc anh vừa dịu dàng lại nhiệt tình như vậy

mà yêu cô thì Hà Phi đầu choáng mắt hoa nghĩ, có một đứa con của Lương

Chấn Y, hình như thật tốt lắm. Mà cô lại mong đợi vĩnh viễn cùng người

đàn ông này ở cùng một chỗ.

Khi Từ Thiếu Khâm hăng hái dạt dào thảo luận tương lai bọn họ thì Hà Phi luôn nghe thấy mà sợ hãi.

Khi Lương Chấn Y ở ban đêm thân mật yêu cô, anh chỉ nói là có con tốt lắm,

anh cũng không có nói cái gì lời ngon tiếng ngọt hoặc là thật yêu thật

yêu cô, nhưng là động tác dịu dàng, biểu hiện tình cảm của anh, đều làm

Hà Phi động dung, làm cô không có chút nào phòng bị, chỉ ngây ngốc rộng

mở chính mình nghênh đón anh, hết thảy chỉ vì loại cảm giác được cưng

chiều này thật sự quá tốt đẹp.

Khi Lương Chấn Y ở

trong chỗ sâu của cô di động, khi của anh dịu dàng bắt đầu trở nên

nguyên thủy nhiệt tình, Hà Phi ở dưới thân thể cường tráng của anh hạnh

phúc mà run rẩy.

Tự đáy lòng cô nghiêm túc tin tưởng, cô nguyện ý cùng người đàn ông này cả đời, nếu như là anh, nhất định có thể hạnh phúc.

Triền miên đi qua, Hà Phi ngồi trên đống chăn ga hỗn độn, đột nhiên sờ lên khóe mắt Lương Chấn Y đang nằm nghiêng.

“Em đã biết tại sao mắt của anh thoạt nhìn đặc biệt sâu. . . . . .” Ngoài

cửa sổ sương khói mênh mông, Hà Phi nhìn mặt anh chuyên chú dịu dàng.

Lương Chấn Y tỉ mỉ nghe cô nói: “Bởi vì. . . . . .” Đầu ngón tay mềm mại của cô khẽ xoa đuôi mắt anh. “Anh chỗ này có vết chân chim, lúc anh

cười lên, làm động tới vết nhăn, vì vậy ánh mắt lại càng sâu.” Cô buồn

cười trợn to hai mắt nhìn anh. “Lúc anh cười, ánh mắt sâu xa sẽ làm hại

lòng của phụ nữ tan vỡ mất thôi.”

Mà nụ cười xinh đẹp của cô sẽ hại anh quên mất mình là ai.

Lương Chấn Y ánh mắt cô đơn yên tĩnh, lại giống như đại dương ban đêm. Anh

vuốt lấy mái tóc Hà Phi tán loạn trên vai, khuôn mặt của cô mềm mại thêm một tầng nhàn nhạt đỏ ửng, anh biết tầng phiến hồng kia là bởi vì mình. Mu bàn tay anh nhẹ nhàng theo chiếc cổ xinh đẹp của cô trượt xuống

khuôn ngực rất tròn, một đường đi xuống đến bụng.

Tay anh đo lấy chiếc bụng khả ái của cô, dịu dàng nói: “Em nói. . . . . . nơi này đã có thể có cái tiểu ba­by chưa?”

Hà Phi nghe thấy cả người nóng ran, chẳng qua là chỉ là rụt rè cười. Khẩu

khí anh nói chuyện, thật giống như anh vô cùng hi vọng thật sự có tiểu

ba­by ở bên trong.

Sau đó, ánh mắt thâm thúy của anh

liền nhiệt tình quan sát chiếc bụng trắng nõn của cô, trời ạ, anh thật

thích nơi mềm mại này của cô, lại nhớ tới mình mới vừa rồi vùi vào sâu

trong nơi này, ánh mắt của anh lập tức trở nên ám trầm nóng bỏng, kéo cô ngã vào ngực, thật nhiệt tình lại thật sâu đoạt lấy cô.

Lương Chấn Y rất muốn nói với cô, anh không cần mỗi người đàn bà vì anh tan

nát cõi lòng, anh chỉ hi vọng cô vì anh mà tâm động. Mà khi cô ánh mắt

dịu dàng chạm lên đuôi mắt anh thì anh lại muốn nói là, không có một

người đàn ông nào có thể chống đỡ được cô như thế dịu dàng ngọt ngào; ít nhất, anh sẽ không thể may mắn thoát khỏi. Ngay lần đầu gặp gỡ Hà Phi,

cô đã dùng một đôi mắt to biết nói hấp dẫn anh mất rồi.

Mà nay lúc này, cô dùng một đôi mắt như sao mà nhìn anh, cô vừa nói chính

là một cái mộng tưởng anh mơ đến, anh mơ đến chính là, cô yêu anh. Còn

có tương lai hạnh phúc của hai người.

