Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tan Làm Đến Văn Phòng Của Tôi

Chương 125

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phiên ngoại 04

Cho dù là chín giờ tối, sân trường đại học vẫn ồn ào như cũ.

Người trẻ tuổi đều là như vậy, có nguồn năng lượng vô tận tiêu xài không hết. Đi ngang qua quán bar trên đường trong khuôn viên trường, trong quán vẫn có tiếng cười nói, bọn họ đang uống rượu, nói chuyện phiếm, yêu đương......

Giang Thự và Quý Liên Tinh chậm rãi dạo bước trên đường trong sân trường, gió đêm từ từ thổi qua, mang theo một mùi thơm dễ ngửi của hoa dành dành.

"Không thể tin được chúng ta học cùng một trường mà em chưa từng gặp chị." Quý Liên Tinh cười nói, lại thêm một câu: "Nếu gặp chị sớm hơn, em khẳng định đã quen chị sớm hơn."

"Không gặp được là chuyện bình thường."

Mặc dù là cùng một trường học, nhưng khu phòng học quá lớn, một nghiên cứu sinh một sinh viên năm hai, chương trình học sắp xếp không giống nhau, hơn nữa Giang Thự rất bận, xác suất không gặp được vẫn là rất lớn.

Nhưng thật ra, Giang Thự đã từng gặp Quý Liên Tinh, chỉ có điều mỗi lần gặp bên cạnh nàng đều vây quanh một đám con gái, hình như rất được hoan nghênh, gặp phải tình huống như vậy Giang Thự đều tránh xa.

Vừa trò chuyện vừa tiếp tục đi về phía trước, băng qua con đường rợp bóng cây đi về phía trước chính là sân thể dục, sau khi đến bên này phải yên tĩnh một chút.

Người tương đối ít, chỉ là thỉnh thoảng đi ngang qua mấy đôi tình nhân nắm tay nhau, có người lựa chọn đứng ở một góc làm một ít chuyện thân mật, có người lại táo bạo hôn môi.

Gặp được người trước còn tốt, người sau quả thực làm cho người ta cảm thấy có chút xấu hổ.

Thật trùng hợp Giang Thự và Quý Liên Tinh vừa vặn gặp nhau, một nam một nữ đứng dưới đèn đường gặm nhấm lẫn nhau, giống như đang đắm chìm trong thế giới của mình đang quay phim thần tượng vậy.

Gặp phải loại tình huống này cơ bản đều là làm lơ, nhưng lúc đi ngang qua nghe được hai người chít chít chít phát ra âm thanh ngấy ngấy, Giang Thự vẫn không nhịn được nhíu mày.

Hai người không khỏi bước nhanh hơn......

Rốt cuộc rời xa đôi tình nhân kia, Quý Liên Tinh mới nhẹ nhàng thở ra, nàng liếc nhìn Giang Thự, phát hiện vẻ mặt cô không có gì, không có biểu cảm gì đặc biệt.

"Đàn chị."

"Hả?"

"Chị đã từng yêu đương ở trường đại học chưa?"

Giang Thự lắc đầu, "Chưa."

Quý Liên Tinh lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, nàng cảm thấy có lẽ Giang Thự cũng giống như nàng, căn bản không tìm được người mình thích, người gặp phải đều xốc nổi, đều thích yêu đương kiểu thức ăn nhanh, nghiêm túc không có mấy người.

"Em thì sao?" Giang Thự lại hỏi nàng, nhìn như vô tình thật ra có chút tâm tư của mình ở bên trong.

Quý Liên Tinh trả lời rất thành thật: "Tôi cũng chưa, không tìm được người mình thích."

Đáp án hoàn toàn ngoài dự liệu, Giang Thự còn tưởng rằng nàng sẽ là loại người yêu rất nhiều, kết quả không có, lúc nghe được Giang Thự còn có chút vui vẻ nho nhỏ.

"Cho nên đàn chị không thích ai sao?" Nàng lại tự hỏi tự trả lời: "Không có cũng rất bình thường, cảm thấy đàn chị chắc là người có yêu cầu rất cao."

