Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ta Thu Các Tiểu Lão Đại Làm Đồ Đệ

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đi đường ngựa xe mệt nhọc cả một tháng qua, ban ngày lại đi quãng đường xa, hoạt động lâu như vậy vốn dĩ Lục Ngôn Khanh cũng rất mệt mỏi.Cậu bé ngủ một giấc cực kỳ thoải mái dễ chịu, hơn nữa là tự nhiên tỉnh dậy, sau khi tỉnh lại cậu bé nằm trên chiếc giường rộng lớn mà lười biếng vươn vai, lăn đi lăn lại.

Cậu bé sống nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên ngủ thoải mái đến thế.Lục Ngôn Khanh tỉnh dậy nhưng vẫn nhắm lại mắt nằm trên giường.

Chờ đến khi cậu bé thoải mái đủ rồi, lấy lại được ý thức mới phát hiện bản thân đang làm gì.Cậu bé mở choàng mắt, hoảng sợ phát hiện ngoài cửa sổ mặt trời đã lên cao, ánh mặt trời nóng rát sau giờ ngọ chiếu lên sàn nhà, Lục Ngôn Khanh nhanh chóng xốc chăn lên đi xuống đất xỏ giày.Đáng lẽ cậu bé tính sẽ rời giường vào giờ mẹo, thừa dịp trời còn chưa sáng thì ôm chăn trở về sân của mình, giả vờ như tối hôm qua không có chuyện gì xảy ra rồi đi làm cơm sáng là vừa…… Kết quả, ngủ một giấc đến giờ này mới dậy!Lục Ngôn Khanh đẩy cửa ra đi vào sân, cậu bé ngẩng đầu nhìn mặt trời để xác định thời gian, trong lòng lạnh buốt.

Đừng nói đến cơm sáng, giờ ăn trưa đều đã qua.Trong lòng cậu bé rối rắm, sợ chính mình không nấu cơm là sư tôn không có gì ăn, lại sợ Ngu Sở cảm thấy bản thân lười biếng, ngày đầu tiên đã lười biếng ngủ dậy muộn.Lục Ngôn Khanh chạy đến đường chính thì thấy Ngu Sở ngồi trên ghế đá ở khu đất trống, ung dung thong thả mà uống trà.Nàng giương mắt nhìn đến vẻ mặt hoảng loạn của cậu bé, thấy buồn cười mà nói, “Tỉnh rồi mà cũng không rửa mặt chải đầu sao?”Bộ dáng Lục Ngôn Khanh hiện tại chính là vì vội vàng từ trong chăn chạy ra, tóc tai lộn xộn, quần áo cũng nhăn nhúm lại.Cậu bé đi tới, nhìn thấy Ngu Sở đang thong dong, trong lòng cũng nhẹ nhàng thở ra, nhưng giọng nói vẫn mang theo chút khẩn trương, “Sư, sư tôn.

Người đã ăn cơm rồi ạ?”“Ta làm thịt kho tàu rồi, đi rửa mặt sạch sẽ rồi vào ăn.”Lục Ngôn Khanh mới phát hiện quần áo của mình lúc này thật xốc xếch, cậu bé vội vàng chạy về, theo bản năng hướng sân của Ngu Sở đi được hai bước thì mới nhớ ra liền quay đầu hướng về sân mình mà chạy.Ngu Sở thật muốn cười, quả nhiên là nàng vẫn thích xem tính cách trẻ con của Lục Ngôn Khanh.Cậu bé sửa soạn lại bản thân rồi sau đó mới đi phòng bếp mang cơm cùng nồi thịt kho tàu ra, ngồi cạnh bàn đối diện với Ngu Sở.Suốt một đêm Lục Ngôn Khanh không ăn gì, lại đang tuổi ăn tuổi lớn, lúc mang thịt kho tàu ra dạ dày đã thầm thì kêu nhưng cậu bé không giám ăn luôn, cúi đầu như động vật nhỏ đã làm sai chuyện gì.“Sư tôn, con lại làm sai rồi.” Cậu bé thấp giọng nhận sai.“Người mệt mỏi cần phải ngủ thì có gì sai?”Ngu Sở cầm lấy đôi đũa gắp một miếng thịt kho tàu để lên trên bát cơm của cậu bé, nàng khẽ cười nói, “Vốn dĩ ta là người rảnh rỗi, cũng không thèm để ý những cái gọi là quy củ.

