Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thái Tử Đạo Mạo

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhưng người trước mặt ta lại là Thái tử thân phận tôn quý, đồng thời cũng là hoàng huynh cùng huyết thống trên danh nghĩa của ta, ta không thể đắc tội hắn được. Ta cố gắng kìm nén những suy nghĩ xấu xa trong đầu không ngừng thao túng, thầm niệm Thanh tâm chú trong lòng.

Thế nhưng, càng kiềm chế bản thân, ham muốn bản năng với Thẩm Túc lại càng trỗi dậy mạnh mẽ, sau vài lần hít thở kiềm chế, rốt cuộc lý trí ta cũng không kìm được, nhanh như chớp bám víu lấy cổ Thẩm Túc, mạnh mẽ áp chặt môi hắn. Khoảnh khắc môi ta chạm môi Thẩm Túc, ta nghe thấy được tiếng thở thỏa mãn trong lòng của bản thân. Cảm giác tuyệt vời hơn ta tưởng tượng rất nhiều, giống như phớt nhẹ vào bông tuyết đầu mùa đang tan hay giống như l.i.ế.m thỏa thích một miếng bánh ngọt trái cây, vừa mát lạnh vừa ngon lành.

Thẩm Túc có vẻ kinh ngạc trước hành động đột ngột tấn công của ta, hắn sững sờ một lúc lâu mới nhớ ra phải đẩy ta ra. Có lẽ vì quá sợ nên hắn trượt tay hai ba lần mới đẩy được người ta ra. Thẩm Túc khẽ mấp máy môi, nhìn ta hồi lâu, không nói nên lời.

Ta l.i.ế.m môi thèm khát rồi lại nhào vào vòng tay hắn, muốn tiếp tục chuyện còn đang dang dở. Nhưng mà lần này hắn cảnh giác hơn rồi, Thẩm Túc đặt hai ngón tay chặn lại môi ta, dái tai xử nam đỏ bừng, đôi mắt hơi rũ xuống, tựa như đang xấu hổ, phát sốt bẽn lẽn.

“Hoàng huynh, huynh đừng keo kiệt như vậy, để muội hôn nữa đi mà!” Ta ôm lấy eo hắn, tựa đầu vào ngực không ngừng lăng lộn, kỳ keo như bã chó làm nũng.

"Thẩm Chiêu Quân!" Hắn gọi cả tên đầy đủ của ta, giọng điệu cực kỳ nghiêm túc.

Ta thờ ơ nhìn hắn, chớp chớp mắt.

“Ta là hoàng huynh của muội.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thai-tu-dao-mao/4.html.]

“Chỉ là trên danh nghĩa thôi mà.’

Thẩm Túc: “Xưa nay chưa từng có …”

Sau khi dạy dỗ ta suốt nửa giờ, cuối cùng hắn cũng thả ta đi.

Thật uổng công dạy dỗ của hắn, ta nghe tai nọ xọ qua tai kia, hơn cả nước đổ đầu vịt không để tâm mấy rồi. Đối với ta mà nói, sự tồn tại của Thẩm Túc hoàn toàn không giống những người khác.

Mẹ ruột của ta chỉ là một nữ tử nhà nghèo ở chốn nhân gian, tiến cung chỉ có thể làm Tài nhân, lại không được sủng ái, mất sớm khi ta chỉ lên 8 tuổi vì bệnh tật. Cuộc sống hồi còn bé của ta khổ sở, không có mẹ ở bên, địa vị lại thấp kém, ngày tháng trải qua gian khổ vô cùng.

Sau đó, Thẩm Túc vô tình bắt gặp ta đáng thương cho nên mới đưa ta đến sống bên cạnh Đông Cung để chăm sóc. Hắn đối xử với ta rất tốt, những ngày tháng đó là những gì ta cảm thấy hạnh phúc nhất trên đời. Thức ăn luôn nóng hổi, không sợ đói, không sợ lạnh, tự do làm điều mình thích.

Đối với ta, cho dù đã gom tất cả những ngôn từ đẹp đẽ nhất trên thế gian về đây, thì so ra vẫn còn kém hắn quá nhiều.

--

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thái Tử Đạo Mạo
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...