Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TA LÀ CÔ GÁI ĐƠN GIẢN THẾ THÔI !!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Chương 55

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trưởng Công Chúa nhìn nhi tử chạy về phía mình, sắc mặt hồng nhuận phơn phớt giống như thiếu nữ đôi tám*, nụ cười trên mặt cũng càng ngày càng dịu dàng.

*mười sáu tuổi

" "Hành hành trọng hành hành, dữ quân sinh biệt ly*. Tương khứ vạn dư lý, các tại thiên nhất nhai**... Tư quân lệnh nhân lão, tuế nguyệt hốt dĩ vãn***... Khí quyên vật phục đạo, nỗ lực gia xan phạn****." Nắm tay Trưởng Công Chúa nằm trong tay Ban Hoài, thì thào nói: " Nỗ lực gia... xạo phạn..."

*đi đi lại đi đi. Cùng chàng sinh biệt ly

** Cách xa hơn vạn dặm.Mỗi người một phương trời.

*** Nhớ chàng người già héo. Chợt sắp hết tháng năm

**** Lời xưa thôi nói lại.Chỉ mong bữa thêm cơm

Bỗng nhiên tinh thần bà tỉnh táo lại, hai mắt sáng lên giống như ngôi sao trên trời.

"Thuỷ Thanh à. " Bà cười nhìn lấy nhi tử: " Hoạ Hoạ của chúng ta tìm được tiểu lang quân thật tuấn tú, trở về ta sẽ nói cho phụ thân con biết."

"Dạ." Ban Hoài nghẹn ngào dạ một tiếng.

Bỗng nhiên, tay Trưởng Công Chúa vô lực rũ xuống, hai mắt sáng rỡ cũng chậm rãi nhắm lại, bà mỉm cười mà ngủ, chỉ là vĩnh viễn sẽ không tỉnh lại.

Ban Hoài hé miệng không ngừng run rẩy, thế nhưng ông không phát ra được tiếng nào, thậm chí ngay cả một giọt nước mắt cũng không rơi xuống, giống như nhảy ra ao cá, miệng cực lực há hốc, nhưng lại không biết nơi nào là cứu rỗi.

"Đức Ninh Trưởng Công Chúa điện hạ... Đi."

"Hầu Gia." Âm thị ôm Ban Hoài vào lòng, vỗ lung ông nhè nhẹ, trên rồi dưới. Rốt cục, Ban Hoài khóc ra tiếng, giống con yến non mất mẫu thân, một tiếng so với một tiếng càng tuyệt vọng, từng tiếng đẫm m.á.u và nước mắt.

Ban Họa kinh ngạc ngồi dưới đất, thấp giọng nỉ non, giống như đã mất đi lý trí. Dung Hà nắm chặc tay nàng, từng chút từng chút móc mở ngón tay nàng, mới phát hiện lòng bàn tay nàng đã sớm m.á.u thịt be bét, không biết lúc nào bị móng tay nàng cấu nát, da thịt dính cùng một chỗ, nhìn thấy mà giật mình.

"Là ta vô dụng..."

Dung Hà nghe rõ lời Ban Hạ nói, y nắm chặt bàn tay lạnh buốt của nàng, giọng điệu kiên định nói: "Không trách ngươi, đây không phải lỗi của ngươi." Y quay đầu lại, nhìn về phía ngự y quỳ ở bên ngoài: " Tay Quận Chúa bị thương."

Vân Khánh Đế kịp phản ứng, phất tay để ngự y tới: "Cẩn thận chút, đừng làm đau Quận Chúa."

Ngự y nhìn thấy Ban gia đang sinh ly tử biệt, trong lòng thật sự là ngũ vị tạp trần, nghe được mệnh lệnh Hoàng Thượng, mới giật mình hoàn hồn: "Vâng." Khi ông ấy thấy rõ người nắm chặt cổ tay Phúc Nhạc Quận Chúa là ai, kinh ngạc nhìn Dung Hà một chút, lại cúi đầu xử lý vết thương trong lòng bàn tay Ban Họa.

"Bệ hạ. " Mấy người xử lí vết thương cho Ban Hoạ xong, Dung Hà đi đến trước mặt Vân Khánh Đế, quỳ xuống nói: " Vừa rồi vi thần ngay trước mặt rất nhiều người, hủy danh tiết Quận Chúa, vi thần nguyện cưới Quận Chúa để bảo toàn mỹ danh của người."

