Công tử bột thứ hai của Kiến An thành đỗ thám hoa.
Trước phủ mỗi ngày đều tấp nập, toàn là học tử cầu tri thức.
Học tử hỏi: "Vì sao có thể đỗ cao?"
Công tử đáp: "Trong phòng có thê tử thô kệch xấu xí."
Nói cách khác, vị công tử bột này trong nhà cưới một cô nương xấu xí. Công tử ngày ngày thanh tâm quả dục, ngay cả giường chiếu cũng chẳng muốn động vào, lấy đâu ra công danh mà không thi đỗ?
Thế là, thành Kiến An xuất hiện một chuyện kỳ lạ —
Các tiểu thư khuê các yểu điệu thướt tha không người hỏi han. Ngược lại, những cô nương có dáng vẻ "cấm dục" như ta lại trở thành miếng bánh ngon được các gia đình tranh giành.
Ta tên là Lý Chiêu Chiêu.
Từ nhỏ đã không có phụ mẫu.
Trong nhà không có một tấc đất cắm dùi, nghèo đến nỗi chuột chạy qua cũng phải lắc đầu.
Khó khăn lắm, huynh đệ chúng ta dựa vào số bạc tích cóp từ bao năm chắt chiu mới mở được một quầy nhỏ ở đầu thành đông để bán bánh nướng, tưởng chừng cuộc sống cuối cùng cũng có hi vọng.
Nhưng ai ngờ, mấy hôm trước huynh ta ra quầy, lại bị con cháu quyền quý cưỡi ngựa dẫm gãy xương chân.
Để có tiền chữa chân cho huynh, ta đã sửa soạn bản thân, bán mình cho Đoạn gia, nhà giàu nhất Kiến An thành, làm vợ xấu.
Đoạn gia chỉ có một người nam nhi độc nhất, tên là Đoạn An Lan.
Vì sao nói vị công tử đỗ thám hoa kia là công tử bột thứ hai kinh thành?
Bởi vì đứng đầu danh sách công tử bột chính là Đoạn An Lan.
Hôm nay thì hẹn đám côn đồ trong ngõ đ.á.n.h nhau, ngày mai thì cùng người đua ngựa, thua mười mấy cửa tiệm của nhà.
Một kẻ như vậy muốn không nổi danh cũng khó.
Nói ra thì, ta còn gặp hắn một lần.
Chuyện khoảng hai, ba tháng trước. Đoạn An Lan vì dỗ hoa khôi của Minh Nguyệt phường vui lòng, đã lén lấy giấy tờ đất đai của Đoạn phủ đi để tỏ lòng chân tình. Kết quả, bị Đoạn lão gia cầm chổi lông gà đuổi khắp đường.
Hắn trốn vào quầy bánh nướng của ta.
Ánh mắt chạm nhau, ta chợt cảm thấy mặt nóng ran —
Vì tức giận.
Cái tên khốn nạn này! Hắn ta làm rơi cả một giỏ bánh nướng của ta!
Đoạn lão gia không đuổi theo nữa. Ngược lại, ta túm lấy cổ áo của Đoạn An Lan kéo hắn ta ra ngoài:
"Đền tiền!"
Đoạn An Lan với một khuôn mặt dính đầy tro bếp.
Hắn vùng vẫy một cái, nhưng không thoát ra được.
Tiểu bá vương của thành Kiến An cảm thấy mất mặt, nhìn ta trừng trừng:
"Vài cái bánh cũng đáng để ầm ĩ lên vậy sao? Đồ nhà quê nghèo rớt mồng tơi, ngươi chưa từng thấy tiền à?"
"Ngọc bội của thiếu gia ta đền cho ngươi được chưa? Đủ để mua mười mấy cái quầy nát của ngươi rồi!"
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Những khách quen của quầy bánh nướng đều nói, bánh nướng nhà ta ngon, đầy đặn.
Chỉ là cô nha đầu bán bánh không được hiền lành cho lắm.
Không đợi Đoạn An Lan cởi ngọc bội ra, ta cầm cây cán bột gỗ lên và vung ra.
"Thiếu gia hả?"
"Có tiền hả?"
Tiểu thiếu gia cao quý của Đoạn gia, trên người toàn là mùi son phấn, làm sao đã từng thấy cảnh tượng như vậy?
Bị đ.á.n.h nhảy tưng tưng, vừa tránh vừa chửi:
"Đã xấu xí rồi mà tính khí còn nóng nảy như vậy!"
"Đồ nữ nhân chanh chua! Sau này kẻ nào cưới được ngươi đúng là xui xẻo tám đời!"
À.
Lúc đó hắn ta chắc chắn không nghĩ tới, cái vận xui rủi đó cuối cùng sẽ đổ ập lên đầu mình.
Đoạn An Lan bị trói để bái đường.
Các nha hoàn đưa ta vào động phòng, từng người đi sau thì thầm to nhỏ:
"Nghe nói trước khi bán bánh nướng, Thiếu phu nhân còn g.i.ế.c lợn ở quê, một mình có thể vác nửa con lợn!"
"Thân thể gầy gò của Thiếu gia chúng ta, làm sao chịu được Thiếu phu nhân?"
"Suỵt... nói nhỏ thôi, đừng để Thiếu phu nhân nghe thấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ten-phu-quan-may-man/1.html.]