Máy bay đi

trong ban đêm, ánh sao trở nên rất gần rất gần, Lương Chấn Y nhìn những

chấm nhỏ, nhiều ánh sao lóa mắt như vậy, dường như cũng đang vì anh mà

vui mừng.

Hà Phi ngủ ở bên cạnh, dựa vào bả vai anh.

Dưới chăn, tay bọn họ giao ở một chỗ, cúi đầu ngắm cô ngủ say, hơi thở

của cô nhè nhẹ hướng về phía anh. Nhìn bộ dáng cô không có chút phòng bị nào như thế, lồng ngực của anh tràn đầy yêu thương.

Khi máy bay hạ xuống, gọi tắc xi đưa Hà Phi trở về nhà. Lương Chấn Y giúp

Hà Phi xách hành lý lên lầu, sau đó hôn lên má cô nói lời từ biệt.

Nhìn anh, Ôn Hà Phi trong lòng có chút thấp thỏm. Khoảng thời gian ở San

Francisco lãng mạn đến không giống như thật, cũng không tin được Lương

Chấn Y cứ như vậy chân thực đứng ở trước cửa nhà mình.

Khuôn mặt tuấn tú của anh, bờ vai rộng lớn của anh, thân hình cao lớn rắn

chắc mê người của anh, cô thật sự cùng người đàn ông này thân mật trên

giường chen chúc hai ngày sao?

Lương Chấn Y nhìn Hà Phi vẻ mặt ngẩn ngơ, anh mỉm cười vuốt vuốt cằm cô.

“Mấy ngày nữa, anh có việc muốn nói cho em.”

Hà Phi ngước mặt nhìn anh. “Chuyện gì? Hiện tại không thể nói sao?”

Anh nháy mắt, ánh mắt ẩn ẩn ý cười. “Đừng sốt ruột, rất nhanh sẽ nói cho em biết.” Sau đó anh nói tạm biệt, Hà Phi luyến tiếc đứng ở trước cửa,

nhìn theo anh đi xuống lầu, mãi cho đến tiếng bước chân biến mất mới

thôi.

Hà Phi có chút thấp thỏm không yên, tốn một

buổi tối quét dọn trong nhà. Cô đặt áo hoa cùng Lương Chấn Y mua lên

trên giường bà ngoại, chờ bà trở lại sẽ có món quà bất ngờ đợi mình.

Trong phòng không có bà ngoại có chút tịch mịch, cô đi tắm rửa, chạy đi lật

lịch xem, phải ba ngày nữa bà mới có thể trở lại. Cô bật nhạc, sau đó

ngồi ở trên sàn nhà sửa sang lại đồ đạc bên trong vali.

Cô nhìn thấy quà giáng sinh ban đầu đóng gói rất đẹp để tặng cho Từ Thiếu

Khâm, bên trong là một cái khăn quàng cổ màu trắng. Nhớ tới chuyện xảy

ra ở San Francisco, Hà Phi cầm lên trực tiếp ném vào trong thùng rác.

“Vút” một tiếng vứt bỏ, thực vô cùng sảng khoái. Hà Phi mỉm cười, tức khắc đáy lòng thấy nhẹ nhõm.

Lại bắt đầu dọn dẹp quần áo dưới đáy vali, chợt dừng lại động tác, nghi

hoặc cầm lên một cái áo lông cừu cao cổ màu vàng nhạt. Hà Phi cầm nó

quan sát dưới ánh đèn, không nhớ rõ mình có chiếc áo này lúc nào? Từ tay áo chợt rơi xuống một tờ giấy, Hà Phi nhận ra, đó là tờ giấy trong bánh may mắn, khi đó ở quán ăn phố Hoa kiều xa xôi cô giấu giếm tờ xăm nháo

thành trò cười. Bỏ xuống chiếc áo lông cừu, nhặt lên tờ giấy, cuộn mở ra thì vẫn là thấy lời tiên đoán như cũ——

Chuyện hỉ tới cửa, tình duyên đã đến

Hà Phi vành mắt chợt đỏ, tầm mắt mơ hồ. Bên cạnh dòng chữ có nét chữ cô quen thuộc.

Lương Chấn Y không biết từ lúc nào lén mua chiếc áo này, còn nhét tờ xăm vào tay áo.

Bên cạnh lời tiên đoán kia viết lên mấy hàng chữ, từng nét từng nét bút

cứng cáp kia khắc vào tâm khảm cô, thâm tình để lại ấn ký.

Hà Phi, em vội vàng mua quà cho bà ngoại, lại quên mua vật kỉ niệm cho mình.

Áo lông cừu là kỉ niệm anh giúp em từ San Francisco trộm được. Em mặc nó

vào, anh nhìn thấy rồi, thuận tiện sẽ cho em một cái tương lai hoàn toàn mới. Lúc này đêm đã khuya, lại vài tiếng nữa, chúng ta sẽ phải về Đài

Loan.

