6.
Chẳng ngủ được bao lâu, Lưu Học Nghĩa đã tìm đến tận nhà. Nó đập cửa ầm ĩ, thấy tôi ra thì mặt mày đau khổ nắm chặt cổ tay tôi.
"Lâm Tầm, ông có thể cho tôi mượn ít tiền được không?"
"Có chuyện gì thế?"
Chắc là bọn cho vay nặng lãi tìm đến rồi. Tôi giơ tay ngăn nó vào nhà, giả vờ quan tâm khoác vai nó. Đồ đạc trong nhà tôi đã dọn sạch treo bán trên chợ đồ cũ để lấy tiền rồi, để nó thấy có khi lại lộ tẩy. May mà Lưu Học Nghĩa cũng không cố chấp vào nhà, chỉ đứng nguyên tại chỗ mặt đầy vẻ khó xử.
"Bố tôi nhập viện rồi, cần 20 vạn, là bạn bè ông có thể giúp bố tao được không..."
"Tôi cho ông 5 vạn."
Không muốn phí thời gian với nó, tôi dứt khoát ngắt lời Lưu Học Nghĩa. Nó ngỡ ngàng nhìn tôi, khóe mắt vẫn còn vệt ướt chưa tan.
"Lâm Tầm, tôi biết ngay ông là người tốt bụng mà!"
Lưu Học Nghĩa kích động ôm lấy tôi, cứ như thể không liên quan gì đến kẻ đã từng mắng tôi lạnh lùng độc ác ở kiếp trước. Tôi che đi vẻ lạnh lùng trong mắt, vỗ vai nó.
"Nhà tôi bị rò nước rồi, lần trước nghe ông nói hàng xóm ông chuyên sửa ống nước, có thể cho tôi số điện thoại của anh ta không?"
"À? Được được!"
Sợ tôi đổi ý, Lưu Học Nghĩa nhận thẻ ngân hàng xong lập tức gửi số điện thoại hàng xóm cho tôi. Nó thậm chí còn lười giả vờ hỏi han, vội vã rời đi.
Tôi cầm điện thoại, nhìn thấy hai chữ "Lý Vũ" to tướng trên màn hình.
Kiếp trước, Lưu Học Nghĩa bất chấp sự ngăn cản của tôi, cứ nhất quyết đưa hết hàng xóm và họ hàng mà nó quen biết đến căn nhà trú ẩn. Lý Vũ là một trong số đó, hắn nói mình là thợ sửa ống nước. Chắc đến cả Lưu Học Nghĩa cũng không biết, thực ra Lý Vũ là một kẻ buôn bán vũ khí hoạt động trong cả hai giới đen trắng.
Ngày tận thế xác sống hoành hành, vũ khí vô cùng quan trọng. Người này đối với tôi, giá trị hơn nhiều so với 5 vạn tệ.
7.
Người đến gặp tôi trong ngõ vào lúc nửa đêm không phải là Lý Vũ. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, một người phụ nữ mặc bộ đồ đen bó sát tôn lên vóc dáng quyến rũ, làn da trắng nõn, đôi mắt sắc lạnh. Cô ấy ôm một chiếc hộp đơn giản, ánh mắt vô cảm nhìn tôi.
…
Dân xã hội đen mà ăn mặc thế này thật sự không quá nổi bật sao?
Hai người nhìn nhau, im lặng một lúc lâu. Tôi ném túi tiền sang, cô ấy mới rút con d.a.o Đường chế tạo ra đưa cho tôi.
"Cạch!"
Lưỡi d.a.o rời vỏ, phát ra tiếng động bén ngót.
Sắc bén đến mức có thể lấy mạng. Không biết c.h.é.m xác sống có đơn giản như thái rau không. Tôi vuốt ve nó một lúc lâu đầy thích thú, rồi mới ngẩng đầu khiêm tốn hỏi:
"Cái này c.h.é.m đầu người hiệu quả thế nào?"
"..."
Ánh mắt người phụ nữ cực kỳ phức tạp, tay đếm tiền khựng lại một lát. Cô ấy nhíu đôi lông mày thanh tú, ánh mắt lộ ra vài tia bực bội.
