7
Phu quân hạ d.ư.ợ.c ta, rồi nhốt ta và tiêu sư ca ca vào một phòng.
Hồng Trần Vô Định
"Tuyết Như, nàng cố chịu đựng chút đi, rất nhanh sẽ qua thôi."
"Bất kể nàng và Bành Trình xảy ra chuyện gì, ta và nàng vẫn là phu thê. ta tuyệt đối sẽ không ghét bỏ nàng.”
Hắn không biết rằng, trong gian phòng đóng kín kia…
Đầu mũi giày thêu hoa của ta đang đặt trên l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của Bành Trình, mũi d.a.o khẽ nhấc cằm hắn lên.
"Nghe thấy lời chủ t.ử ngươi nói rồi chứ??"
Bành Trình thân hình tuy cao lớn, nhưng gan lại rất nhỏ.
Khóc sướt mướt, nước mắt nước mũi đầm đìa.
"Phu nhân, tiểu nhân không dám!"
"Mạng này của tiểu nhân là do phu nhân cứu, năm ấy nếu không nhờ phu nhân bỏ tiền chữa trị, mẹ ta đã sớm bệnh c.h.ế.t rồi."
"Khế ước bán thân của tiểu nhân vẫn còn trong tay phu nhân, tuyệt đối không dám làm ô uế thanh danh của người!"
Ta liếc nhìn ra ngoài cửa.
"Nếu hắn hỏi đến thì sao…?"
Bành Trình do dự, không đoán ra được tâm ý của ta.
"Đại thiếu gia mà hỏi đến, tiểu nhân…"
Ta ghé sát vào tai hắn, hạ giọng nói:
"Ngươi cứ nói, chúng ta đã làm hết mọi chuyện, chỉ tiếc là không mang thai."
"Đúng là chuyện khiến người ta đau lòng biết bao."
Tay ta hơi dùng sức, lưỡi d.a.o rạch nhẹ qua l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, chảy ra một dải huyết châu.
Bành Trình: "Vâng…"
Đêm đó, ta nằm an nhiên trên giường, gối đầu ngủ ngon.
Còn Bành Trình ngồi cả đêm trên ghế, đung đưa chân ghế không nghỉ.
"Phu nhân, so với phu quân của người, tiểu nhân thế nào?"
"Phu nhân đừng ngủ, như vậy sẽ không m.a.n.g t.h.a.i được đâu. ”
Phu quân ở ngoài cửa chờ suốt cả đêm, giày vò suốt cả đêm.
Sáng hôm sau, ta trang điểm chỉnh tề, ra cửa thì thấy mắt hắn đỏ hoe vì thức trắng.
Vừa thấy ta liền xông đến túm lấy cổ áo.
"Con dâm phụ nhà ngươi! Còn dám nói không muốn! Rõ ràng là vui tới quên trời đất rồi!"
Ta cúi đầu, cười e lệ.
"Đêm qua mới biết được niềm vui ái ân của phu quân, không biết phu quân có thể nhường người không?"
Phu quân: "Cút! Từ nay về sau đừng hòng động vào hắn một ngón tay!"
Ta: "Vậy thì thật là đáng tiếc."
8
Tuy phu quân rất căm ghét ta, nhưng hắn lại rất yêu tiêu sư ca ca.
Thành ra mỗi tháng, hắn đều canh kỹ mấy ngày ta tới kỳ nguyệt sự.
Chỉ cần nghe nói ta tới kỳ, hắn liền tiếc nuối thở dài, chờ ta hết kỳ liền lập tức an bài cho ta cùng tiêu sư ca ca ngủ chung.
"Đáng ghét, nữ nhân này có phải cố tình không?"
"Chuyện này đã mấy lần rồi, sao vẫn chưa mang thai?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-va-phu-quan-con-chau-day-dan/chuong-2.html.]
"Hu hu, Bành lang, ta không muốn ngươi chạm vào nàng, nhưng chúng ta thật sự cần một đứa con..."
Xem ra hắn rất thích trẻ con.
Nhưng không sao, dù ta với phu quân không có con, thì mẹ chồng cũng sắp sinh rồi đó!