Hiện tại chỉ có hai người chúng ta thì tùy ý như thế nào cũng được, nhưng tương lai có sư đệ sư muội thì làm đại sư khuynh là con có khả năng bị bọn nhỏ chê cười.”Vốn dĩ Lục Ngôn Khanh đang cúi đầu, nghe được lời này cậu bé không thể tin được mà ngẩng đầu nhìn về phía Ngu Sở.“Người, ý của người là……”“Nếu con đã theo ta đến đây, ta cũng nguyện ý thu con.” Ngu Sở nói, “Nhưng bái sư là việc lớn, ta cũng không phải kẻ thích hợp làm sư phụ của ai, chuyện này con cần cẩn thận suy xét.

Dù không bái, ta cũng sẽ vì con an bài thỏa đáng, bất luận đi môn phái khác hay là……”“Sư tôn, con không hối hận, con muốn bái người làm sư phụ!” Ngu Sở còn chưa nói xong, Lục Ngôn Khanh đã sốt ruột chen lời.Mấy ngày nay trong lòng Lục Ngôn Khanh vẫn luôn cảm thấy bất an, cậu bé biết chính thức xác lập quan hệ thầy trò cần phải có lễ dập đầu bái sư.

Tuy Ngu Sở để cậu bé kêu nàng là sư phụ nhưng càng giống như thân phận giả vậy.Cậu bé khó có thể quên đi lúc đó nàng nói ‘tạm thời’ thu lưu mình cho nên mới sợ bản thân không làm tốt, Ngu Sở sẽ không cần cậu bé.Hiện giờ nàng chủ động nói ra việc này, Lục Ngôn Khanh sao có thể không nóng nảy.Nhìn bộ dáng của cậu bé, Ngu Sở bất đắc dĩ, “Con không cần gấp gáp, ăn cơm đi, một lúc sau theo ta đến Chủ Điện.”Lục Ngôn Khanh cần đũa lên ăn cơm, Ngu Sở khuyên cậu bé chịu khó ăn thịt, ăn chậm một chút, nhai kỹ nuốt chậm mới khiến cho cậu bé miễn cưỡng ăn với tốc độ bình thường.Nói ra những lời này xong Ngu Sở mới ngây người, nàng vốn cảm thấy mình là kẻ bạc tình, những tình cảm dư thừa đều bào mòn hết trong quá trình thực hiện nhiệm vụ.Nàng không có cha mẹ người nhà bạn bè, càng không có tính đến chuyện kết hôn sinh con.

Lời dặn dò với trẻ nhỏ như vậy vốn dĩ không nên phát ra từ miệng nàng, nhưng những hành động này không biết từ lúc nào thuận theo tự nhiên biểu lộ tới.Thật ra trong lòng Ngu Sở cục kỳ phức tạp.

Nàng thu một đứa nhỏ có tư chất cao làm đồ đệ, nàng biết rõ chuyện này sẽ cành mẹ đẻ cành con lại vẫn để nó xảy ra.Có lẽ nàng không xứng với tiêu chuẩn cao của hệ thống bình phán, vẫn là nàng không đủ bình tĩnh lý trí.Ý thức vừa trở lại liền thấy cậu bé đã ăn cơm xong, mắt nhìn nàng đầy trông mong, giống như sợ nàng đổi ý.Ngu Sở bất đắc dĩ nói, “Đi thôi.”Hai người đi vào đại điện, Ngu Sở ngồi xuống chủ vị.

