17
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Tiêu Diệp đã rời đi một năm.
Hắn liên tiếp báo tin thắng trận, lập được nhiều chiến công hiển hách.
Còn ta cũng từ lúc ban đầu không được công nhận, đến bây giờ được mọi người khẳng định.
Ta dùng tư tưởng của người hiện đại, giúp bọn họ cách sửa đổi tiền tệ, cách phát triển nông nghiệp, nâng cao kinh tế, đồng thời giảm thuế, lấp đầy quốc khố, cứu trợ nạn dân.
Mở đường thủy, xây cầu dài, đẩy nhanh vận chuyển với các nước láng giềng.
Một năm qua, kinh tế Bắc Lương quốc phát triển vượt bậc, dân chúng an cư lạc nghiệp.
Ta cũng từ yêu nữ bị người người nguyền rủa, trở thành một Nữ hoàng xứng đáng.
Tuy rất sảng khoái, nhưng ta chưa bao giờ tìm nam sủng.
Thỉnh thoảng vẫn nhớ đến Tiêu Diệp.
Ta đại khái... đã bị hắn mê hoặc rồi.
Trong suốt một năm, ta chưa bao giờ ngừng tìm kiếm lão đạo sĩ thối tha kia.
Cuối cùng cũng có tin tức của hắn, mà hắn cũng sắp c.h.ế.t rồi.
Trước khi chết, hắn đưa pháp khí của mình cho ta.
Chính là thanh kiếm gỗ đào kia!
Nó lại là linh kiếm xuyên không gian.
Hóa ra lão đạo sĩ cũng là người xuyên không, hắn liếc mắt một cái đã nhìn ra ta không phải là Ôn Giản Dao thật.
Vì tiền, hắn không tiếc giúp đỡ An tần, hủy hoại danh tiếng của ta.
Sau đó, lại cảm thấy có lỗi với ta.
Dù sao cũng là người sắp chết, liền đưa kiếm gỗ đào cho ta.
Ta biết hắn không có ý tốt, sau khi hỏi đi hỏi lại nhiều lần, mới phát hiện thanh kiếm này có thể xuyên không thường xuyên.
Chỉ là dùng lâu sẽ phá vỡ trật tự không gian, bị phản phệ.
Hắn chính là ví dụ sống, xuyên không quá nhiều lần, giảm thọ, chết.
Mấy ngày nay, ta thường xuyên mơ thấy Tiêu Diệp.
Mơ thấy hắn bị thương nặng trên chiến trường.
Ta lập tức bị dọa tỉnh.
Vội vàng viết thư, sai người phi ngựa nhanh chóng đưa đi.
Nhưng thư gửi đi vẫn không có hồi âm.
Cho đến khi ta nghe được từ miệng đại thần, Tiêu Diệp bại trận, bị thương nặng, e rằng tính mạng khó giữ.
Tin đồn này đã lan truyền khắp Bắc Lương quốc, khiến lòng người hoang mang.