Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tặng Em Một Đời An Yên

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thấy tôi không nói gì, sắc mặt Tống Hoài càng trở nên u ám.

Một lúc sau, dưới ánh mắt ra hiệu của đồng đội, anh mới lên tiếng:

"Chứng minh thư."

"Hả?" Tôi ngơ ngác nhìn anh.

Viên cảnh sát đứng bên cạnh vội vàng giải thích:

"Đội trưởng Tống có ý là, xin xuất trình giấy tờ tùy thân của hai người, bọn tôi cần ghi chép."

Sau khi cầm được chứng minh thư của Chu Hạ, nét mặt Tống Hoài thay đổi liên tục, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi nói:

"Tô Dự An, em giỏi lắm!"

Tôi không phục, phản bác lại:

"Chúng ta chia tay hai năm rồi, anh có tư cách gì mà quản tôi?"

Tống Hoài nhướng mày:

"Chỉ cần tôi vẫn mặc bộ cảnh phục này, tôi sẽ quản!"

"Quản chuyện bạn gái cũ tìm bạn trai? Nhà anh sống ở Thái Bình Dương à? Cảnh sát Thái Bình Dương chắc cũng không lo xa như anh đâu!"

Tôi phun ra lời mỉa mai không chút khách khí, chân mang dép lê bước xuống giường, lững thững tiến đến trước mặt Tống Hoài.

"Hay là... anh còn muốn quay lại với tôi?"

"Tô Dự An! Emnghiêm túc lại cho tôi!"

Tống Hoài lùi lại vài bước, người đứng thẳng tắp, đến cả khóe môi cũng mím chặt.

"Tôi mà không nghiêm túc thì sao nào?"

Tôi bước thêm hai bước, ánh mắt sáng quắc nhìn thẳng vào anh.

"Vậy thì tôi sẽ"

Tống Hoài vừa nói, động tác lập tức nhanh như chớp, thực hiện một thế khống chế, đổi vị trí giữa hai người chúng tôi.

"bắt em về đồn."

...

Vì không chứng minh được quan hệ giữa tôi và Chu Hạ, cả hai chúng tôi đều bị đưa về đồn cảnh sát, lại còn bị giam riêng.

Trên đường đi, Chu Hạ cứ dùng ánh mắt u oán nhìn tôi mãi, khiến tôi rùng mình, có chút xấu hổ.

Phải công nhận, thằng em họ này thật đáng để chơi thân.

Tôi miệng mồm lanh lợi, nói gì cũng được, nó đúng là chẳng bao giờ phản bác.

Ở đồn cảnh sát, tôi uống mấy bình nước nóng cả đêm, mãi tới lúc trời gần sáng, cuối cùng cũng lại gặp được Tống Hoài.

Anh mặc đồng phục cảnh sát đẩy cửa bước vào, ánh mắt sắc bén đảo quanh phòng một vòng, sau đó dứt khoát ngồi xuống chiếc ghế đối diện tôi.

Dáng người thẳng tắp khiến người ta nhìn thôi cũng thấy dễ chịu, đặc biệt là đôi chân dài kia, bàn trong phòng thẩm vấn chẳng đủ dài, bất đắc dĩ phải để chân vươn ra ngoài một đoạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tang-em-mot-doi-an-yen/chuong-2.html.]

Đúng lúc tôi còn đang say mê ngắm trai đẹp thì Tống Hoài lên tiếng, giọng mang theo chút mỉa mai:

"Chu Hạ? Bạn trai em à?"

"Đúng vậy, bạn trai tôi, đẹp trai chứ?"

Tôi ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, mặt đầy tự hào.

Tống Hoài nhướng mày, cười mà như không:

"Thế sao tôi nghe mẹ em nói, Chu Hạ gọi em là chị, gọi bà ấy là dì hai, gọi bà ngoại em là bà nội nhỉ?"

Tôi: "..."

Ngượng ngùng.

Ngượng muốn chui xuống đất.

Thấy bộ dáng đắc ý của anh ta, tôi lập tức phản đòn:

"Sao anh có số mẹ tôi? Anh điều tra thông tin của tôi à? Cảnh sát mà làm vậy là sai quy định, biết không?"

Tống Hoài bật cười thoải mái:

"Không không, tôi chỉ là lấy thân phận hậu bối hỏi thăm dì thôi. Hơn nữa số dì tôi đã lưu từ ba năm trước rồi, chẳng có điều tra thông tin gì cả."

Nghe đến đây, tôi im lặng.

Ba năm trước, tôi và Tống Hoài từng yêu nhau cuồng nhiệt.

Anh nắm tay tôi ra mắt gia đình anh, tôi cũng dẫn anh về nhà giới thiệu với bố mẹ.

Tôi từng nghĩ chúng tôi sẽ bên nhau đến đầu bạc răng long, tiếc rằng đời không như mơ, một năm sau, mỗi người một ngả, trả nhau về với biển người.

Dù là vậy tôi vẫn rất thích anh.

Quất Tử

Dù là vậy chỉ cần nhìn thấy anh, tim tôi vẫn đập loạn nhịp.

Lấy lại tinh thần, tôi ngẩng đầu nở nụ cười:

"Giờ cảnh sát Tống đã biết cậu ta là em họ tôi, vậy chúng tôi có thể đi được chưa?"

Anh cúi đầu nhìn đồng hồ:

"Đợi thêm chút nữa."

Tôi chẳng muốn đối mặt với anh thêm giây nào, giọng đầy châm chọc:

"Lẽ nào thả người ở đồn cảnh sát cũng phải chờ giờ lành ngày tốt?"

Tống Hoài ngẩng đầu, ánh mắt nhìn tôi nghiêm túc và chăm chú:

"Đợi mười lăm phút nữa tôi tan ca, đến lúc đó tôi sẽ đưa em ra ngoài, đặt lại khách sạn cho em. Nơi em ở tối qua không an toàn."

Giống như đánh vào bịch bông mềm, tôi tức mà không có chỗ trút, đành quay đầu không nói thêm gì, chỉ lén dùng khóe mắt ngắm anh.

Dù lý trí bảo tôi nên từ chối, nhưng con tim lại chẳng nghe lời.

Tôi muốn ở bên anh thêm một chút nữa, chỉ một chút thôi cũng được.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tặng Em Một Đời An Yên
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...