Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tái Ngộ Trong Câm Lặng

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Hựu Tử, cậu nghe tin gì chưa? Anh trai cậu lại đánh nhau với người khác rồi đấy.”

Tôi lắc đầu, đã không còn cảm thấy bất ngờ nữa.

Cặp vợ chồng nhận nuôi tôi đối xử với tôi rất tốt, họ có một cậu con trai lớn hơn tôi một tuổi.

Họ đã chi rất nhiều tiền để chữa bệnh cho tôi, nhưng đều không có tác dụng, bác sĩ nói rằng bệnh của tôi là bẩm sinh, không thể chữa khỏi.

“Tống Hựu, cậu biết anh trai cậu đánh nhau với ai không?”

Tôi lắc đầu, tỏ ý không biết.

“Là một học sinh chuyển trường, nghe nói ở trường cũ cậu ta đã nổi tiếng là du côn, đánh nhau rất cừ, tôi đoán lần này anh trai cậu sẽ bị thương đấy.”

Bạn cùng bàn thấy tôi không nói gì, lại tiếp tục nói.

“Ngày đầu tiên đi học đã đánh nhau, đúng là ghê!”

Cô gái ngồi trước tôi cũng quay lại nói.

“Trật tự! Hôm nay lớp chúng ta có một học sinh mới chuyển đến.”

Giáo viên chủ nhiệm hét to trên bục giảng.

Tôi ngẩng đầu nhìn lên, khoảnh khắc đó, m.á.u trong người tôi như đông cứng lại.

“Chào mọi người, tôi tên là Lâm Quỳ, mong mọi người sau này giúp đỡ nhiều hơn.”

Dưới lớp vang lên một tràng vỗ tay nhiệt liệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tai-ngo-trong-cam-lang/chuong-4.html.]

Lâm Quỳ chỉ chăm chú nhìn tôi, khẽ mỉm cười.

Ánh mắt của cô ấy khiến tôi cảm thấy lạnh sống lưng, lập tức liền đảo mắt đi chỗ khác.

Tan học, tôi như thường lệ đợi anh trai.

“Cô bé câm, cậu là fan của anh trai đúng không! Ngày nào cũng đợi anh trai.”

Tôi cười, không nói gì.

“Cút ngay, ai cho mày gọi em tao là câm!”

Anh trai tôi tức giận, giả vờ đá bạn mình.

“Không gọi nữa, không gọi nữa, Thành ca, tha cho em!”

Vịt Bay Lạc Bầy

Nhìn họ đùa giỡn, tôi chỉ cười, tôi đã quá quen với cảnh này rồi.

Nhưng ngay giây phút sau, nụ cười của tôi đóng băng trên khóe miệng.

Chỉ thấy Lâm Quỳ và một chàng trai vừa đi vừa cười đùa, bước ra khỏi cổng trường.

Khuôn mặt chàng trai sáng như trăng rằm, trông có vẻ xa cách và lạnh lùng, nhưng lúc này vì Lâm Quỳ bên cạnh, khóe miệng anh ta khẽ nhếch lên.

Tôi lập tức nhận ra, đó là Trần Tự, Trần Tự khi đã lớn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tái Ngộ Trong Câm Lặng
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...