Không xa đó, trong ngõ đột nhiên vang lên vài tiếng động nhỏ. "Khò khè khò khè." Tôi đột ngột đứng dậy, chặn bước cô ấy định đến xem xét. Nếu tôi không nghe nhầm, đó là tiếng của xác sống.
Ngày tận thế... đã đến rồi.
8.
Ngày tận thế vừa mới bắt đầu, hầu hết mọi người vẫn chưa kịp phản ứng. Thỉnh thoảng thấy tin tức người cắn người, mọi người cũng chỉ cười nói đó là bệnh dại, bệnh thần kinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tan-the-den-roi/chuong-2.html.]
Tôi lái chiếc xe việt dã thuê hướng về vùng ngoại ô, trên xe chỉ mang theo một ít thực phẩm tươi sống. Dừng ở trạm xăng hai ngày liên tục, cuối cùng tôi cũng đợi được Lưu Học Nghĩa. Mấy chiếc xe thương mại chạy đến, chở đầy người và một lượng lớn vật tư. Người xuống xe đầu tiên là Lưu Học Nghĩa, nó cười cực kỳ chất phác dưới sự ủng hộ của mọi người. Không cần đoán tôi cũng biết nó đang lái xe chở họ hàng và hàng xóm, định đi đến căn nhà trú ẩn để tránh nạn.
Tôi giả vờ ngạc nhiên tiến lên vỗ vai nó. "Học Nghĩa, trùng hợp thế."
"Lâm Tầm, sao ông lại ở đây!"
Lưu Học Nghĩa quay đầu nhìn thấy tôi, nụ cười trên mặt nó gần như không thể giữ nổi. Nó cố gắng che đi vẻ khó chịu, không lộ liễu nhìn sang xe tôi.
"Công ty tổ chức cắm trại ngoại ô, tôi đang đến tập trung, các ông đi du lịch à?"
Trước mặt mọi người, tôi đường hoàng mở cốp xe việt dã, cười ngây thơ. Bên trong chỉ lỉnh kỉnh vài dụng cụ đơn giản và thực phẩm.
Hoàn toàn không giống đi tránh nạn. Lưu Học Nghĩa lén thở phào nhẹ nhõm, dẹp bỏ nghi ngờ. Nó đang định nói gì đó để che đậy, thì bà dì hàng xóm bên cạnh lập tức nhiệt tình đến nhắc nhở.
"Ôi du lịch gì chứ, thằng Nghĩa nói ngày tận thế đến rồi, muốn dẫn chúng tôi đi lánh nạn đây này! Thằng Nghĩa đúng là tốt bụng quá, cậu thanh niên cũng đi cùng chúng tôi đi!"
"Học Nghĩa, dì ấy nói thật sao!"
Tôi sợ hãi nắm c.h.ặ.t t.a.y Lưu Học Nghĩa, không bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào trên mặt nó. Chứng kiến bí mật mà mình vất vả che giấu bị tiết lộ, quả nhiên Lưu Học Nghĩa tái mặt. Nhưng nó cũng không tiện nổi giận với bà dì, đành nhẫn nhịn gật đầu.
"Lâm Tầm mày đừng giận, tao vốn định tìm mày đầu tiên, nhưng để bảo vệ an nguy của mọi người nên tao không kịp, xin lỗi..."
Nó bất lực quay đầu đi không dám nhìn tôi, mặt đầy vẻ áy náy. Khá giống kiểu bị tôi trách móc nhưng không thể phản bác. Quả nhiên, xung quanh lập tức có người nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ.
9.
Tôi im lặng đứng một bên xem nó diễn kịch. Trước khi mọi người kịp phản ứng, tôi nhíu mày nắm tay nó: "Sao ông lại nghĩ vậy? Ông cứu bao nhiêu người tôi còn mừng không kịp nữa là! Thời buổi khó khăn ai chẳng nên đồng cam cộng khổ, cùng nhau vượt qua sao."
"À..."
Lưu Học Nghĩa ngỡ ngàng ngẩng đầu, nghi ngờ trước phản ứng của tôi. Còn tôi chỉ thẳng thắn nhìn nó. Kiếp trước, vì lo ngại vật tư trong căn nhà trú ẩn có hạn, cộng thêm lòng người hiểm ác trong ngày tận thế. Tôi đã kịch liệt phản đối nó rầm rộ dẫn người đi, nhưng lại bị nó mắng là lạnh lùng độc ác vô nhân tính. Còn chuốc lấy sự thù hận của mọi người. Giờ tôi dễ dàng buông lời như vậy, trách nó không tin.