Vân Khánh Đế và Hoàng Hậu nghe vậy sững sờ, chợt nhớ tới vừa rồi Dung Hà cõng Ban Họa vào đại điện, còn trước mặt Trưởng Công Chúa nói mình là phu quân Ban Hoạ. Đây vốn là kế tạm thời không thể coi là thật, nhưng hôm nay nơi này có ngự y cùng thái giám, nếu truyền đi quả thực không tốt cho thanh danh của Ban Hoạ.

"Quân phách, trẫm biết ngươi là chính nhân quân tử, không đành lòng hủy danh tiết nữ tử, chỉ là..." Vân Khánh Đế nhìn người Ban gia đang lâm vào bi thống: "Hôn nhân là đại sự, ngươi không cần để bản thân uất ức."

Dung Hà trong Kinh Thành được nữ nhi bao nhà hâm mộ, nam tử này muốn cưới một người tài mạo song toàn, thân phận hiển hách cũng không phải là một việc khó, Ban Họa là nữ tử như vậy, chỉ sợ không phải dạng y thích.

Bởi vì lo lắng danh tiết nữ tử bị hao tổn, liền muốn cầu hôn, nam nhân như vậy đúng là quân tử khó có được.

"Quận Chúa thiện lương đáng yêu, vi thần ngưỡng mộ Quận Chúa trong lòng, có thể cưới được nàng, chính là may mắn của vi thần." Dung Hà quỳ đại lễ với Vân Khánh Đế: "Mong bệ hạ và nương nương làm mai thay vi thần."

Vân Khánh Đế âm thầm cảm khái trong lòng, quân tử như Dung Hà, nói chuyện như vậy đúng là bảo vệ mặt mũi cho nhà gái, để người ta tìm không ra chút sai lầm nào, mặc dù ông và Hoàng Hậu đều biết, Dung Hà vốn không thích Họa Họa, giờ phút này cũng nói không nên lời.

"Ngươi chờ chút, đợi Trưởng Công Chúa..."

Yết hầu Vân Khánh Đế giật giật, vành mắt đỏ nói không ra lời. Ông có ý tốt tìm lang quân như ý cho Ban Hoạ, nhưng lúc này, ông không mở miệng được, chỉ sợ Ban gia cũng không có lòng đàm hôn sự.

Người lễ bộ đến lại đi, hình như còn có những người khác đến, bốn người Ban gia chỉ biết ngơ ngác nghe theo Hoàng Đế phân phó, thậm chí ngay cả Hoàng Đế nói, để linh đường Trưởng Công Chúa trong cung, quy chế lễ nghi mai táng chỉ thấp hơn Thái Hậu một chút, trên mặt người Ban gia cũng không lộ ra bao nhiêu vui mừng. Bọn họ giống như tiểu hài tử không biết chuyện gì, Vân Khánh Đế nói cái gì thì chính là cái đó, không có nửa phần hoài nghi.

Bọn họ càng như vậy, Vân Khánh Đế thì càng áy náy, cô mẫu là vì ông mà chết, nếu không phải cô mẫu đứng ra, như vậy giờ phút này người nằm trên linh đường chính là ông, mà không phải cô mẫu.

Càng nghĩ như vậy, ông làm lễ mai tang cho Trưởng Công Chúa càng long trọng. Dựa theo lễ nghi Thái Hậu để mai táng, bình thường phải đặt linh cữu hai mươi bảy ngày, được tăng đạo siêu độ, đồng thời cả nước giữ đạo hiếu sáu tháng. Vân Khánh Đế có lòng muốn dựa theo quy chế Thái Hậu, thế nhưng không có tiền lệ mà theo, ông rơi vào đường cùng, chỉ có thể dựa theo nghi thức mai táng Quan Công Chúa trong sử sách ghi chép quy chế cao nhất để xử lý.

Đặt linh cữu hai mươi bốn ngày, Kinh Thành phàm là mệnh phụ quan viên tam phẩm trở lên đều khóc nức nở cho Trưởng Công Chúa, cả nước trên dưới giữ đạo hiếu ba tháng, không được uống rượu mua vui, không được thành thân, nếu có người thất lễ, nhất định phải phạt nặng.

