Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tẩy Âm Trạch

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuối cùng, ông ấy không dám nhìn tôi nữa.

Ông ấy c.ắ.n răng, chụp lấy viên đan hoàn, nuốt xuống.

“Đại sư, tôi tin ngài! Xin ngài giúp cho vợ con tôi được siêu sinh!”

Ông ấy quỳ sụp xuống.

Lần này, trong sự khẩn cầu ấy có cả lòng tin tuyệt đối, không chỉ từ tâm mà từ tận linh hồn.

Ông ấy đã chọn đúng.

8

Tôi bảo ông ấy dựng lại bàn thờ.

“Giờ nói đi, ông và cô cháu gái kia là chuyện thế nào?” - Tôi hỏi.

Ông ấy kể không sót một chi tiết nào.

Khi Vương Vương Thi Thi năm tuổi, mẹ cô ta sinh thêm em trai, từ đó cô ta bị cả nhà ghét bỏ.

Ra đường thì bị bỏ rơi, ở nhà thì bị đánh, đến cơm cũng không được ăn no. Bà nội cô ta thậm chí từng muốn đẩy cô ta xuống sông c.h.ế.t quách cho rồi.

Nhà họ Lý có con trai là đủ rồi, một đứa con gái chỉ là gánh nặng.

Vương Đức Niên từng trông thấy cảnh ấy, ông ấy nhào xuống cứu Vương Thi Thi lên bờ.

Khi ông ấy tìm chị mình, tức mẹ của cô ta, bà ta đã cầu xin:

“Chú cưới vợ đã hai năm rồi mà chưa có con. Hay nhận nó về nuôi, biết đâu có phúc mà sinh được con thật. Đổi cho nó cái tên, nhập hộ khẩu vào nhà chú đi, chị xin chú đấy.”

Vương Đức Niên không nỡ thấy một mạng nhỏ bị g.i.ế.c oan.

Vợ ông cũng nói Vương Thi Thi ngoan ngoãn, dễ thương, bà cũng sẵn lòng nuôi.

Thế là cô bé lớn lên trong nhà họ Vương.

Khi ấy Vương Thi Thi đã năm tuổi, nên tất cả đều ghi khắc trong trí nhớ.

“Sau này nhà tôi làm ăn khấm khá, Vương Thi Thi cũng kiếm được tiền, chị tôi và chồng liền muốn đón nó về.”

“Tất nhiên, ai cũng biết là vì thằng con trai của họ. Chúng tôi không đồng ý, Vương Thi Thi cũng nói, con bé chỉ xem tôi là cha.”

Trong lời kể của Vương Đức Niên, Vương Vương Thi Thi là một đứa con hiền lành, hiểu chuyện và có lòng biết ơn.

Cũng chính vì phẩm hạnh đó mà tôi mới chịu giúp cô ta tẩy uế âm trạch.

Nhưng giờ đây, khi tôi nhìn xuyên qua ngôi nhà này, trong lòng lại dấy lên nghi ngờ, e rằng mọi chuyện không đơn giản như chúng tôi tưởng.

“Đại sư, người hại cả nhà tôi… thật sự là Vương Thi Thi sao?” - Vương Đức Niên run rẩy hỏi.

Phải gom hết can đảm ông ấy mới thốt ra những lời ấy.

Nhưng đã dám hỏi, chứng tỏ ông ấy cũng đã có chuẩn bị tâm lý.

“Tôi chưa chắc,” - Tôi đáp - “Việc này cần thêm chứng cứ. Tôi chỉ nói, có khả năng liên quan đến cô ta, chứ không khẳng định là do cô ta làm.”

Câu nói ấy chẳng giúp ông ấy bình tâm hơn.

Dù sao, trong ba người tôi đã chỉ ra, đều là những người ông ấy yêu thương nhất và cũng là những kẻ có thể thành kẻ hầu quỷ.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

Ai nghe đến đó mà chẳng đau. Nhưng dù là ai, chuyện này cũng phải giải quyết.

Trong biệt thự, tôi vẽ vài đạo phù khác nhau, bảo ông ấy dán lên bốn góc Đông – Tây – Nam – Bắc.

Hai ngày trôi qua.

Vương Vương Thi Thi cuối cùng cũng trở về.

Trên xe cô ta còn chở theo hai người tôi muốn gặp là Vương Phượng Liên và Trương Gia Hùng.

Hai người kia mặt mày hằm hằm, vừa xuống xe, Vương Phượng Liên đã chìa tay ra:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tay-am-trach/chuong-5.html.]