Bào t.h.a.i của mẹ chồng, đã hơn chín tháng, sắp đến ngày mãn nguyệt khai hoa.
Từ khi phát hiện bà mang thai, ta đã lập tức ra lệnh phong tỏa viện của bà.
Ngoài mấy người hầu thân cận, không ai biết mẹ chồng m.a.n.g t.h.a.i cả.
Còn tên võ sinh kia, hết kỳ hạn ba tháng, ta liền cho hắn về đoàn hát.
Nghe đâu, hắn lại trèo được lên tiểu thư nhà phú hộ, căn bản chẳng biết gì về việc mẹ chồng mang thai.
Mẹ chồng tuổi cao, t.h.a.i khí không ổn.
Suốt mấy tháng đều nằm trên giường an thai, ăn uống đều phải có người hầu chăm sóc, đã sớm không còn phong thái chủ mẫu nhà họ Tạ như xưa.
Chỉ là vẫn vô cùng chướng mắt ta.
"Châu Tuyết Như, ngươi đúng là tiện nhân!"
"Nếu không phải vì ngươi, ta đâu phải gần bốn mươi tuổi còn chịu khổ m.a.n.g t.h.a.i sinh nở thế này?"
Ta nhìn bà bằng ánh mắt vô tội.
"Mẫu thân nói gì lạ vậy? Lẽ nào là do ta khiến người không giữ được tiết hạnh, lén đi tư thông sao?"
Rồi ta đem toàn bộ những lời bà từng mắng ta, trả lại từng chữ không thiếu.
"Huống chi, trên đời này nữ nhân nào mà chẳng phải sinh con?"
"Gần bốn mươi tuổi sinh con thì sao chứ? Phu quân và Bành lang kia muốn sinh còn chẳng sinh nổi đây này!"
Dứt lời, ta giả vờ lỡ miệng, vội lấy tay bịt miệng lại.
"Mẫu thân, để ta giải thích, phu quân với Bành hộ viện không phải như người nghĩ đâu!"
9
Mẹ chồng vốn tính khí đã cực kỳ nóng nảy, vừa nghe chuyện phu quân với Bành hộ viện liền tức đến đau bụng.
"Con tiện nhân này, có phải là do ngươi không? Có phải ngươi cố ý không?"
"Làm nữ nhân mà ngay cả phu quân của mình cũng giữ không nổi, nhà họ Tạ ta cưới ngươi về làm gì?"
Ôi, làm gì à? Làm được khối việc ấy!
"Mẫu thân à, gần một năm nay, từ nội trạch đến sản nghiệp nhà họ Tạ đều là một tay ta quán xuyến."
"Lợi nhuận so với trước kia đã tăng gấp ba lần!"
"Nếu thêm chút thời gian nữa, ta có lòng tin có thể tăng lên gấp mười lần!"
"Mẫu thân và phu quân suốt ngày chỉ biết hưởng lạc, sao biết được ta đã vất vả xoay xở gia nghiệp ra sao?"
Nghe vậy, mẹ chồng sững lại.
“Cái gì? Gấp ba?”
Sắc mặt bà dịu đi đôi chút, nhưng giọng nói vẫn đầy chán ghét.
"Thì đã sao? Ngươi khiến con trai ta tuyệt t.ử tuyệt tôn, làm được những việc ấy cũng là bổn phận của ngươi! Cả đời này ngươi cũng chỉ là số kiếp làm trâu làm ngựa cho nhà họ Tạ mà thôi!”
Ta không cãi lại câu nào, ngược lại quỳ bên mép giường, nắm lấy tay bà.
"Mẫu thân nói rất đúng!"
"Bất hiếu có ba điều, vô hậu là lớn nhất."
"Nữ nhân mà không có con, chẳng khác nào cỏ dại trôi sông."
"Xin mẫu thân hãy vì nhà họ Tạ mà sinh một nhi t.ử!"
"Mẫu thân cũng không muốn sản nghiệp to lớn của nhà ta lại bị rơi vào tay ngoại tộc chứ?"
"Mẫu thân cứ yên tâm, ta nhất định sẽ coi đứa nhỏ này như cốt nhục của chính mình mà nuôi dạy."
--------------------------------------------------