Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TÂM CƠ

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dù nói gì thì nói, ta cũng không quan tâm đến việc giữ gìn danh tiếng nữa, chân ta đau muốn c.h.ế.t, ta cần được giúp đỡ. Huống chi huynh trưởng đã nói rồi, ta không lấy chồng thì huynh ấy sẽ nuôi ta.

Sau này, ta còn muốn các cháu hiếu kính với ta.

Lưng của Tấn Vương rất rộng, bước đi rất vững vàng, chỉ có điều hắn không giỏi định hướng, đi một lúc lâu hắn cũng lạc đường.

"Vương gia, nếu cứ đi thế này, đến mai có khi chúng ta vẫn còn đang loanh quanh trên núi đấy. "

Ta thấy thật lạ, đường đường là một tướng quân lừng danh mà lại không biết định hướng.

Nếu lạc đường khi ra trận thì làm sao đây?

"Ngọn núi này không lớn, trước khi trời tối chúng ta nhất định ra ngoài được." Hắn nói chắc nịch.

Ta cũng không trêu chọc hắn nữa, dù sao hắn cũng đang cõng ta.

Ta không nhẹ đâu, mẹ ta nói ta nhìn thì gầy, nhưng thực ra toàn là thịt, cân rất nặng.

Ta đang mơ màng buồn ngủ, bỗng nghe Tấn Vương hỏi, "Hoàng thượng muốn ban hôn cô cho Thái tử à?"

"Ừ, nói đến chuyện đó là ta bực mình." Ta liền xả một tràng dài những bực tức của mình, nói xong lại chợt nhớ ra Thái tử là huynh trưởng của hắn, tuy không cùng một mẹ sinh ra, nhưng quan hệ vẫn gần gũi hơn so với ta.

Tấn Vương khẽ cười.

"Thái tử quả thật không phải là đấng lang quân tốt, nhưng cô là thiên kim của Thủ phụ, hôn sự khó mà thoát khỏi hoàng tộc." Hắn nói.

Ta thở dài nặng nề, "Cha ta bảo ta đừng lo lắng, nhưng Nhị tẩu cũng nói giống ngài."

"Cô không gả cho Thái tử, thì chỉ còn có thể gả cho Vương gia khác thôi..."

Ta cắt ngang lời hắn, "Vậy thà ta cạo đầu đi tu còn hơn."

Vương gia khác thì có tốt hơn Thái tử, nhưng cũng chẳng tốt hơn là bao. Suốt ngày không làm chính sự, lúc nào cũng giảng giải đạo lý, phiền phức hơn cả lão tiên sinh.

Bước chân của Tấn Vương hơi chững lại, "Hay là cô gả cho ta?"

"Ngài?" Ta ngạc nhiên nhìn hắn.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

"Ừ. Ta thường xuyên ở biên ải, rất ít khi về nhà, ta cũng chắc chắn không nạp thiếp, nên nếu cô gả cho ta, cả phủ Tấn Vương đều sẽ do cô quản. Như vậy chẳng phải còn thoải mái hơn ở nhà mẹ đẻ sao?" Hắn nói với giọng chân thành.

Ta bị lời này của hắn làm lay động.

Ở nhà, cha mẹ còn quản thúc ta, nhưng nếu ta làm Vương phi, sẽ chẳng ai có thể quản ta nữa.

Phu quân thường xuyên không ở nhà, cả phủ Tấn Vương rộng lớn, ta là lớn nhất. Ta muốn ăn thịt thì ăn thịt, muốn ngủ đến trưa thì ngủ đến trưa, không ai có thể can thiệp.

Ta nghĩ một lúc, rồi lập tức đồng ý với đề nghị của hắn.

Hắn hành động rất nhanh, ngay ngày hôm sau đã đến nhà cầu hôn, cả nhà ta vui mừng đồng ý ngay. Lúc đó ta còn hơi ngơ ngác, liền hỏi Nhị ca ta có phải huynh ấy lừa ta không, rõ ràng nói sẽ nuôi ta suốt đời, vậy mà đến lúc ta được gả đi, huynh ấy lại tỏ ra sốt sắng như vậy.

"Tấn Vương là hôn sự tốt, chúng ta vui mừng lắm."

