Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tấm Vé Số Định Mệnh

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bình luận trên không trung vẫn nhảy điên cuồng.

Những dòng chữ dày đặc như kim tẩm độc, đ.â.m vào thái dương tôi khiến nó giật liên hồi.

Nhưng tôi biết những điều họ nói là sự thật.

Ngay cả bố mẹ ruột tôi cũng không biết chuyện tôi chơi chứng khoán, huống chi chỉ là bạn trai Chu Thời An.

Có điều, bây giờ thì khó nói rồi.

Tôi nhìn Chu Thời An và Diệp Khả Khả trước mặt.

Nụ cười trên mặt hai người như chiếc mặt nạ được vẽ tỉ mỉ, khiến tôi buồn nôn.

Ngón tay Diệp Khả Khả xoắn xoắn vạt váy, giọng nói ngọt đến phát ngấy:

"Thẩm Khê, vé số của chị đâu?"

Ánh mắt cô ta không ngừng liếc về phía túi quần tôi đang nắm chặt, cảm giác như giây tiếp theo sẽ ra tay cướp trắng trợn.

Bình luận vẫn không ngừng nhắc lại những kỷ niệm ngọt ngào của hai người họ, từng câu chữ đều tràn ngập sự khinh bỉ đối với tôi.

Nhưng theo những gì họ nói, tiền phẫu thuật của mẹ Chu và cuộc sống của Chu Thời An kiếp trước đều là do tôi gánh vác.

Thế nhưng bây giờ, tôi không muốn nữa.

Tôi liếc nhìn cái bụng vẫn còn phẳng lì của Diệp Khả Khả, nhướng mày, cố tình giả ngây.

"Vé số? Cô nói là tờ này à? Vì sao tôi phải đưa cho các người?"

Tôi từ từ lấy một tờ vé số từ trong túi ra, lắc lắc một cái.

Nụ cười của Chu Thời An cứng lại trên mặt, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

"Khê Khê, chơi vé số hư người, để anh giữ giúp em đi!"

Anh ta vừa nói, vừa vươn tay định giật tờ vé số đi.

Diệp Khả Khả cũng vội vàng phụ họa:

"Đúng vậy chị Thẩm Khê, bây giờ còn chưa biết vé số có trúng giải hay không mà. Nếu không trúng, chị cầm cũng vô dụng. Nếu trúng giải… Mẹ của anh Thời An vẫn đang ở bệnh viện đợi tiền để làm phẫu thuật mà, tiền thưởng vừa hay để trả viện phí. Yên tâm, chúng em sẽ không tham tiền của chị đâu."

Tôi nhìn họ kẻ tung người hứng, đột nhiên bật cười.

"Đòi lấy vé số của tôi, mà còn nói là không tham tiền của tôi?"

Chu Thời An đang định nói tiếp, tôi lập tức xé tờ vé số thành những mảnh vụn ngay trước mặt họ.

Chu Thời An và Diệp Khả Khả đều sững sờ, mắt trợn tròn.

Bình luận cũng ngạc nhiên không kém.

[Cô ta điên rồi sao! Đó là năm mươi triệu tệ đó! Mẹ nam chính vẫn đang đợi tiền để làm phẫu thuật mà!]

[Chắc chắn là Thẩm Khê lại ghen tuông khi thấy nam chính và nữ chính đi cùng nhau. Nhưng cô ta vốn dĩ là kẻ thứ ba chen chân vào nam nữ chính, có tư cách gì mà làm trò chứ!]

[Thật đáng thương cho nam nữ chính, gặp phải một người phụ nữ điên như vậy.]

Tôi hơi muốn cười.

Chính họ đang hưởng lợi từ mối quan hệ trên tình bạn dưới tình yêu, dựa vào đâu mà đổ hết lỗi cho tôi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tam-ve-so-dinh-menh/chuong-1.html.]

Huống chi, lúc đầu Chu Thời An đã theo đuổi tôi hai năm!

Nếu hai năm đó, Diệp Khả Khả làm được chút gì thì đâu có chuyện của tôi?

Nhưng bây giờ Diệp Khả Khả, chỉ còn biết la hét:

"Cô điên rồi sao! Cô biết đây là bao nhiêu tiền không?"

Chu Thời An tức điên, túm lấy cổ áo tôi:

"Thẩm Khê! Cô muốn c.h.ế.t à! Đó là tiền cứu mạng của mẹ tôi!"

Nhìn bộ dạng tức muốn nổ tung của họ, trong lòng tôi hả hê vô cùng.

Tôi đạp vào chỗ hiểm của anh ta không chút khách khí.

"Vé số do tôi mua, tôi muốn xử lý thế nào là chuyện của tôi. Khi nào thì thành tiền cứu mạng của mẹ anh rồi? Mẹ anh, anh tự mà hiếu thảo đi!"

Khuôn mặt Chu Thời An nhăn nhó, nhưng chưa kịp đau đã vội ngồi xổm xuống nhặt mảnh vụn, cố gắng phục hồi.

Tôi dứt khoát lấy chai nước ra, đổ hết nước lên đống giấy vụn.

Những mảnh giấy mỏng dính trực tiếp dính chặt vào nền nhà, Chu Thời An dùng tay cạy lên, chúng lập tức nát vụn.

Anh ta tức giận đến phát điên, gầm lên thất thanh, liên tục giẫm chân xuống đất để trút giận.

"Thẩm Khê, cô quá đáng lắm!"

"Chúng ta chia tay!"

Tôi cười ra tiếng, đồng ý không chút do dự.

"Đúng ý tôi."

Trên mặt Diệp Khả Khả lóe lên một tia đắc ý, vội vàng khoác tay Chu Thời An để thể hiện chủ quyền.

"Thôi đi anh Thời An, dù không có tờ vé số này chúng ta vẫn có cách kiếm tiền mà. Dù sao chúng ta cũng là......"

Cô ta dừng lại một chút, cảnh giác lườm tôi một cái, rồi trực tiếp kéo Chu Thời An rời đi.

Đợi họ đi xa, tôi mới móc điện thoại ra từ một túi khác, kết thúc ghi âm.

Từ kẽ hở trong túi, tôi lại lấy ra một tờ vé số mới tinh.

Tờ vừa xé nát, chỉ là tờ vé số bỏ đi của kỳ trước mà thôi.

Kẻ trọng sinh thì sao chứ?

Đấu với tôi, còn non lắm.

Tôi cẩn thận cất vé số đi, trong lòng tính toán bước tiếp theo nên làm gì.

Bình luận vẫn lướt qua không ngừng, toàn là những lời mắng chửi tôi.

Tôi lười để ý, đều là một đám tam quan lệch lạc.

Tôi dựa vào bản lĩnh của mình mà trúng năm mươi triệu, vì sao phải đưa cho cặp đôi chó má đó?

Tôi xoay người chuẩn bị về nhà trước, tạm thời không đi đổi giải.

Tránh bị Chu Thời An và Diệp Khả Khả phát hiện.

Nhưng vừa đến cổng khu dân cư, đã thấy mẹ của Chu Thời An đứng đó với sắc mặt tái nhợt.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tấm Vé Số Định Mệnh
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...