"Tôi không có yêu cầu cao." Giang Thự nhìn trộm Quý Liên Tinh, "Chủ yếu là không có ai theo đuổi tôi."

!!!??? Đồng tử Quý Liên Tinh chấn động.

Sao lại không có ai đuổi theo cô! Nghe nói người theo đuổi cô đều có thể xếp hàng từ đầu đến cuối phố ăn vặt.

Cẩn thận cân nhắc những lời này của Giang Thự, Quý Liên Tinh lại phẩm ra một ý tứ hàm xúc "Thật ra chị ấy không khó theo đuổi như vậy".

Nhưng nghĩ lại, Giang Thự cũng không phải là loại người dễ theo đuổi. Vậy tại sao cô lại nói thế? Quý Liên Tinh cũng không biết là nguyên nhân gì.

Hai người vừa đi vừa trò chuyện, thoáng chốc đã đi đến dưới lầu ký túc xá.

Căn hộ giáo viên? Tại sao một sinh viên có thể sống ở đây? Phản ứng vài giây Giang Thự mới phục hồi tinh thần lại, quả nhiên đãi ngộ người có bối cảnh hoàn toàn không giống nhau.

"Cô em là giáo viên, nhưng nhà cô ấy cách trường học rất gần nên bên này cho em ở." Quý Liên Tinh giải thích.

Giang Thự chỉ gật đầu, không nói gì nữa. Đi theo Quý Liên Tinh cùng đi vào, so với khu vực học sinh vừa mới hoạt động, bên này rõ ràng yên tĩnh hơn rất nhiều.

Các nàng sánh vai mà đi, đèn đường màu quýt chiếu trên lá cây, xuyên thấu qua khe hở hiện ra mấy điểm ánh sáng loang lổ.

Giang Thự rất hưởng thụ thời khắc như vậy, cùng người mình thích tản bộ, cho dù chỉ là nhìn chiếc bóng của nàng cũng có một loại cảm giác thỏa mãn.

Thỉnh thoảng giẫm lên chiếc bóng của Quý Liên Tinh, biểu thị khoảng cách giữa hai bên lại gần hơn một chút, có lúc bả vai chạm vào nhau lại rất nhanh tách ra.

Mỗi lần da thịt chạm vào, Giang Thự cảm thấy tim đập cực nhanh, cô muốn sát lại gần, lại có chút e lệ.

Cảm giác rung động vây quanh cô, cảm thấy cả người đều ngứa ngáy, trước khi tiếp xúc với Quý Liên Tinh, loại thích này phần lớn dừng lại ở ảo tưởng, hiện tại rơi vào hiện thực, ngược lại cảm thấy càng thêm thích.

Cuối cùng cũng tới cửa phòng, Quý Liên Tinh lấy chìa khóa ra mở cửa.

Đèn trong phòng sáng lên, Giang Thự đứng ở phía sau nàng nhìn, phòng không lớn, nhưng rất sạch sẽ gọn gàng.

"Vào đi, chị mang đôi dép này đi." Quý Liên Tinh đưa đôi dép mùa hè cho Giang Thự, còn mình thì mang một đôi dép mùa đông, xem ra nàng thật sự ở một mình.

Hai người đi dép xong đi vào, Quý Liên Tinh vào  tủ lạnh trong phòng bếp lấy đồ uống.

"Đàn chị uống gì?"

"Gì cũng được."

"Uống rượu không?"

"Có thể uống một chút."

"Một chút? Vậy uống rượu trái cây đi." Quý Liên Tinh lấy bốn chai rượu trái cây trong tủ lạnh, cảm thấy tối đa một người hai chai, như vậy chắc sẽ không say đâu ha.

Giang Thự ngồi trên sô pha, thấy Quý Liên Tinh cầm bốn chai rượu trái cây tới, ánh mắt hơi lóe lên.

Một chai rượu trái cây vị vải đã mở đưa tới trước mặt Giang Thự, cô nhận lấy uống một ngụm, ngọt ngào chát chát, khẩu vị nhẹ nhàng khoan khoái.

