Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tán Tụng Thanh Âm

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nói rồi, mắt hắn lại đỏ hoe.

Ta có chút kinh ngạc: “Hoàng t.ử phi sao cũng lại…”

Tiểu ca lau nước mắt, cười khẩy một tiếng: “Chủ t.ử nhà ta sinh ra kém cỏi, quen chịu sự ghẻ lạnh. Lần này cũng là bị liên lụy mới bị giam lỏng. Mà thói đời thấy sang bắt quàng làm họ, khinh người nghèo khó là chuyện thường tình của đám người đó…”

Càng nói, giọng hắn càng nhỏ dần.

Ta đã hiểu ý hắn.

“Đừng lo, t.h.u.ố.c an t.h.a.i đúng không? Đi theo ta.”

Tiểu ca tên Tề Sơn. Ta dẫn hắn đi lòng vòng, đến một tiệm t.h.u.ố.c ta từng nghe nói đến, được kể rằng đại phu ở đây hiền lành, mà d.ư.ợ.c liệu cũng có phẩm chất tốt.

Ngoài t.h.u.ố.c an thai, ta còn c.ắ.n răng trả tiền mua thêm hai thang t.h.u.ố.c bổ thân.

Tề tiểu ca mắt đỏ hoe, lập tức muốn dập đầu bái tạ ta.

Anan

“Đừng, đừng.” Ta dùng sức đỡ hắn dậy: “Ngày đó nếu không có Thập Hoàng tử, có lẽ bây giờ ta vẫn còn đang chịu đựng trong ngục tù.”

Thấy chiếc áo bào của hắn có những chỗ rách rưới , thậm chí có cả miếng vá, ta thở dài.

Xem ra, dù là con cháu hoàng tộc thì cũng phải chia ra người này người kia. Có người ngay cả nô bộc cũng có thể cao hơn người khác một bậc, nhưng có người lại còn chẳng bằng một người dân thường.

“Phần ăn uống có thiếu thốn không?”

Thấy ta hỏi, hắn mở miệng rồi lại khép rồi lại mở: “Thiếu.”

Trong lời nói lại xen lẫn chút nghẹn ngào.

Đến khi ta về nhà, không chỉ tiền bán măng hôm nay đã hết, mà còn mất thêm một chút tiền công thêu khăn tay của Trương tỷ tỷ.

Ta có chút ngượng, chỉ kể đơn giản lý do.

Nhưng nàng ấy không hề trách cứ, ngược lại còn nhíu mày không vui nhìn ta: “Chúng ta là người nhà, chuyện nhỏ này sao phải nói đến trách hay không trách.”

Ta cúi đầu, mỉm cười. Ta cũng có một gia đình rồi.

Trong đầu đột nhiên bật ra lời nguyền rủa của đích mẫu khi ta còn bé: “Gia đình? Mày xứng đáng sao? Cái loại tiện chủng như mày, đáng lẽ phải c.h.ế.t đi không tiếng động, ngay cả một gợn sóng cũng không nên khuấy động.”

Nhưng người xem, giờ đây, phủ Thị lang trong mắt bà ta từng là phồn hoa gấm vóc đã sớm suy tàn, còn ta lại có được những người thân thực sự.

Đàn gà vịt trong nhà được Anh Nhi nuôi rất tốt, con nào con nấy đều mập mạp. Chúng ta còn nuôi một con ch.ó nhỏ đen trắng, ngày ngày đuổi gà bắt vịt, vô cùng náo nhiệt.

Hái một ít rau sau nhà, bắt một con gà cột lại nhét vào giỏ tre, kiểm tra kỹ lưỡng rồi khóa cửa. Sau đó, chúng ta lại đi đến nhà lao một chuyến.

Mặc dù tiền chuộc thân vẫn chưa đủ, nhưng chỉ cần người còn đó, hy vọng vẫn còn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tan-tung-thanh-am/chuong-5.html.]