“Con tiện nhân! Mày nói về đây một ngày là cho tao mười ngàn, giờ tao tới rồi, mau đưa tiền đây!”

“Chị!” - Vương Đức Niên đứng ở cửa, khẽ gọi một tiếng.

“Ông là ai mà dám gọi tôi là chị! Tôi không có đứa em nào già thế này đâu!” - Vương Phượng Liên c.h.ử.i om sòm.

Trương Gia Hùng nhìn rõ mặt Vương Đức Niên thì sững người.

Hắn lập tức lao tới: “Người anh em? Tóc anh sao thế này? Hôm trước tôi đến lấy tiền anh vẫn khỏe mà?”

Vương Phượng Liên sững sờ, hét lên:

“Đức Niên?!”

“Ừ.”

Chỉ một tiếng đáp ngắn, giọng nói quen thuộc vang lên trong biệt thự.

Hai người kia sụp đổ hoàn toàn, túm lấy Vương Đức Niên vừa khóc vừa hỏi, sao tóc lại bạc trắng chỉ sau một đêm thế này.

Khi họ nói cạn nước mắt, quan tâm đủ điều, tôi cũng đã dựng xong bàn thờ.

“Giờ thì,” - Tôi nói lạnh lùng - “trả lại mấy thỏi vàng các ngươi đã đổi đi.”

9

“Cái gì mà vàng thỏi? Con nhỏ này lại nói bậy gì đó hả?” – Vương Phượng Liên c.h.ử.i rủa om sòm.

Lông mày Vương Vương Thi Thi khẽ nhíu, cô ta hỏi theo bản năng:

“Chị Diêm… nếu lấy mấy thỏi vàng đó ra, họ… có thể đầu thai được không?”

“Được.” – Tôi gật đầu.

Ánh mắt Vương Đức Niên lập tức tối sầm.

Tôi chưa từng nói rõ ràng về chuyện thỏi vàng, mà Vương Vương Thi Thi lại tự nói trúng hoàn toàn.

Nghĩa là, cô ta cũng có dính líu đến vụ này.

“Con đi lấy ngay!” – Vương Vương Thi Thi nhớ lời dặn của tôi: đừng hỏi, chỉ làm.

Cô ta vừa quay người định đi thì bị Vương Phượng Liên túm mạnh lại.

“Giỏi nhỉ! Mày có cả vàng mà giấu mẹ à, con tiện nhân! Định một mình nuốt hết chắc? Đưa đây, để mẹ giữ hộ cho!”

Đôi mắt Vương Phượng Liên lóe lên tham lam đến cực độ.

Tôi liếc nhìn tờ bùa trong tay, trong lòng đã có tính toán.

“Mẹ, chuyện này liên quan đến việc cậu và cả nhà có được siêu sinh hay không, cả ông bà ngoại cũng ở trong đó, mẹ muốn nhìn thấy họ mãi mãi làm kẻ hầu cho ác quỷ sao?” – Vương Thi Thi gấp gáp nói.

Vương Phượng Liên khựng lại một chút, rồi phản ứng ngay:

“Người c.h.ế.t rồi thì thôi! Mày còn tin lời một con nhỏ ngoài đường à? Học đại học mà ngu thế hả?”

Nếu là Vương Thi Thi của vài năm trước, vừa ra trường, chắc cô ta cũng chẳng tin tôi.

Nhưng sau hai năm đi làm, từng hợp tác với tôi hơn chục lần, trải qua biết bao chuyện kỳ dị, giờ đây, tôi nói gì cô ta tin nấy.

“Mẹ, chị Diêm thật sự có bản lĩnh. Con có được vị trí nhân viên kinh doanh hạng vàng của công ty, một nửa là nhờ chị ấy giúp.”

“Bản lĩnh cái con khỉ! Bọn mày cấu kết với nhau, muốn cướp tiền cưới của con dâu tao à! Không có cửa đâu!”

Tiếng gào của Vương Phượng Liên cao vút tám tầng.

Bà ta còn định giơ tay đ.á.n.h con gái.

Tôi quay sang nhìn Trương Gia Hùng, từ đầu đến giờ vẫn im lặng như người ngoài cuộc.

Hắn chỉ ngồi đó, mặt trơ ra, xem như mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình.

Tôi lạnh giọng: “Vàng thỏi cúng tế, tuy khiến các người phát tài, nhưng thứ hiến đi là phúc đức của con cháu.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tẩy Âm Trạch
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...