So với lễ tiết rườm rà của nhiều đại môn phái, bọn họ lại đơn giản hơn nhiều.Lục Ngôn Khanh vén vạt áo, hai đầu gối vừa quỳ xuống thì nghe thấy Ngu Sở nói, “Môn phái khác trước khi bái sư cần tam bái đáp lễ tổ sư của môn phái đó cùng bức họa thượng thần, cầu xin sự che chở.

Nhưng với ta mà nói, ta cũng không tin sự che chở của tổ tiên.

Ta cũng hy vọng con cũng như vậy, cầu thần không bằng cầu mình, tương lai cần chịu khó và thật thà học tập, thành người có bản lĩnh.”Lục Ngôn Khanh chắp hai tay thi lễ, “Đệ tử đã rõ.”Ngu Sở hơi gật đầu nói, “Tam bái này con bái ông nội đi.”Lập tức hốc mắt Lục Ngôn Khanh nóng lên.

Cậu bé quay qua phía tây, hướng về Thanh Thành dập đầu hành lễ.Tại thời khắc này, Lục Ngôn Khanh nhớ đến ông nội.Nhớ tới ông nội dùng thân thể già nua nuôi nấng mình mấy năm, cũng không làm cậu bé ăn cắp hay quỳ lạy xin ăn.Cậu bé nhớ tới ông nội dạy chữ cho mình trên nền đất, dạy cậu bé không được lấy lí do bần cùng mà làm ác, không lấy bề ngoài mà phán xét người khác.Vừa dập đầu Lục Ngôn Khanh vừa hồi tưởng lại quá khứ đã qua.Người bình thường đối xử với cậu bé như với một con chó mà quở trách xua đuổi, trẻ con cùng tuổi thường đi theo sau gọi cậu bé là ‘ăn mày thối’; còn những tên ăn mày lại cá lớn nuốt cá bé, khi đói khát thì hướng hắn nhìn với đôi mắt âm u……Nhưng sau cùng, dừng lại trong đầu cậu bé không phải là những chuỗi ngày gian nan trong quá khứ mà là lời trăn trối cuối cùng trước khi lão nhân gia qua đời.“___Nếu con thật sự không thể chịu đựng được bản thân không có tôn nghiêm mà sống tạm trên đời thì đến chết mà làm ôn lương cung khiêm chân quân tử đi.”*Ôn lương cung khiêm chân quân tử: làm chân chính kẻ quân tử ôn hòa lương thiện biết khiêm nhường.Chờ đến khi Lục Ngôn Khanh quay lại đối mặt với Ngu Sở, nước mắt đã trào ra.Cậu bé ngẩng đầu, được Ngu Sở hứa hẹn, lúc này đôi tay mới nâng lên chắp tay thi lễ, lớn tiếng nói, “Sư phụ ở trên xin nhận đệ tử một lạy!”Lục Ngôn Khanh dập đầu ba lần, lần dập đầu cuối cùng cậu bé không đứng dậy, cái trán vẫn dán chặt xuống mặt đất lạnh lẽo, dòng nước mắt nóng hổi không chịu khống chế mà chảy xuống, nỗi lòng cứ dâng lên không ngừng.Ngu Sở từ chủ vị đi xuống, nàng ngồi xuống nâng cậu bé dậy.Nàng vươn ngón tay lau đi nước mắt trên khóe mắt của Lục Ngôn Khanh, dịu dàng nói, “Sư như phụ mẫu, từ hôm nay trở đi con có ta che chở.”Từ sau khi ông nội qua đời, Lục Ngôn Khanh nhẫn nhịn đến giờ rốt cuộc không thể chịu được nữa, cậu bé nhào vào trong ngực Ngu Sở khóc nức nở..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ta Thu Các Tiểu Lão Đại Làm Đồ Đệ
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...