Quý Liên Tinh ngồi bên cạnh cô, nàng cầm lấy điều khiển mở TV, bên trong là một bộ phim điện ảnh, tên là 《Bức chân dung bị thiêu cháy》, lần trước xem được một nửa chưa xem xong.

Giang Thự đầu tiên là nhìn chằm chằm màn hình, ngay sau đó dùng một loại ánh mắt quái dị nhìn Quý Liên Tinh một cái.

Bộ phim này là cơ phiến*, hơn nữa Giang Thự đã xem qua. Cô đang nghĩ gái thẳng chẳng lẽ sẽ xem phim như vậy sao?

*Cơ phiến: Phim hành độ.ng tình cảm giữa phụ nữ với phụ nữ.

"A, em đổi bộ khác nhé, đàn chị muốn xem phim gì?" Quý Liên Tinh rõ ràng cũng có chút hoảng loạn.

Giang Thự rũ mắt, "Cứ xem bộ này đi."

"Đây...... đây là phim đề tài đồ.ng tính, chắc chắn muốn xem chứ?"

"Xem xong nó đi."

Nói đến nước này, Quý Liên Tinh đương nhiên tiếp tục xem, hơn nữa nàng muốn thăm dò phản ứng của Giang Thự khi xem phim đồ.ng tính.

Phim vừa vặn đã chiếu đến một nửa, cốt truyện chính là thời điểm xuất sắc, cảnh tình cảm của hai nữ chính chồng lên nhau đến thời khắc bùng nổ nhanh hơn.

"Đàn chị, có muốn em kể cho chị nghe bối cảnh trước đó không?"

"Không cần, tôi có thể xem hiểu."

Giang Thự cầm lấy chai rượu lại nhấp một ngụm rượu, mùi vải quấn quanh môi, lưỡi chảy vào cổ họng.

Trên màn ảnh hiển thị hai người phụ nữ hôn nhau ở bờ biển, Giang Thự len lén nhìn Quý Liên Tinh, phát hiện tai nàng đang đỏ lên.

Tai nhỏ đỏ rực cực kỳ đáng yêu, làm cho Giang Thự sinh ra d.ục vọng muốn nhéo lỗ tai nàng.

Trong bóng tối,  yết hầu Quý Liên Tinh ùng ục một tiếng, giống như khát nước, cũng uống một ngụm rượu lớn.

"Em cảm thấy hai cô gái yêu nhau sẽ thế nào?" Giang Thự len lén thăm dò.

"Rất tốt mà, con gái hiểu con gái nhất." Quý Liên Tinh chợt nhận ra, giống như ý thức được cái gì, hỏi cô: "Chị cảm thấy thế nào?"

Giang Thự khóe môi nhếch lên, "Tôi cũng thấy vậy, con gái yêu con gái khá tốt."

Khá tốt.

Ba chữ vô cùng đơn giản khiến Quý Liên Tinh cảm thấy mình có thể có cơ hội, ít nhất đối phương không bài xích, vậy nàng có thể tiếp tục thăm dò hay không?

"Vậy nếu có cô gái theo đuổi chị, chị có mâu thuẫn không?"

"Vậy thì phải xem là ai." Giang Thự lại nhìn Quý Liên Tinh, cô cảm thấy ám chỉ của mình đã rất rõ ràng, nếu Quý Liên Tinh cũng có ý đó, cô nguyện ý tiến gần thêm một bước.

"Vậy nếu ——" Trái tim Quý Liên Tinh đập điên cuồng, chỉ có thể uống rượu tăng thêm can đảm, "Vậy nếu người đó là em thì sao?"

"Sao đột nhiên lại nói như vậy?" Người mình thầm mến hình như có ý theo đuổi mình, còn có gì khiến người ta vui vẻ hơn khi nghe điều này?

Giang Thự muốn đè nén tâm trạng kích động của mình, nhưng trong bụng tựa như có bong bóng hạnh phúc nhịn không được bốc lên.

"Nếu nói thật ra rất muốn theo đuổi đàn chị, chị có cảm thấy em rất nông cạn không?"

