Thần phi bị vạch trần tư thông với thị vệ, ta phụng chỉ mang rượu độc và dải lụa trắng đến tiễn nàng ta đoạn đường cuối cùng.
Thế nhưng nàng không chọn lụa trắng, cũng chẳng chọn rượu độc, mà lại đ.â.m đầu vào cột đá trong mật thất.
Ta không kịp ngăn cản, m.á.u b.ắ.n tung tóe đầy mặt, ấm nóng, nhầy nhụa và tanh nồng.
Khi còn ở tiềm phủ, nàng đã là Hoàng t.ử phi. Ta từng hầu hạ nàng.
Nàng xuất thân danh gia vọng tộc, tính cách có phần kiêu kỳ nhưng chưa bao giờ làm khó nô tì cấp dưới.
Sau khi nhập cung, các phi tần khác kẻ thì khinh miệt ta là phận nô tì, kẻ lại nghi ngờ ta đã sớm trèo lên long sàng, chỉ có nàng là đối đãi với ta như xưa.
Nàng là sắc màu rạng rỡ hiếm hoi trong hậu cung xám xịt này, vốn dĩ đợi nàng hạ sinh hoàng t.ử là có thể lập hậu.
Nàng tựa vào cột đá từ từ ngã xuống, ta không thể tin nổi, hốt hoảng lao tới ôm lấy nàng.
Nàng nằm trong lòng ta, trừng mắt nhìn ta trân trân, giống như một lời nguyền rủa trước lúc lâm chung:
「Ngươi từng cứu hắn, nên hắn tin ngươi, trọng dụng ngươi. Nhưng ngươi đã thấy kết cục của phụ thân và huynh trưởng ta, thấy cả kết cục của ta rồi đó, ngươi nên biết rằng sẽ có một ngày thanh đao đồ tể của hắn... cũng sẽ hướng về phía ngươi!」
Nói xong, mắt nàng trợn ngược, hơi thở lịm dần rồi tắt hẳn.
Khi sự việc xảy ra, vô số người trong và ngoài cung thỉnh chỉ yêu cầu xử nàng cực hình để giữ gìn thiên nhan.
Tân đế lại nghĩ tình nàng theo hắn từ thuở tiềm phủ, khăng khăng cho nàng một kết cục thể diện.
Mọi người đều tán tụng tân đế tình thâm ý trọng, c.h.ử.i rủa Thần phi không biết liêm sỉ.
Nhưng ta biết rõ sự thật không phải vậy.
Ta là nữ tì của tân đế, dù ngài ấy không nói với ta điều gì, nhưng ta đứng ở vị trí gần ngài ấy nhất.
Nhiều việc lúc đó có thể chưa hiểu, nhưng sau này nhìn lại sẽ thấy rõ mồn một.
Thần phi bị thiết kế, và hung thủ chính là tân đế.
Khi Thần phi còn là khuê nữ, nàng từng có tình cảm với một người huấn ngựa tên là Ngụy Thanh.
Trong cuộc chiến đoạt đích, phụ huynh của Thần phi chọn Cửu hoàng t.ử, muốn gả nàng cho hắn, nhưng Thần phi đã bỏ trốn cùng người huấn ngựa trước ngày thành thân.
Để đạt mục đích, phụ huynh nàng tìm thấy hai người, g.i.ế.c c.h.ế.t người huấn ngựa, rồi che giấu sự việc thật kỹ, tiếp tục gả nàng cho Cửu hoàng t.ử — tức là tân đế Lý Quân hiện nay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tam-nguyet-quy/1.html.]
Phụ huynh Thần phi tưởng mình làm thiên y vô phùng, nào ngờ Lý Quân đã sớm biết tất cả và bí mật cứu Ngụy Thanh.
Nhiều năm sau, Ngụy Thanh nhập cung làm thị vệ, xuất hiện trên giường Thần phi vào thời điểm thích hợp nhất.
Cả hai đều bị hạ t.h.u.ố.c, nhưng chuyện cũ bị lật lại, họ không có cách nào biện minh.
Ngụy Thanh bị đ.á.n.h c.h.ế.t tại chỗ, phụ huynh Thần phi phải từ quan tạ tội, trên đường về quê gặp cướp và đều mất mạng.
Giờ đây Thần phi cũng c.h.ế.t rồi, nhà họ Thần sụp đổ, không còn đường trở mình.
Lý Quân ẩn mình sau màn, nếu không phải Ngụy Thanh do chính tay ta tuyển vào cung, có lẽ ngay cả ta cũng không nhận ra đây là thủ b.út của ngài ấy.
Nửa năm trước, Lý Quân giao cho ta phụ trách tuyển chọn thị vệ, Ngụy Thanh đổi tên họ đã trà trộn vào đó.
Hắn võ nghệ cao cường nhưng bị hỏng một mắt, cấp dưới sợ diện mạo hắn bất kính với quý nhân nên đã gạch tên khỏi danh sách.
Chính ta vì không đành lòng để viên ngọc quý bị vùi lấp, đã đặc cách cầu xin Lý Quân thăng chức cho hắn.
Lúc đó để thuyết phục Lý Quân, ta đã nỗ lực rất nhiều.
Nhưng giờ nhìn lại, rõ ràng ngài ấy đã liệu trước ta sẽ không nhìn người qua diện mạo, nên mới phá lệ để một nữ tì như ta phụ trách tuyển chọn.
Thần phi đối đãi với ta không tệ, nhưng ta lại trở thành một mắt xích khiến Lý Quân bức t.ử nàng.
Ta c.ắ.n rứt lương tâm, bí mật đổi rượu độc thành t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t.
Nhưng xung quanh đều là tai mắt của Lý Quân, Thần phi không hiểu được ám hiệu của ta, nàng dứt khoát tìm đến cái c.h.ế.t, khiến ta đi sai một nước cờ, cả đời này phải gánh vác tội lỗi hại c.h.ế.t nàng.
Ta ôm t.h.i t.h.ể nàng ngồi bất động hồi lâu, rồi gọi thái giám bên ngoài vào xác nhận nàng đã c.h.ế.t hẳn.
Trên đường về giao phó công việc, dù nắng gắt như lửa nhưng ta lại thấy lạnh thấu xương, bước đi không nổi.
Lý Quân gặp ta, dường như đã hiểu ra điều gì.
Chúng ta im lặng đối mặt một lát, ngài ấy là người thỏa hiệp trước, bảo ta đi nghỉ ngơi.
Từ khi nhập cung, Hồng công công mỗi ngày đều dạy bảo ta phải "cẩn ngôn thận hành".
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Thiên t.ử nổi giận thì thây phơi triệu dặm, nói sai một chữ là mất mạng như chơi.
Nhưng lần này, ta không giữ bổn phận nô tì như mọi khi, mà quay người bỏ đi ngay lập tức.
--------------------------------------------------