"Tôi đã học tán thủ, nhất định sẽ cùng ông bảo vệ mọi người thật tốt!"
Tôi thừa thắng xông lên, tiếp tục học cách nó xây dựng hình tượng. Giả làm người thật thà à, ai mà chẳng biết! Quả nhiên lời tôi vừa dứt, mọi người đều bật cười. Tôi loáng thoáng nghe thấy trong đám đông có người khen tôi vừa đẹp trai vừa lương thiện. Lưu Học Nghĩa đành nửa đẩy nửa kéo, cố gắng nở nụ cười mời tôi lên đường. Chỉ là nụ cười này, có chút khó coi.
Trước khi lên xe, tôi lướt qua đám đông, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt người đàn ông có vết sẹo ở khóe mắt. Người đàn ông sẹo dữ tợn liếc tôi một cái.
"Anh ta là..."
"Lâm Tầm ông đừng có đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài chứ? Tôi thấy anh ta đơn độc đáng thương trên đường nên nhặt về, sẽ không bỏ rơi anh ta đâu!"
Lưu Học Nghĩa lập tức đứng chắn trước mặt anh ta, nhìn tôi đầy vẻ chính đáng. Vẻ mặt nó căng thẳng, cảnh giác mím môi. Tôi nhướn mày, nhìn nó có vẻ trêu chọc. Sau ngày tận thế, lòng tốt của Lưu Học Nghĩa cuối cùng cũng không thể kìm nén được. Nó luôn phát lòng từ bi trên đường, đưa những người không rõ lai lịch đi cùng, bất chấp đẩy mọi người vào nguy hiểm. Nhưng cũng chính nó, kẻ nhiệt tình như vậy, lại tự tay đẩy tôi lên đoạn đầu đài. Chỉ vì tôi không chịu giúp nó cứu những người nhiễm bệnh bị xác sống cắn.
"Được thôi, cứ đưa đi."
Tôi cười một cái, bất chấp phản ứng của nó quay người lên xe.
Thôi vậy, cứ giả vờ không biết người đàn ông mặt sẹo kia là đàn em của băng nhóm cho vay nặng lãi đang truy nợ nó đi. Tốt lắm, chẳng qua là rước sói vào nhà thôi. Dù sao cũng không phải nhà của tôi.
10.
Căn nhà trú ẩn của Lưu Học Nghĩa y hệt như những gì tôi đã bố trí ở kiếp trước, thậm chí còn tốt hơn. Vật tư chất đầy từ tầng hai đến tận cửa đại sảnh. Họ hàng và hàng xóm của nó nhìn mà mắt đỏ hoe. Họ vây quanh nó không ngừng khen ngợi, Lưu Học Nghĩa có vẻ ngượng ngùng gãi đầu.
"Học Nghĩa à, các chú dì tuổi đã cao, phòng trên tầng hai vừa rộng rãi vừa an toàn, cứ để họ ở đi."
Tôi thăm dò khắp căn phòng vài lượt, rồi cúi người ở cầu thang nói to. Một trong số đó là phòng mà Lưu Học Nghĩa đã dành riêng cho mình, được bố trí rộng rãi và sang trọng. Các chú các dì háo hức nhìn Lưu Học Nghĩa, đợi nó khó khăn gật đầu rồi không ngần ngại lên lầu. Theo hướng dẫn của tôi, họ nhanh chóng chiếm hết tất cả các phòng trống. Họ biết ơn xoa đầu tôi, nói tôi là một đứa trẻ hào phóng, tốt bụng.
Lưu Học Nghĩa im lặng ngồi trên ghế sofa dưới nhà, tay nó nắm chặt lấy tấm vải lót, gần như muốn xé nát chúng.
"Ông bạn, chúng ta ngủ ở phòng khách đi, lâu rồi không cùng nhau trò chuyện."
Tôi sắp xếp mọi người xong xuôi, tâm trạng khá tốt đi xuống lầu. Phớt lờ đôi mày nó hơi vặn vẹo. Tuyệt vời thật, hóa ra cảm giác làm "thánh phụ" lại sướng đến thế này!
--------------------------------------------------