Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ta Đi Ngắm Non Cao

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta ấn chặt cái chân đau đến mức hơi co giật, cười nói: “Vừa rồi nghe phu nhân nói chuyện, không để ý đến chân đau nữa.”

Nha hoàn đẩy ta ra ngoài. Vì từng là người hầu bên cạnh mẫu thân, nên giọng điệu nàng ta có thêm vài phần trách móc: “Phu nhân vẫn còn tính trẻ con, nói chuyện là không dứt được, Tướng quân nên nghĩ đến sức khỏe của mình.”

“Không sao, ta thích nghe nàng nói chuyện.”

5

Phu nhân hoạt bát hiếu động. Phủ tướng quân vốn rộng lớn là thế mà chỉ có một mình ta, nên vô cùng lạnh lẽo.

Thế nhưng từ khi nàng gả vào đây, ta bỗng cảm thấy phủ tướng quân trở nên đầy ắp hơi người.

Ví như giờ phút này –

“Các ngươi đang treo gì vậy?”

Ta vốn đang đọc sách trong phòng, nhưng bên ngoài ồn ào lạ thường, nên dứt khoát ra xem họ đang bày trò gì.

“Đây là đèn lồng thỏ phu nhân làm ạ, phu nhân nói phải treo lên, nhưng cái thang này hơi thấp, phu nhân đi tìm sào rồi.”

Cái đèn lồng thỏ này… thực sự không thể coi là đẹp mắt.

Chỉ là nàng muốn treo thì cứ mặc nàng vậy.

Ta vừa xoay người định quay về phòng.

Bỗng nhiên –

“Ta đến đây! Ta đến đây! Ta tìm được sào rồi.”

Theo tiếng nói nhìn lại, phu nhân chân đạp lên hoa rơi, tay bê cây trường thương của ta, hấp tấp chạy tới.

Người hầu trong sân ai nấy đều biến sắc, còn nàng lại vênh mặt đắc ý: “Chàng xem ta làm được rất nhiều đèn lồng thỏ này, ta thấy trong phủ tối quá, hôm qua lúc về ta suýt nữa đ.â.m sầm vào tường…”

Nàng vừa nói, vừa trèo lên thang, dùng một đầu trường thương khều đèn lồng thỏ treo lên xà nhà.

Thuộc hạ bên cạnh không nhìn nổi nữa: “Phu nhân, cây trường thương này không…”

Ta giơ tay ngăn lại: “Còn ngây ra đó làm gì, còn không mau giúp phu nhân treo đèn lồng?”

Nói xong, ta lại rụt về căn thư phòng không thấy ánh mặt trời kia.

Từ sau khi bị thương, ta luôn u uất không vui, tinh thần gắng gượng trước đó cũng suy sụp hẳn, dường như trên đời này chẳng còn việc gì cần ta phải dốc lòng thực hiện nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-di-ngam-non-cao/chuong-3.html.]

Không giống như trước đây ở chiến trường, ngày nào cũng phải căng mọi dây thần kinh, gắng hết sức để sống sót.

“Tướng quân rõ ràng muốn ở cùng phu nhân nhiều hơn, tại sao lại lùi về?” Giọng nói đầy lo lắng của thuộc hạ vang lên từ sau lưng.

Ta ngẩn ngơ nhìn người ở ngoài cửa sổ.

Nàng lúc này đang dùng trường thương của ta để gõ quả trên cây, cây thương hơi nặng, nàng cầm không vững, đánh lệch sang cây hải đường bên cạnh, làm rơi lả tả cánh hoa.

Khiến nàng không ngừng cười vang.

Trong khoảnh khắc, ta chợt nghĩ, giá như ta có thể đi lại tự nhiên thì tốt biết mấy, như vậy ta có thể giúp nàng hái quả, gõ hoa hải đường.

Nghĩ rồi ta không khỏi tự giễu cười một tiếng.

Một ngày tốt lành

Thái y đều nói giữ được mạng sống đã là ơn trời ban rồi.

Ta vậy mà còn ở đây mơ mộng hão huyền?

Không quấy rầy nàng, không liên quan đến nàng, đợi đến ngày nàng muốn rời đi, có lẽ lòng ta sẽ dễ chịu hơn một chút.

Hướng ánh mắt trở lại trang sách, lồng n.g.ự.c ta chợt thấy bức bối, thậm chí có chút đau nhói, bèn không kìm được đưa tay tìm đan dược trong ngăn kéo.

Thuộc hạ thấy vậy vội ngăn lại: “Thái y dặn, thuốc này không được dùng nhiều, hôm nay người đã uống ba viên rồi.”

Trong lòng ta đột nhiên dâng lên một cơn giận dữ, đang định phát tác, thì một cái đầu nhỏ lông xù bỗng xuất hiện ngoài cửa sổ.

“Kỷ Hành Giản, quả này ngọt lắm! Chàng nếm thử đi.”

Lý Hướng Vãn ôm đầy một vốc lê đặt lên bàn sách, đôi mắt sáng lấp lánh, mong chờ nhìn ta.

Không hiểu sao, tâm trạng dường như lập tức bình ổn trở lại.

Nàng cầm một quả lên cắn một miếng, luôn miệng khen ngợi: “Chưa từng ăn quả lê nào ngon thế này!”

Ta vì thế cũng thuận tay cầm lấy một quả.

Nhưng miếng đầu tiên cắn xuống, một vị chua chát đột ngột tan ra trong miệng. Nàng thấy vậy cuối cùng không nhịn được nữa, cúi đầu cười rộ lên: “Ha ha ha, lại lừa được một người rồi, đường đường Kỷ tướng quân mà dễ bị lừa thế à!”

Ta bất lực đặt quả lê trong tay xuống, cố làm ra vẻ bình tĩnh cầm lấy cuốn sách bên cạnh.

Nàng nghiêng đầu nhìn ta, đôi mắt tinh ranh giống hệt một con tiểu hồ ly.

-

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ta Đi Ngắm Non Cao
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...