Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tân Nương Nóng Bỏng

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vẻ mặt đám người ở đây đều hiện lên hai chữ ‘phục tùng’, nét mặt cũng trở nên hòa hoãn. Bỗng chốc, Thiên Uy chìm vào trong nước, vươn hai tay, bế ngang Vũ Tiệp đang toàn thân ướt nhẹp lên. Vũ Tiệp biết mình giãy dụa chắc chắn là không hiệu quả, dứt khoát ôm con rắn cẩn thận, sau đó nhắm chặt mắt làm như không thấy. Nhưng cảm giác thẹn thùng, nóng bức toàn thân thì không thể nào vứt bỏ được.

Thiên Uy nhìn bộ dạng ‘Anh dũng hy sinh’ của cô thì không khỏi lại cười lớn, tiếng cười của anh làm rung động thính giác của mỗi người đứng đây. Một thủ lĩnh luôn luôn cao ngạo, độc lai độc vãng (đi đâu cũng chỉ một mình) vừa mới thoát khỏi hiểm cảnh, vì sao lại vui vẻ như thế? Mà nguyên nhân làm cho ngài ấy vui sướng, xem ra chính là vị yêu nữ này rồi.

Không! Sợ rằng cô ấy không phải loại ‘yêu nữ’ hại người, hai lần đều tận mắt nhìn thấy cô dùng một loại ‘pháp lực’ khó hiểu, mọi người đều tấm tắc lấy làm kỳ lạ, đã có người bắt đầu suy đoán cô là con gái của Xà Thần……… ‘Xà nữ’.

Nhất định là cô được Xà Thần phái tới để bảo vệ an toàn cho thủ lĩnh, và che chở cho nơi này bình an.

“Xà nữ”, trong lòng mọi người lại đặt cho Vũ Tiệp một cái tên mới, cái tên này biểu lộ sự thành kính.

Đáng ghét! Mình cứu anh ta! Mà anh ta lại dám cười nhạo mình!

Cô tức giận chu miệng, vểnh lên hồi lâu. Thiên Uy cúi đầu nhìn chăm chú vẻ mặt có chút không phục của cô, biết rằng cô đang hờn dỗi, anh không khỏi mỉm cười. Ôm “tiểu bảo bối” trong tay……. Mấy chữ này bỗng nhiên hiện ra trong đầu anh.

Tiểu bảo bối?

Ánh mắt Thiên Uy lóe lên một cái, không khỏi cảm thấy buồn cười. Đúng, cô chính là tiểu bảo bối của anh! Ôm cô, anh lại có thể sinh ra sự thương tiếc và yêu thương trước nay chưa từng có, trong lòng cũng mất đi sự bình tĩnh năm xưa mà chấn động không thôi.

Ba mươi mốt năm qua, quyết định vùi thân trong sa mạc để trở thành ‘báo sa mạc’, hôm nay, ánh mắt anh lại có thể dịu dàng đặt trên người một cô gái nhỏ.

Quả thật là không thể tưởng tượng nổi! Cô chỉ là một tiểu yêu nữ được anh cứu từ trên cọc gỗ xuống! Không phải sao?

Anh ngưng cười, uy phong lẫm liệt đứng trên một tảng đá, để mặc cho Harder hầu hạ anh mặc áo bào trắng.

Sau đó, Thiên Uy tự mình bọc chiếc áo khoác ra ngoài Vũ Tiệp, anh sợ cô bị lạnh.

“Abraham”…… Anh gọi.

‘Abraham’ nghe tiếng lập tức hí vang, chạy như bay tới bên cạnh anh. Thiên Uy ôm Vũ Tiệp rồi nhảy lên lưng ngựa, để cô ở trước ngực, anh kéo dây cương, hạ lệnh: “Đi! Trở về thành bảo…….”

Con tuấn mã chạy băng băng mang theo gió cát cuồn cuộn, cát vàng đầy trời khiến cho mắt của Vũ Tiệp hầu như không thể mở ra, mặc dù cô không tình nguyện, nhưng thân thể cô lại không thể không nhích về phía sau, sợ té xuống nên cô dựa thật sát vào người Thiên Uy, anh thật giống như một bến cảng an toàn để cô tránh mưa tránh gió.

Mọi người đều thấy thủ lĩnh rời đi, nhìn một màn này, không biết là nên vui mừng hay là lo lắng……

Thiên Uy bắt đầu thích len lén quan sát Vũ Tiệp từ xa, mà Vũ Tiệp bị rình coi lại rất tự nhiên chẳng hề hay biết.

Anh phát hiện ra, nhìn càng nhiều, thì càng bị thu hút bởi sự thần bí và khí chất sâu xa tế nhị của cô, càng gần càng khiến anh không thể chống cự……… (mà rơi vào tay giặc =]])

Rất nhiều thời điểm, cô chỉ nắm vòng ngọc trên tay rồi lâm vào trầm tư, ánh mắt của cô ngắm nhìn phương xa, giữa đôi lông mày là nồng đậm ưu sầu và ôn nhu, thương mến, khiến cho Thiên Uy không thể không hoài nghi rằng cô đang nhớ nhung tới người yêu phương xa?