Thấy Anh Nhi bình an vô sự, thậm chí dần dần lớn lên, mang dáng vẻ thiếu nữ, trong mắt Lưu phu nhân cũng dần có ánh sáng. Nhưng mỗi lần bà ấy đều nói đi nói lại, dặn chúng ta ngàn vạn lần đừng đến nữa.

Ba chúng ta cười hề hề đáp lời, tai này lọt tai kia, vô cùng thuần thục.

Ra khỏi nhà lao, ta dẫn Anh Nhi đi đến chỗ hẹn với Tề tiểu ca. Từ xa đã thấy hắn nhe răng cười với ta: “Tiểu Du, Trương tỷ tỷ, Anh Nhi, các cô cuối cùng cũng đến rồi.”

Ta vui vẻ đáp: “Đây này, đây là gà nhà tự nuôi, huynh mang về tẩm bổ cho Vương phi đi.”

Mặc dù đã bị trói cánh và chân, nhưng con gà vẫn rất khỏe. Tề tiểu ca không chú ý, khi nhận lấy suýt nữa để nó bay mất .

“Hứ ! Con gà này sao mà khỏe thế.”

Anh Nhi che miệng cười trộm: “Chứ còn gì nữa.”

Trương tỷ tỷ cười, lấy ra bọc đồ tùy thân: “Tề tiểu ca, đây là một vài bộ quần áo trẻ con ta làm, không phải vải tốt, cậu đừng chê.”

Tề tiểu ca lộ vẻ kinh ngạc mừng rỡ: “Ôi chao, đa tạ Trương tỷ tỷ, việc này thật sự giúp đỡ ta rất nhiều.”

Sau đó hắn không ngừng cảm ơn.

Ta tiếp tục mua một ít lương thực rẻ tiền cho hắn. Trước khi đi, hắn kéo ta sang một bên. Chưa kịp mở miệng, ta đã biết hắn muốn nói gì.

“Yên tâm, chúng ta sẽ không nói ra đâu.”

Ta không khỏi lo lắng thay cho phu thê Thập Hoàng tử. Theo lý mà nói, Hoàng t.ử phi m.a.n.g t.h.a.i là chuyện mừng, nhưng phu thê họ lại cứ phải giấu giếm.

Thực ra, ta rất lo, chuyện này có giấu được không?

Tề tiểu ca cũng thở dài liên tục, sau đó nhìn trước ngó sau, ghé sát vào tai ta, cố ý chỉ tay lên trời: “Trên đó lại sắp loạn rồi, các cô cũng phải cẩn thận.”

Ta sững sờ. Bóng ma của việc bị giam trước đây vẫn còn ám ảnh, không nhịn được thực sự muốn chế giễu, đám người nhếch nhác đó, tất cả đều nên c.h.ế.t đi!

Kẻ bề trên tranh giành quyền lợi, dân chúng chịu khổ. Triều đình thối nát này rốt cuộc bao giờ mới kết thúc đây.

Tuy nhiên, một kẻ nhát gan như ta chỉ dám lầm bầm trong lòng.

Vì Trương tỷ tỷ có tay nghề tốt, gần đây nàng ấy nhận được việc thêu giá y cho nữ nhi một nhà thân sĩ gần đó. Ta và Anh Nhi theo sát hỗ trợ, bận rộn cả một tháng trời, cuối cùng cũng hoàn thành.

Chủ nhà vô cùng hài lòng, đương nhiên, thù lao cũng rất hậu hĩnh, tổng cộng mười lạng bạc, bằng thu nhập của một gia đình thường dân trong vài năm.

Chúng ta vui mừng khôn xiết. Với tốc độ này, chưa đầy hai năm, chúng ta có thể chuộc được một người ra ngoài.

Với suy nghĩ này, mọi thứ dường như đang dần trở nên tốt hơn.

Mùa hè thường xuyên mưa, đúng lúc mưa lớn, căn nhà cỏ rách nát luôn bị dột khắp nơi.

Nghĩ đi nghĩ lại, vẫn phải thuê người sửa chữa một phen. Nếu không, đồ thêu của Trương tỷ tỷ bị hư hỏng, tổn thất còn lớn hơn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tán Tụng Thanh Âm
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...