Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thái Đản Du Hí

Chương 29

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cậu dường như đã mơ một cơn ác mộng.

Trong mộng, cậu thoát ra từ trong vũng bùn ngập máu, mỗi một bước đều đạp lên xương trắng và thi hài.

Những khuôn mặt quen thuộc, những đầu lâu quen thuộc, vùi lấp dưới vết máu, ánh mắt tuyệt vọng nhìn lên bầu trời vô hạn khói sương, tất cả đều tràn đầy oán hận.

Toàn thân đều là máu, có của cậu, cũng có không phải của cậu. Mùi máu hôi tanh như giòi bọ nhúc nhích trên người, thậm chí còn cắn phá da tay của cậu chui vào trong, di động giữa lớp biểu bì, sinh sôi nảy nở khiến dưới da cũng cảm thấy nhồn nhột, có cào kéo thế nào đều không thể tiêu trừ được, đó là sự ngứa ngáy từ trong xương tủy.

Giật mình tỉnh giấc.

Lâm Giác thở hổn hển, trên người bị chăn đè nặng, ánh mặt trời xuyên thấu qua rèm cửa không chút khó khăn, bừng sáng cả căn phòng.

Cậu mờ mịt ngồi dậy, trong phòng ngủ yên tĩnh, chỉ có tiếng ngáy từ giường trên vang lên không ngừng.

Hình như… mình đã mơ một giấc mơ dài.

Đôi mắt Lâm Giác thoáng cái mở to, ào ào vén chăn nhảy xuống đất. Nhìn Giang Vĩ ở giường trên đang ngủ thật ngon, bình thường thứ sáu nào cậu ta cũng thức đêm chơi game, chắc lại gần sáng mới ngủ, giờ chính là lúc cậu ta đang ngủ sâu nhất.

Thấy khuôn mặt bạn cùng phòng bình yên vô sự ngủ, cậu bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm.

Quả nhiên, chỉ là một cơn ác mộng.

Bật lại điện thoại di động, mới 7:30, lục hết hòm thư tin nhắn cũng đều là những tin tức hàng ngày.

Không có gì khác thường cả.

Thế nhưng cái cảm giác tuyệt vọng và âm u trong mộng mạnh mẽ như vậy, đau đớn khi bị cắn xé, hồ nước lạnh băng, thân thể suy yếu, mỗi một cảm giác đều còn khắc sâu trong trí nhớ, chân thật đến nỗi giờ phút bình tĩnh an nhàn này mới giống như một giấc mộng.

Lâm Giác phản xạ sờ lên vai, vẫn lành lặn không hư tổn gì, căn bản là không có vết thương.

Cậu cuối cùng cũng yên lòng.

Thế nhưng, nếu như đó thật sự chỉ là mộng…

Ở đây liệu có tồn tại một người tên là Tống Hàn Chương không?

Khoa y học lâm sàng, năm thứ tư, sẽ ở trong một phòng ngủ của tòa nhà này.

Mà chắc… cũng chỉ là người trong mộng.

Chẳng hiểu sao, lại cảm thấy có chút mất mát.

Khó khăn lắm mới đợi được ngày thứ bảy, nhưng vừa sáng sớm đã bị ác mộng đánh thức, hiện tại tất nhiên cậu chẳng hề buồn ngủ. Lâm Giác không thể làm gì khác là thay quần áo, chuẩn bị hưởng thụ một bữa sáng hiếm hoi tại trường.

Vừa xuống tầng một ký túc xá, một trận gió lạnh đã thổi lại khiến Lâm Giác run cả người.

Thời tiết đúng là càng ngày càng lạnh.

Mấy học sinh cãi nhau ầm ĩ đi qua trước mặt cậu, tốp năm tốp ba hẹn nhau ra ngoài đi chơi. Còn có vài cô gái váy ngắn đi qua, trang phục áo sơ mi váy ngắn khiến Lâm Giác chợt nhớ lại Chu Ngọc Tú.

Chỉ là giấc mộng mà thôi.

Lâm Giác ấn ấn thái dương tự nhủ, sải bước ra khỏi ký túc xá.

Chậm rãi đi dạo trong khu ký túc vào buổi sáng thứ bảy, không khí vừa an tĩnh vừa tràn đầy sinh khí khiến Lâm Giác cả đêm chìm trong ác mộng thấy dễ chịu không ít.

Cậu hít một hơi thật sâu, đi về phía phòng ăn, vừa đi vừa nghĩ đồ ăn ngon nhất cái căng tin này là mì xào lá hẹ và trứng ốp la, trong miệng ngâm nga một khúc nhạc lạc điệu, bước chân thoải mái tiến về phía trước.

Bỗng nhiên, cậu dừng bước.

Cậu nhìn thấy hai người quen, một đưa lưng về phía cậu đang cùng người thứ ba nói gì đó, một đang rảnh rỗi vừa cất ví tiền vừa đứng một bên nhìn nhìn.

“Tống…” Hai mắt Lâm Giác nhất thời trợn to.

“A, lại gặp một người nữa này.” Lục Nhận hai tay đút túi quay đầu lại, liếc liếc Lâm Giác, vẻ mặt như cười như không.

Tống Hàn Chương xoay người lại, lộ ra thân hình bị anh che khuất…

Hai chùm tóc đuôi ngựa hai bên, Lilith.

Trên tay cô ta đang cầm một hộp trứng màu xinh đẹp, còn ôm trong lòng một cái máy tính xách tay.

Thấy gương mặt thất kinh của Lâm Giác, cô nàng liền đùa giỡn nở nụ cười tươi rói: “Happy new day!”

Mì xào lá hẹ – 葱油拌面 – đây. Thật ra cái tên tiếng Việt là ta chém vì nhìn nó giống, chắc cũng đúng bản chất thôi hì hì:v

Cái này có cả tôm nữa

Trứng ốp la – 荷包蛋 – thì đây. Đưa cái hình này lên cho sáng láng đẹp đẽ thôi chứ tớ không bao giờ ăn cái trứng ốp la mà lòng đào đến độ sáng rực trong vắt thế này đâu, cái gì cũng phải chín hết mới ăn được:v

Đây thì là mì xào lá hẹ với trứng ốp la. Search google nó ra thế này làm mình hơi chột dạ, mì này hình như không phải xào. =”=

Đây là tóc buộc đuôi ngựa hai bên (ai cũng biết nhưng chương ngắn quá nên cho ảnh vào làm màu), các bạn có thể tưởng tượng em Lilith như thế này. (P/s: hình search trên google không biết là ai)

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 10: – Quyển 2
Chương 10: – Quyển 3
Chương 11
Chương 12
Chương 12: – Quyển 2
Chương 12: – Quyển 3
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 16: – Quyển 2
Chương 16: – Quyển 3
Chương 17
Chương 18
Chương 18: – Quyển 2
Chương 18: – Quyển 3
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 35: – Quyển 3
Chương 36
Chương 37
Chương 37: – Quyển 3
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thái Đản Du Hí
Chương 29

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...