Chỉ cần nghĩ tới chuyện này, trong lòng anh không khỏi dâng lên một cỗ ghen tuông.

Anh còn phát hiện, cô rất thích cùng với động vật, thậm chí là cả côn trùng chơi chung một chỗ.

Ngoại trừ ngựa ra, còn có kiến! Cô lại có thể nằm lăn trên đất cát, nhìn về phía đàn kiến rồi tự lẩm bẩm. Những con khác như là bọ cánh cứng, các loại nhện, côn trùng, cô cũng đều nâng niu bọn chúng trong lòng bàn tay rồi cẩn thận che chở, trong thung lũng có không biết bao nhiêu là bướm và chuồn chuồn đều là bạn chơi của cô.

Thiên Uy thường thấy cô nhẹ nhàng giơ tay phải lên, chỉ trong chớp mắt, bươm bướm và chuồn chuồn sẽ chủ động bay về phía tay cô, cô thì mặt mày hớn hở chào hỏi bọn chúng! Giống như bạn tốt nhiều năm. Thậm chí, thường xuyên có một đám chuồn chuồn và bươm bướm sẽ nhẹ nhàng bay múa xung quanh cô, cảnh tượng này khiến cho người khác khó lòng quên được. Mà Vũ Tiệp cũng không thương tổn bọn chúng, chỉ đơn thuần cùng nhau chơi đùa.

Thỉnh thoảng cô cũng sẽ ‘nói chuyện’ cùng với chim. Có một lần khiến cho Thiên Uy bị dọa tới hồn phi phách tán, bởi vì anh tận mắt chứng kiến cô đang ‘tán dóc’ với một con chim ưng chỉ biết ăn thịt người, thoáng chốc anh đã khẩn trương lôi được súng tự động ra định bắn chết con chim kia. (=]])

Nhưng cẩn thận nhìn lại, chỉ thấy Vũ Tiệp đang bình thản ung dung, không hề có vẻ sợ hãi, anh mới bật cười chính mình đang chuyện bé xé ra to. Xem ra chuyện Vũ Tiệp và động vật chung sống tương thân tương ái là rất hiển nhiên!

Trải qua một khoảng thời gian quan sát, anh phát hiện ra cô chẳng những không phải là yêu nữ, càng không phải là xà nữ mà gọi người vẫn gọi ở sau lưng, cô phải là ‘tiên nữ’ trên trời đi lạc xuống trần gian mới phải, bởi vì cô bẩm sinh đã từ bi và lương thiện khiến cho ai ai cũng đều muốn gần gũi. Còn đối với năng lực thần kỳ về động vật, hẳn là trời cao đã ban ơn cho một mình cô.

Cô, ‘nữ nô’, rốt cuộc cô tới từ đâu, muốn làm gì?

Thiên Uy không ngừng tự hỏi……

Bên trong tòa thành thật ra là một thung lũng tự nhiên nho nhỏ, chung quanh có núi đá bao phủ, một dòng suối nhỏ chảy giữa vùng đất thấp mà tạo thành.

Trong hồ nước tương đối sạch sẽ trong mát, hơn nữa trải qua việc Thiên Uy hao tâm ‘cải tạo’, chỗ này trở thành một vườn hoa nhân tạo, chung quanh có trồng rất nhiều cây rừng, một góc hồ nước còn có thác chảy, tiếng nước róc rách, tiếng thác thanh thúy, nghe thấy cũng đủ khiến cho lòng người vui vẻ thoải mái, xóa đi những buồn phiền trong lòng.

Đối với Vũ Tiệp mà nói, kể từ lần ngoài ý muốn cứu được Thiên Uy trong hồ nước đó, mặc dù cuối cùng cô bị ngã vào trong hồ, thành ra chật vật không chịu nổi, nhưng cô cũng không thể xem thường cảnh đẹp ở nơi này.

Dù sao từ trước tới nay trong tòa thành, cô đâu có cơ hội để tiếp xúc với nước suối trong lành tự nhiên. Cho tới bây giờ, mỗi lần cô tắm đều là do Lỗ Lạp mang tới một cái bồn tắm lớn, chuẩn bị đầy đủ nước nóng, khiêng vào phòng ngủ, mặc dù được hầu hạ rất tốt, nhưng lại mất đi cảm giác tự do tự tại. (2T: ý cưng là phải tắm tiên mới tự tại =]])

Thật ra thì lúc cô ở cố hương rất hay vụng trộm trốn sư phụ để chạy ra dòng suối nhỏ vào đêm khuya, lặng lẽ cởi hết quần áo, nhảy vào trong suối vừa tắm vừa đùa nghịch, đúng là những ngày không buồn không lo!

Cô thật sự rất nhớ nhung cảm giác đó.

Mà cái hồ nước kia thật giống như thế ngoại đào nguyên, phát ra một lực hấp dẫn cực lớn, không ngừng dụ hoặc cô……

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tân Nương Nóng Bỏng
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...