Ta không chỉ nghe thấy, mà còn nghe rất rõ.
Nhưng mà, con người ta luôn phải chấp nhận số phận, đúng không?
Với những sự thật không thể thay đổi, ta chỉ có thể khuyên nhủ họ:
"Ôi, có ăn được khổ trong khổ, mới thành người trên người, có hiểu không? Qua đêm nay, Thiếu gia của các ngươi sẽ đỗ trạng nguyên!"
Khi vào động phòng, ta vén khăn che mặt ra, liền thấy Đoạn An Lan bị trói tứ chi, nằm bệt trên giường. Hắn vừa gào lên cầu cứu, vừa c.h.ử.i phụ thân mình là lão già thối.
Đáng tiếc, đêm nay hắn có gọi khản cả cổ cũng không ai đẩy cánh cửa này ra.
Đoạn An Lan dường như cũng nhận ra điều đó.
Dần dần không kêu nữa, quay đầu nhìn chằm chằm vào ta.
Một lát sau, hắn nhận ra ta, trợn tròn mắt như nhìn thấy ma:
"Sao lại là ngươi?!"
Ta nhấc váy, "hừ" một tiếng.
Đi đến, tiện tay siết chặt sợi dây thêm một lần nữa.
"Đồ nữ nhân chanh chua! Thiếu gia ta cảnh cáo ngươi! Mau thả ta ra, nếu không ngươi sẽ không có kết cục tốt đâu!"
Giọng điệu thì run rẩy mười tám lần.
Bỏ qua phẩm chất, Đoạn An Lan quả thực rất đẹp trai. Gương mặt trắng trẻo, sống mũi cao, khoác lên bộ hỉ phục, còn đẹp hơn người trong tranh.
Nhưng hắn cứ mở miệng là "đồ nữ nhân chanh chua".
Hèn gì không được lòng người.
Ta không vui, đ.ấ.m một cú vào n.g.ự.c hắn: "Ta có tên!"
"Ta tên là Lý Chiêu Chiêu, Chiêu trong Chiêu Chiêu."
"Chúng ta bây giờ đã thành thân rồi, chàng cũng có thể gọi ta là nương tử."
Mặt Đoạn An Lan đỏ bừng.
Không biết là tức giận hay là bị đánh.
Hắn trừng mắt nhìn ta:
"Nương tử gì chứ? Ta nói cho ngươi biết, chỉ có cô nương tốt nhất thế gian mới xứng làm nương tử của Đoạn An Lan này! Đồ nữ nhân chanh chua nhà ngươi đừng có mà mơ tưởng ban ngày!"
"Cô nương tốt nhất thế gian?"
Ta không tức giận, ngược lại còn thấy hứng thú.
Ta ghé sát tai hắn hỏi: "Là dáng vẻ như thế nào vậy?"
Tay Đoạn An Lan bị trói qua đầu, hắn ghét bỏ nhưng vẫn khó khăn lùi lại, liệt kê từng điểm:
"Ít nhất cũng phải yểu điệu thướt tha, đẹp như tiên giáng trần, lại còn phải tinh thông thi từ ca phú, cầm kỳ thư họa..."
"Nói chung là tuyệt đối không phải loại nha đầu xấu xí như ngươi, ngươi cứ đợi mà xem, sớm muộn gì thiếu gia ta cũng hưu ngươi! Để ngươi làm một kẻ bị bỏ rơi mà quay về! Thế nào, sợ chưa hả ha ha ha ha."
Ta gật đầu một cách ăn ý.
Không nói cho hắn biết, ta chẳng sợ lời đe dọa của hắn.
Cha chồng đã nói, Đoạn An Lan mà dám hưu ta, ông ấy sẽ cưới thiếp và sinh thêm thiếu gia thứ hai. Đến lúc đó, tài sản trong nhà sẽ không có phần của tên phá gia chi tử này.
Ta ngáp một cái, cởi hỉ phục ra chuẩn bị lên giường ngủ. Thành hôn còn mệt hơn cả xay bột làm bánh nướng.
Nhưng, Đoạn gia đúng là giàu có thật. Ngay cả tấm nệm trải giường cũng là lụa là.
Sống từng này tuổi, đây là lần đầu tiên ta sờ vào cái chăn mềm như vậy. Trước đây ta đắp chăn, bên trong toàn là rơm và tơ liễu.
Không mềm cũng chẳng ấm.
Ta hớn hở ôm chăn: "Mấy con gà con thêu trên này đẹp thật."
Đoạn An Lan nghe vậy, nhìn ta như nhìn một kẻ ngốc.
Chiếc giường bằng gỗ tử đàn bị hắn cười đến kẽo kẹt.
"Đồ nhà quê! Thật là chẳng có kiến thức, đó là uyên ương."
Cười xong, hắn lại bắt đầu than vãn:
"Xong rồi! Nếu chuyện ta bái đường với một nha đầu nhà quê đến gà và uyên ương cũng không phân biệt được mà truyền ra ngoài, danh tiếng một đời của thiếu gia ta sẽ bị hủy hoại hết..."
Thì ra đó là uyên ương.
Ta nằm vào trong chăn, thỏa mãn nhắm mắt lại.
Ấm áp thật
--------------------------------------------------