Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tầm Noãn

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

15.

Giang Tụ Bạch mất tích một thời gian.

Đợi đến khi y trở về, ta nghe nói trong quân doanh có một phó quan bị c.h.é.m đầu.

Thông đồng với giặc, bằng chứng xác thực.

"Việc bên đại tỷ có chút khó giải quyết, dù sao cũng là người của hoàng hậu." Giang Tụ Bạch day day huyệt thái dương, lại an ủi ta: "Nhưng ngươi yên tâm, ta cũng sẽ chú ý nhiều hơn đến bên đại tỷ."

Ta yên tâm.

"Đầu gỗ, là ngươi đã cứu chúng ta."

Giang Tụ Bạch cười, đôi mắt sáng lấp lánh.

Ta thấy vậy, hiếm khi cảm thấy có chút ngượng ngùng.

Sau đó y bắt đầu bận rộn, lại không muốn mang ta theo.

Vì vậy, Giang nhị tỷ tỷ liền dẫn ta ra khỏi phủ chơi.

Rồi ta nhìn thấy Tô Diên.

Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy nàng sau khi trùng sinh.

Ký ức về vị tân triều hoàng hậu được ngàn sủng vạn chiều, lại diễm lệ cao quý kia dần dần nhạt nhòa, Tô Diên bây giờ toàn thân tỏa ra hơi thở u ám.

Nàng nhìn thấy ta, ánh mắt âm u đến rợn người.

Nhưng lần này ta không về cùng Thẩm ThờiQuý, Tô Diên không nên nhận ra ta.

Không biết vì sao, ta đột nhiên hoảng hốt.

Mà Tô Diên đột nhiên cười.

Nàng đứng đó, mấp máy môi từng chữ từng chữ:

"Thì ra là ngươi."

16.

Đêm đó, ta nằm mơ.

Nói cho chính xác, đây không chỉ là một giấc mơ.

Ta thấy Thẩm Thời Quý lại quay trở lại đống xác c h ế t, không ngừng tìm kiếm t.h.i t.h.ể ta.

Hắn tìm rất lâu, tìm đến nỗi hai tay nhuốm đầy m.á.u tươi cũng không dừng lại.

Cho đến khi Tô Diên đến tìm hắn, hỏi hắn tìm gì.

Thẩm Thời Quý im lặng hồi lâu.

Vị thái phó trẻ tuổi cao lớn tuấn tú, tay áo dính đầy bùn đất, m.á.u tươi từ lòng bàn tay chảy xuống.

"Không có gì," một lúc sau, hắn cúi đầu nói khẽ, "Ta hình như vô tình làm mất một thứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tam-noan/chuong-15-16.html.]

 Các bạn đang đọc truyện do Tui Là Cá Mặn (https://www.facebook.com/tuilacaman/) dịch. Xin vui lòng không mang truyện của tôi đi nơi khác 

"Mất thì mất thôi."

Tô Diên nghe vậy thở phào nhẹ nhõm.

Nàng muốn kéo Thẩm Thời Quý, nhưng lại bị mùi trên người hắn xua đuổi, chỉ có thể cười duyên nói: "Vi Chi ca ca muốn gì, A Diên đều sẽ tìm cho chàng."

Thẩm Thời Quý nói "Được."

Nhưng ta thấy rõ ràng trong mắt người này tràn ngập hận ý, lại còn cố đè nén.

Hắn hận ai?

Sau đó ta biết, Thẩm Thời Quý hận Tô Diên.

Nhưng càng hận chính mình.

Hắn từng bước tính kế Tô Diên, khiến nàng từ hoàng hậu cao cao tại thượng trở thành kỹ nữ bị vạn người chà đạp.

Rồi khi Tô Diên tràn đầy hy vọng chờ hắn xuất hiện, lại nhẫn tâm khiến nàng một lần nữa rơi vào tuyệt vọng.

Hắn chặt đứt tay chân Tô Diên, nhốt nàng vào ngục tối không thấy ánh mặt trời.

Đó là những gì Thẩm Thời Quý từng làm với ta, giờ đây đều từng bước giáng xuống đầu Tô Diên.

Lúc đầu, Tô Diên còn cầu xin hắn, nói rằng mình có nỗi khổ riêng, đến sau thì điên cuồng nguyền rủa.

Nàng chế nhạo Thẩm Thời Quý: "Giờ ngươi đang trả thù cho nàng ta sao? Nhưng Thẩm Thời Quý, cho dù lúc trước ta tính kế ngươi, chẳng lẽ ngươi không có lỗi sao?

"Là ngươi phụng chỉ thị của tên cẩu hoàng đế đi tìm nàng ta, lại đưa nàng ta vào hoàng cung! Là ngươi khiến nàng ta trở thành thuốc thử của tên cẩu hoàng đế để giữ vững địa vị của ngươi ở Hầu phủ!

"Thẩm Thời Quý, ta chỉ đưa cho ngươi một con dao, nhưng người thực sự g i ế t c h ế t nàng ta là ngươi! Giờ đây ngươi lại nói mình yêu nàng ta, ngay cả kẻ ngốc nghe cũng thấy ghê tởm!"

Ta lặng lẽ lắng nghe, rồi bỗng bừng tỉnh.

Thì ra, Thẩm Thời Quý vẫn luôn biết thân phận của ta.

Bởi vậy hắn mới hỏi ta: "A Cửu sau này cũng sẽ giúp ta như vậy chứ?"

Thẩm Thời Quý chỉ lặng lẽ lắng nghe.

Chỉ khi nghe đến câu "ghê tởm", sắc mặt hắn mới đột nhiên tái nhợt.

"A Cửu sẽ không ghê tởm." Hắn nói khẽ, không biết là nói cho ai nghe, "Nàng ấy không biết gì cả, ta cũng sẽ không để nàng ấy biết--"

"Nhưng nàng ta đã c h ế t rồi!" Tô Diên hét lên, "Là chính tay ngươi g i ế t nàng ta! Thậm chí còn khiến nàng ta không toàn thây!"

"Đúng vậy."

Thẩm Thời Quý đột nhiên cười.

Hắn cúi đầu, giọng nói cực kỳ nhẹ nhàng: "Cho nên, ta cũng sẽ không tha cho chính mình."

Thẩm Thời Quý điên rồi.

Ta đột nhiên nhớ đến ngày hôm đó, Thẩm Thời Quý bị ta cắt ngang lời, ta muộn màng mới hiểu ra.

Ồ, thì ra hắn muốn ta nhìn thấy những điều này.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tầm Noãn
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...