Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tam Thập Niên Nhất Mộng Giang Hồ

Chương 77

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vội vàng chạy về Tây Lưu cung, mới nhảy vào tẩm điện, liền chứng kiến Hà Lân Sinh cầm bộ y phục đứng bên giường không nhúc nhích, ta tính nhìn xem y gì, đang muốn đụng đến, lại nghe y hỏi “Tìm được rồi sao?”

“Cái gì tìm được hay không tìm được?”

Nghe được thanh âm của ta, Hà Lân Sinh bỗng nhiên quay đầu, vẻ mặt kích động, nháy mắt biến thành mừng như điên, nhưng đôi mắt còn có chút phiếm hồng “Ngươi —— “

“Thế nào sắc mặt kém như vậy?” Ta kéo y qua, ngồi xuống giường, vuốt ve gương mặt tái nhợt, thực có chút đau lòng, thở dài nói: “Ngươi nghĩ rằng ta lại bỏ đi nữa sao?”

Hà Lân Sinh cúi đầu.

“Đây là cho ta sao?” Ta cười cười lấy y phục trong tay y, gấm vóc hoa lệ sa, chạm vào một mảnh ẩm ướt, cười khổ một tiếng.

“Đợi lâu rồi?” Nếu không lâu, vài giọt lệ làm sao có thể khiến y phục thành thế này.

“Ta nếu muốn đi, nhất định sẽ nói cho ngươi biết.”

Hà Lân Sinh đột nhiên ngẩng đầu lên, ta còn muốn nói an ủi y, lại đột nhiên bị thứ ôn nhuyễn chặn lại. Một trận điên loan đảo phượng mây mưa vu sơn, đầu óc thoáng chốc biến thành hỗn độn, ta chỉ biết là, khi lệ Hà Lân Sinh rơi trên mặt ta, ta đã không thể đẩy y ra.

Nhưng ta cuối cùng vẫn là tên vô sỉ đã ném một người khác ra sau đầu, cho nên đúng vào lúc này ông trời trừng phạt ta, ta cũng không còn lời nào để nói ——

Lấy tay ra khỏi tay áo thùng thình, ta thất bại ghé vào ngực Hà Lân Sinh, buồn bực cắn miệng thịt, bậm mội —— Vì cái gì a vì cái gì ——

Hà Lân Sinh kinh ngạc nhìn người đột nhiên thu nhỏ trước ngực mình, trong lúc nhất thời nói không nên lời, ngơ ngác tùy ý để người kia ngoạm trên ngực mình, chu cái miệng nhỏ nhắn.

“Giáo, giáo chủ?” Hà Lân Sinh chần chờ kêu, diễn cảm giống như đã hóa đá.

Ta lẩm bẩm ngẩng đầu khỏi đống y phục quá khổ, nếu nói Hà Lân Sinh đã hóa thạch, thì ta đây không thể nghi ngờ chính là hóa thạch bị thiêu đỏ, nổi trận lôi đình không đủ để hình dung, nắm tay đấm xuống, một quyền nện vào ngực Hà Lân Sinh, nhưng cũng không dùng lực, lực đạo lớn ta sẽ luyến tiếc a, đập hư rồi ai bồi ta?

“Giáo chủ đây là ——” Hà Lân Sinh rốt cục lấy lại tinh thần sau cơn khiếp sợ, ngồi dậy, ta vốn ở trên người y, hiện tại thân hình thu nhỏ tự nhiên ngăn không được lực đạo của y, thân mình liền ngã ngửa ra sau, Hà Lân Sinh cuống quít ôm lấy ta.

“Giáo chủ nội tức lại bị quản chế?” Hà Lân Sinh quan sát thân hình nho nhỏ trước mắt, miễn cưỡng bình ổn kinh ngạc, mở miệng hỏi.

Ta âm thầm vận khởi Cửu Hỏa, chẳng những thông suốt, ngược lại ngày càng mạnh, lại nhìn thân hình lại thu nhỏ, không khỏi nghi vấn đầy não, nếu nói lúc trước ta có thể phỏng đoán nguyên nhân, hiện tại ta thật sự không rõ, hay ngay từ đầu ta đã phỏng đoán sai, ta thu nhỏ căn bản không liên quan tới Cửu Hỏa áp chế Thanh Long quả?

Thấy ta lắc đầu, Hà Lân Sinh không khỏi khẩn trương, xem bộ dáng y ta nhanh chóng nói: “Ta nội tức tuy rằng điều hòa nhưng công lực vẫn không thể hoàn toàn khôi phục, mà Thanh Long quả có thể cải lão hoàn đồng, công lực ta lúc này hẳn không kịp áp chế không nổi dược lực của Thanh Long quả.”