Trong phòng không có đèn sáng, nhìn thấy em ở

trên giường trong bóng đêm, giống như đêm đó, ngôi sao băng bay qua kia

rực sáng ở trong mắt anh, anh đã ước nguyện rồi.

Dĩ nhiên, anh không thể đem nguyện vọng nói ra, như vậy, nguyện vọng là có thể thực hiện đi?

Hà Phi siết chặt tờ giấy, chuyện hỉ đến cửa, lời tiên đoán là thật sao?

Cũng không hiểu sao, thời gian ngắn ngủi, tình yêu nhưng lại có thể hốt

nhiên đâm chồi nảy lộc cao đến vậy. Lương Chấn Y là người có tâm, Hà Phi cũng không phải tâm địa sắt đá, cô cầm lên chiếc áo lông cừu mềm mại

ghé vào trên má. Lông cừu giống như ngón tay ấm áp của anh, vuốt ve gò

má cô.

Cô nghĩ, lần sau gặp mặt, cô phải mặc áo lông cừu màu vàng.

Cô tâm tình vui vẻ nhặt lấy món quà bị ném vào thùng rác, không cần ghi

hận Từ Thiếu Khâm, ngược lại, cô thập phần cảm kích anh ta ngoài ý muốn

dẫn đến duyên phận giữa cô cùng Chấn Y.

Dưới ánh đèn

ấm áp, Hà Phi mặc vào chiếc áo lông cừu, rúc vào trong cổ áo mềm mại,

sau đó cô mỉm cười ngã ập xuống sàn nhà, nhìn chằm chằm chiếc đèn tuýp

màu vàng cam trên trần nhà. Cô nghĩ đến, nếu là cô không đi San

Francisco, cô rất có thể cứ như vậy ngây ngốc cùng Từ Thiếu Khâm kết

hôn, hoàn toàn không biết tư vị chân chính của tình yêu, một loại tư vị

ngọt đến tận trong tâm khảm, cảm nhận được một loại tình cảm tối kích

động này đó.

Cô nhớ tới Lương Chấn Y cùng cô chen

chúc ngủ trên chiếc giường đơn, có mấy lần trong mộng cô thiếu chút nữa

ngã xuống giường, nhưng là không có một lần ngã đau, cuối cùng sẽ luôn

có một cánh tay, ở một khắc nguy hiểm đó ôm cô trở về.

Mà khi Lương Chấn Y hôn sâu cô thì cô liền hưng phấn nóng hôi hổi như gặp

nước sôi, khi anh tiến vào chỗ sâu trong cô, cô sung sướng đến dường như muốn tan chảy. Hà Phi chưa bao giờ biết mình thì ra là cũng sẽ nhiệt

tình như vậy, thân thể của cô thật thích Lương Chấn Y vuốt ve, những thứ này đều là chuyện lúc cùng ở một chỗ với Thiếu Khâm chưa từng phát

sinh.

Cô ngọt ngào lại mỉm cười suy nghĩ, chuyện

Lương Chấn Y muốn nói với cô là chuyện gì? Hà Phi nhíu mi, cô cảm thấy

lúc anh rời đi cười vô cùng giảo hoạt, anh rốt cuộc là muốn nói gì với

cô?

Cô lại nghĩ tới, may mắn cô bỏ qua yêu, nếu không làm thế nào hiểu được hiện tại cảm giác này là đúng rồi. Hà Phi mơ hồ

cảm thấy Lương Chấn Y sắp sửa nói với mình sẽ là một chuyện rất hạnh

phúc. Bởi vì ánh mắt mỉm cười của anh nói như vậy.

Sau khi từ San Francisco trở lại, Lương Chấn Y mở hộp thư thoại, tất cả đều là điện thoại ba gọi tới, nói muốn gặp anh gấp. Lương Chấn Y tắt thư

thoại, gọi điện thoại cho Phương Tuấn Mẫn, hẹn anh ta ngày mai gặp mặt.

Anh tắm rửa, sửa sang lại hành lý, uống chút rượu liền ngủ.

Anh trằn trọc khó ngủ, đột nhiên cảm thấy giường trở nên thật to thật to,

lại tưởng niệm chiếc giường đơn chật chột ở San Francisco kia. Anh bật

cười, hoặc có lẽ thật ra là anh tưởng niệm cảm giác ôm lấy Hà Phi. Anh

thở dài, trời ạ, thật hi vọng mỗi ngày ôm lấy cô mà ngủ. Lúc ở San

Francisco anh không cần đến chất cồn liền vẫn có thể ngủ rất ngon.

Thân thể mềm mại của Hà Phi là thuốc ngủ rốt nhất.

Giờ phút này một người ngủ, anh thấy thực hư không.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sủng Em Đến Tận Trời
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...