Bây giờ nghĩ lại, lúc đó Tấn Vương đã rất giỏi lừa người rồi, không chỉ lừa được ta mà còn lừa cả nhà ta nữa.

"Ngươi như thế này, hoàn toàn có thể là báo ứng đấy, ta nói cho ngươi biết." Ta ghé vào tai hắn nói, "Đồ phụ bạc, tên lừa gạt!"

Lông mày của Tấn Vương hơi động đậy. Khi ta định đứng dậy rót trà uống, bỗng liếc thấy dưới cổ áo hắn có vết gì đó, ta tò mò kéo áo hắn ra xem, liền sững sờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tam-co/4.html.]

Trên n.g.ự.c hắn toàn là sẹo, vai còn có một vết sẹo lớn bằng miệng bát, gần như phủ kín cả vai.

Ta rất ngạc nhiên, nhất thời không nói nên lời.

Ta chợt nhớ Nhị tẩu từng nói hắn từ nhỏ đã không có mẫu phi, nhà ngoại dù là võ tướng nhưng thế lực nhỏ bé, không giúp đỡ được gì cho hắn. Hắn có thể sống sót trong hoàng cung, có được ngày hôm nay, tất cả đều nhờ vào chính bản thân hắn.

Khi ta còn đang miên man suy nghĩ, ngoài cửa bỗng có tiếng gọi, "Vương phi nương nương, Ỷ thị đến thỉnh an."

Ỷ Dao? Ngoài cửa thấp thoáng một bóng dáng mảnh khảnh, chắc chắn là người thiếp mà Tấn Vương mang về năm ngoái.

"Vương gia," ta nắm lấy bắp tay của Tấn Vương, cười như không cười, "Có người đến rồi, ngài mau tỉnh dậy đi."

Tấn Vương hơi nhíu mày, nhưng vẫn không mở mắt.

Giả vờ à? Được thôi!

"Vào đi!" Ta gọi với ra ngoài, rồi ghé vào tai Tấn Vương nói, "Ngài không tỉnh, đừng trách ta ra tay độc ác ngay trước mặt ngài, năm ngoái ta còn chưa xả hết giận đâu."

6.

Ỷ Dao ta chưa từng gặp, nhưng năm ngoái khi Tấn Vương hồi kinh, ta đã nghe không ít lời đồn về nàng ta.

Người từng gặp nàng đều nói nàng rất đẹp.

Giờ nàng đứng trước mặt ta, ta liếc nhìn, nói sao nhỉ, chỉ xét về dung mạo thì ta và nàng cũng tương xứng, nếu thêm vào tài trí và khí chất, thì chắc chắn nàng không bằng ta.

"Ỷ thị xin thỉnh an Vương phi nương nương."

Giọng của Ỷ Dao rất dễ nghe, như tiếng họa mi đêm, cách nói chuyện cũng khá... tạm được.

Nhưng vẫn không bằng ta. Vì nàng thua kém ta, nên nếu ta đ.á.n.h nàng thì cũng chẳng vẻ vang gì, thôi vậy.

Đợi Tấn Vương tỉnh lại, để hắn chịu tội thay nàng.

"Ta không còn là Vương phi nữa, cứ gọi ta là Tống tiểu thư là được." Ta ngẩng cao đầu, khí thế chắc hẳn rất oai vệ.

Nhưng nàng lại cười.

Nàng cười nhạo ta?

Ta bắt đầu không vui, "Cô cười gì?"

Đột nhiên mắt nàng đỏ hoe.

"Trong những lúc người không ở trong phủ, Vương gia thường nói người thú vị, lương thiện và đáng yêu, ta cứ nghĩ đó chỉ là những lời thiên vị của Vương gia. Hôm nay gặp mặt, ta cảm thấy, Vương gia miêu tả người thật chính xác."

Ta rất ngạc nhiên.

"Nương nương, ta thật lòng rất thích người."

Ta lạnh mặt, "Bớt làm thân, đừng giả vờ thân thiết với ta."

"Nương nương đã hiểu lầm rồi," nàng mỉm cười nói, "Thật ra, phu quân của ta là Lục Vinh, Lục tướng quân."

"Ồ." Ta gật đầu, rồi chợt nhớ ra gì đó, kinh ngạc nhìn nàng, "Cô nói gì? Lục Vinh?"

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TÂM CƠ
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...