Ta giương bàn tay nhỏ bé mềm núc ních an ủi vỗ vỗ vai Hà Lân Sinh, “Đừng lo lắng” Miệng nói thoải mái, trong lòng lại kinh sợ không yên, chính mình rõ ràng trạng huống của mình, nói cái gì công lực chưa hồi phục đều là bịa đặt, lần trước còn đẩy trả công lực cho Bạch Liêm, nghịch chuyển công lực quả thật tiêu hao không ít nội lực của ta, tuy là khôi phục vô cùng mau, lại cũng khó mà hoàn toàn phục hồi trong thời gian ngắn, nhưng công lực ta hiện tại lại so với ba mươi năm trước còn cường thịnh hơn, vậy phải giải thích thế nào?

Chẳng lẽ thân thể ta thu nhỏ thật sự không quan hệ gì đến công lực sao? Hay dược lực Thanh Long quả trong ba mươi năm ngủ say đã phát sinh biến hóa?

Hà Lân Sinh hiển nhiên tin lý do của ta, nhưng vẫn không yên lòng bắt mạch cho ta, đến khi xác định không có bất cứ dị thường nào mới thoáng hạ khẩu khí, tò mò đánh giá hình dáng ta.

Ta bị y nhìn cả người run lên, cảm giác mình thế này thật sự quá yếu thế, vạn nhất Hà Lân Sinh là kẻ luyến đồng, lão nhân gia ta đây chẳng phải là xong rồi ——

“Đúng rồi, giải dược ta muốn ngươi tìm đã tìm được chưa?” Ta tự nhiên không để ý mặt mình, ta để ý chính là ánh mắt Hà Lân Sinh nhìn ta ——

Hà Lân Sinh bị ta đánh lạc chú ý, xoay người lục lọi phía đầu giường, một hồi liền lấy ra cái hộp nhỏ đưa đến trước mặt ta, nói: “Dấu vết trên mặt giáo chủ sau khi dùng Vũ Hoa Ngọc Lộ đã nhạt rất nhiều, tiếp tục dùng giải dược này không đến hai ngày là hoàn toàn khôi phục.”

Ta cả kinh, theo bản năng đưa tay sờ mặt, Hà Lân Sinh lấy cái gương bên cạnh cho ta xem, gương vốn không lớn, nhưng hiện tại ta lại hoàn toàn có thể nhìn thấy toàn thân.

Ngón tay vuốt qua mặt gương, ta nhéo mặt mình, nhìn cái gương không lớn không nhỏ, trước vẫn là bộ dáng mười tuổi, có chút lão thành cũng là tiểu đại nhân, nhưng bây giờ lại tính là cái gì? Một tiểu oa nhi, thoạt nhìn bất quá cũng chỉ có năm tuổi.

Nghĩ lão nhân gia ta năm nay đã năm mươi bảy tuổi, bộ dạng trong gương sợ là ngay cả năm tuổi bảy tháng cũng chưa tới.

Hà Lân Sinh nhìn tiểu oa nhi đang than vãn với gương trước mắt, không khỏi cười ra tiếng, y tin lý do ta bịa ra, tự nhiên có thể cười vô tâm, mà ta lại thế nào cũng cười không nổi, nghĩ ta ngủ một giấc ba mươi năm đã sớm vượt qua sự tưởng tượng của thế tục, nếu ta có ngày đột nhiên chết đi hoặc lại ngủ say cũng chưa biết chừng. Sự tình không có quy luật, không thể đoán trước thường thường càng làm người ta sợ hãi. Quên đi, hiện tại nghĩ nhiều cũng vô bổ, giật nhẹ nội y lùng bùng trên người, ta vội vàng bảo Hà Lân Sinh giúp ta chuẩn bị vài bộ y phục có thể mặc, cũng không thể cởi y phục rồi lắc mông ra ngoài được.

Thừa dịp Hà Lân Sinh đi thu xếp y phục cho ta, ta lấy gương cẩn thận nhìn ngó mặt mình, chấm đỏ lúc trước quả nhiên nhạt rất nhiều, thậm chí có thể xem như không thấy, nói như vậy, khi đó ta ở Thiên điện gặp Bạch Liêm Tử Minh, gương mặt đã khôi phục hơn phân nửa, vừa rồi ta bị Tử Minh tha đi chẳng phải là càng không thấy gì?

.

.

.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tam Thập Niên Nhất Mộng Giang Hồ
Chương 77

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 77
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...