Toàn bộ Đại Nghiệp đều biết Trưởng Công Chúa vì cứu giá mà chết, bởi vậy không người nào không có mắt nói này nói kia trước mặt Hoàng Thượng. Còn có một số tài tử danh sĩ vì hành động lần này của Trưởng Công Chúa mà viết sách lập truyền, có người khen bà trung liệt, một số khen bà nhân nghĩa, các loại tốt đẹp đều khen ngợi trên người Trưởng Công Chúa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-la-co-gai-don-gian-the-thoi/chuong-55.html.]

Từ trước đến nay Tĩnh Đình Hầu phủ luôn náo nhiệt, những ngày này trở nên yên lặng, mặc kệ lời đồn bên ngoài thành bộ dạng gì, cũng không thấy bọn họ nói một câu.

"Quận Chúa. " Thường ma ma hành ba đại lễ với Ban Hoạ: "Lão nô phụng di mệnh điện hạ, đến hầu hạ bên người Quận Chúa."

"Thường ma ma. " Ban Họa tự tay đỡ Thường ma ma dậy, hai mắt sưng đỏ nói: " Tổ mẫu lão nhân gia bà, có từng nói qua gì không?"

Thường ma ma nhìn Quận Chúa trước mắt đã gầy đi rất nhiều, vui mừng cười nói: "Điện hạ nói, ngài giống bà nhất, bà hi vọng người có thể sống như khi bà còn trẻ, sống vui tươi tuỳ ý, tự do tùy tâm."

Ban Họa đi tới trước cửa sổ, nhìn đèn lồng giấy treo trắng bên ngoài viện, khàn giọng nói: "Tổ mẫu lúc còn trẻ, nhất định rất xinh đẹp."

"Đúng vậy." Thường ma ma cầm lấy áo choàng khoác lên đầu vai Ban Hoạ: "Nô tỳ nghe nói, trước khi điện hạ xuất giá, từng là người đẹp nhất Đại Nghiệp, thế gia công tử muốn cầu hôn bà, từ thành Đông có thể xếp tới Thành Tây."

Cố Diệp Phi

Khóe môi Ban Họa run lên: "Ta không bằng tổ mẫu."

"Không, ngài rất tốt." Thường ma ma hiền hoà nhìn Ban Họa: "Cùng điện hạ tốt."

Ban Họa kinh ngạc nhìn ngoài cửa sổ, một lúc lâu sau nói: " Tuyết lại rơi."

Thường ma ma nhìn viện trắng phau, trầm mặc đứng bên người Ban Họa, không nói một lời.

Giao thừa không lâu sau, Trưởng Công Chúa hạ táng, trên đường đưa ma, dọc đường rải đầy tế lễ.

Lăng Công chúa đã xây xong từ sớm, đợi sau khi chết, bà rốt cục được nằm cùng Phò Mã mình yêu.

Sinh không cùng thời, c.h.ế.t lại cùng huyệt. Mong hai người đời sau ân ái triền miên, vĩnh viễn không chia lìa.

Ban Họa hành đại lễ ba bái chín khấu với lăng mộ, từng cái dập đầu nàng đều dập cực mạnh, tiếng vang nặng nề giống như tưởng niệm nàng đối với tổ mẫu, cho dù hết thảy đã qua, chỉ có thể nhìn người ăn mặc hoa lệ dần dần vùi vào trong.

"Bế lăng!"

Thời khắc cửa lăng mộ đóng lại, vô số cơ quan trong huyệt mộ phát ra tiếng cạch cạc, Ban Họa kinh ngạc nhìn hết thảy trước mắt, mặc cho bông tuyết bay xuống đầy đầu.

"Biểu muội, xin nén bi thương." Thái Tử mặc y phục trắng đi đến sau lưng Ban Họa, hắn để thái giám sau lưng thay Ban Hoạ che dù, thay nàng che kín tuyết lớn tung bay trên đầu: "Cô tổ mẫu trên trời có linh thiêng, nhất định hi vọng ngươi sống thật tốt, mà không phải vì bà mà thương tâm khổ sở."

"Thái Tử biểu ca. " Ban Họa quay đầu nhìn Thái Tử, sửng sốt nửa ngày sau mới nói: "Cảm ơn."

Thái Tử biết nàng căn bản không nghe lời mình nói, đành phải nói với nàng: " Tuyết càng rơi càng lớn rồi, trở về đi."

Ban Họa mím môi một cái, nhanh chân chạy đến trước mộ bia, lấy tay lau đi bông tuyết trên bia mộ, nói khẽ: "Tổ mẫu, sau này ta nhất định sẽ thường xuyên đến thăm ngài và tổ phụ, hai người ở dưới đất sống cho tốt, đợi... khi Hoạ Hoạ đến tìm hai người, hai người đừng ghét bỏ Họa Họa."