"Sẽ không." Trái tim Giang Thự đập điên cuồng, có chút khó kiềm chế, cô hít sâu một hơi, hỏi cô:" Tại sao muốn theo đuổi tôi?"

"Một loại cảm giác, luôn cảm giác chúng ta quen biết? Lần đầu tiên gặp chị đã cảm thấy rất quen thuộc, cảm giác nói không nên lời."

"Hả, cảm giác quen thuộc?" Giang Thự cắn ống hút, thật ra lần đầu tiên cô nhìn thấy Quý Liên Tinh cũng có cảm giác như vậy.

Nhịn không được lại nhìn nàng thêm một lần, ánh mắt giao nhau, luôn cảm thấy ngay cả mùi vị không khí cũng thay đổi.

Đến lúc đó người trong phim vừa kết thúc hôn môi, nhân vật chính ở bờ biển hóng gió, màn ảnh truyền đến tiếng gió vù vù.

Giang Thự đưa tay, nhẹ nhàng ngoắc ngoắc ngón tay Quý Liên Tinh.

Giống như là một loại cổ vũ không tiếng động, câu đến tận trái tim Quý Liên Tinh, hồn của nàng đều bị câu đi, ma xui quỷ khiến tiến đến trước mặt Giang Thự, khoảng cách hai người kéo gần lại.

Gần đến mức có thể ngửi được mùi hương của nhau, hơi thở giao hòa, ngay cả đầu cũng có chút choáng váng.

Giang Thự nhắm mắt lại, đang chờ hành động tiếp theo của nàng.

Quý Liên Tinh khẽ ngửi một cái, chóp mũi cọ cọ lên chóp mũi Giang Thự.

"Ưm......"

Nghe thấy Giang Thự khẽ hừ một tiếng, thanh âm trầm thấp mê người.

Trái tim Quý Liên Tinh đập thình thịch, lỗ tai đã nhiễm độ ấm, giống như tới gần một chút cũng sắp bốc cháy.

Giang Thự đang đợi, mặc dù cô muốn nếm thử hương vị của Quý Liên Tinh, nhưng cô vẫn không muốn làm người chủ động.

Rung động nhưng vẫn chưa xác định được ý của đối phương.

Cho đến khi Quý Liên Tinh nhẹ nhàng chạm vào môi, đôi môi mềm mại mang theo mùi rượu vải.

Giang Thự đáp lại nàng, đôi môi mềm mại bao quanh đôi môi Quý Liên Tinh, nhấp một ngụm, đẩy cái lưỡi nhỏ ra nhẹ nhàng quét qua hàm răng Quý Liên Tinh mấy cái.

"Ưm...... đàn chị."

"Bé đàn em, là em bắt đầu trước." Giang Thự ánh mắt sáng ngời, cúi người tới gần, đặt Quý Liên Tinh trên sô pha, hai tay chống đỡ hình thành một không gian an toàn.

Tóc của cô rất dài, vài sợi tóc rơi trên mặt Quý Liên Tinh, quét tới quét lui ngứa ngáy.

"Đàn chị...... em ngứa quá." Quý Liên Tinh híp mắt, nghĩ thầm thì ra đàn chị là một đàn chị như vậy.

Giang Thự đưa tay sờ tóc Quý Liên Tinh, vén tóc mai nàng ra sau tai, lộ ra bên tai trắng nõn, "Ngứa chỗ nào?"

Cô rõ ràng nói ra lời như vậy, trên mặt lại không có cảm xúc gì, một đôi mắt sâu không thấy đáy, không rõ ràng lắm cô rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì.

"Chỗ nào cũng ngứa."

"Phụt." Giang Thự không nhịn được bật cười, cô nhìn chằm chằm Quý Liên Tinh rất lâu, mới nói: "Chỗ nào cũng ngứa...... Vậy có muốn càng ngứa không?"

Đầu óc hỗn loạn Quý Liên Tinh đột nhiên mở to mắt, giống như nghe được cái gì khó lường......

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tan Làm Đến Văn Phòng Của Tôi
Chương 125

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 125
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...