"Thái Tử điện hạ." Dung Hà cầm dù đi đến bên người Thái Tử, thi lễ với Thái Tử, thì đi đến chỗ Ban Họa.

Ban Họa mặc trên người đồ tang, trên mặt không bôi son phấn, tóc cũng chỉ dùng một trâm bạc cố định thành một búi tóc, không còn đồ trang sức gì khác. Dung Hà để dù dưới đất, cởi áo choàng trắng thuần trên người choàng trên người Ban Họa, lại nhặt dù lên che trên đỉnh đầu Ban Hoạ: "Quận Chúa."

"Dung Bá gia. " Ban Họa xoa khóe mắt: "Sao ngươi lại tới đây?"

“Thấy Quận Chúa ăn mặc đơn bạc đứng trong tuyết, Dung mỗ liền tới xem một chút. " Dung Hà dừng một chút: "Người nhà của ngươi ở bên kia chờ ngươi."

Ban Họa quay đầu, nhìn thấy phụ thân mẫu thân còn có đệ đệ đứng nơi xa, trái tim lạnh lẽo dần dần ấm lại, nàng phúc thân với Dung Hà: "Đa tạ Bá gia."

Nàng bước ra khỏi dù, chạy như bay về phía người Ban gia.

Dung Hà lặng yên nhìn nàng rời đi, sau đó chui vào dưới dù mẫu thân nàng, quay đầu mắt nhìn mộ bia gần mình tích một tầng tuyết mỏng, đưa tay nhẹ nhàng phủi tầng tuyết này, lui lại một bước, buông dù xuống, bái mộ bia.

"Tỷ, tỷ nhìn gì vậy?" Ban Hằng để ý tới Ban Họa dừng bước, lo lắng nàng còn đang đau lòng khổ sở, duỗi tay vịn c.h.ặ.t t.a.y áo của nàng: "Tỷ cẩn thận dưới chân."

Ban Họa nhìn người đứng trong tuyết cúi đầu với tổ mẫu, thu hồi ánh mắt của mình, nhỏ giọng nói: "Ừm, chúng ta phải cẩn thận dưới chân."

Trưởng Công Chúa điện hạ c.h.ế.t rồi, đối với rất nhiều người mà nói, đó cũng không phải một chuyện đại sự, nhưng đối với một ít người mà nói, lại là một chuyện vui mừng.

Bởi vì không có Trưởng Công Chúa, Ban gia đã mất đi ỷ vào, từng chịu Ban gia làm nhục nhã, nội tâm bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy. Thế nhưng ngay tại ngày thứ ba Trưởng Công Chúa được hạ táng, trong cung hạ một đạo ý chỉ, tấn phong Ban Hoài là Tĩnh Đình Công, hưởng Quận Vương lệ.

Sau chuyện của Trưởng Công Chúa, Hoàng Thượng khổ sở bỏ lên triều ba ngày, thậm chí ngày Trưởng Công Chúa hạ táng, khóc đến không thể đứng vững. Nhân tài muốn trả thù Ban gia chợt bừng tỉnh, Trưởng Công Chúa là vì đương kim bệ hạ mà chết, chỉ cần người nhà họ Tưởng cần mặt mũi, chỉ cần người Ban gia không đáng tội lớn tru cửu tộc, như vậy đương kim Hoàng Thượng và Đế Vương đời sau, đều hậu đãi người Ban gia.

Án ám sát Trưởng Công Chúa kết thúc, nhưng chủ tử sau màn ám sát còn chưa tìm được, bệ hạ giận dữ, hạ lệnh nhất định phải tra nghiêm, đồng thời thống lĩnh cấm vệ quân, Phó thống lĩnh đều nhận trách phạt nghiêm khắc.

"Tra ra được không?" Vân Khánh Đế không nghĩ đến hạ nhân bên người lại có khả năng muốn g.i.ế.c mình, liền ăn không ngon ngủ không yên, loại bỏ hậu cung nhiều lần vẫn không yên lòng như cũ, cho đến khi chủ tử sau màn được kéo ra khỏi mặt nước.

--------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TA LÀ CÔ GÁI ĐƠN GIẢN THẾ THÔI !!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Chương 55

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 55
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...