Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thái Tử Phi Giáng Chức Kí

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quận chúa: "?"

Ta: "..."

Lục công chúa: "..."

Liễu Thúy Thúy: "..."

Liễu Thúy Thúy không chút kiên nhẫn, "bốp bốp" hai quyền giáng vào mặt Thái tử, rồi trói chặt hắn nhét vào tủ quần áo.

Bốn người chúng ta đêm khuya lẻn vào thanh lâu.

Ban đầu, Quận chúa mặt lạnh, một thân chính khí lẫm liệt: "Ta tuyệt đối sẽ không cùng các ngươi làm đồng lõa."

Nửa chén rượu vào bụng, Quận chúa trái ôm phải ấp, còn không quên nhào tới ôm đùi ta, khóc đến trời đất mịt mù: "Thật không dám nghĩ, trước kia ta sống những ngày tháng thanh tâm quả dục gì thế này."

Ta: "..."

Không nằm ngoài dự đoán, sáng sớm hôm sau, chúng ta lại bị triệu vào cung, chỉ là lần này người triệu chúng ta không phải Thái hậu, mà là Hoàng thượng.

Ba người chúng ta ngay ngắn quỳ xuống, nhưng chờ mãi không thấy Quận chúa.

Đến trưa, Quận chúa đến muộn cuối cùng cũng bước vào.

Quần áo chỗ đầu gối nàng lấm lem, trên trán còn có một vết bầm tím, thở hổn hển, dường như là chạy tới.

Liễu Thúy Thúy kinh hãi: "Ngươi bị người ta đánh?"

Quận chúa nhìn chúng ta, lắc đầu đầy thâm ý: "Không phải, không phải."

Chúng ta nhìn nhau.

Quận chúa chắp tay sau lưng: "Lúc ra khỏi cửa thì ta bị ngã trước mặt mọi người, để tránh xấu hổ, ta nhanh trí từ nhà một mạch dập đầu đến tận cung."

Ta: "?"

Liễu Thúy Thúy: "?"

Lục công chúa: "?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thai-tu-phi-giang-chuc-ki/7.html.]

Quận chúa quan sát vẻ mặt chúng ta, rồi rất đắc ý: "Có phải ta rất thông minh không?"

Ta tán thành gật đầu, rồi nói: "Ngươi có thể là thẹn quá hóa giận, cũng có thể là tức đến sùi bọt mép, nhưng tuyệt đối không thể là thông minh."

Quận chúa: "?"

Bốn người chúng ta còn chưa nói xong, từ nội điện nơi bàn việc đi ra rất nhiều nam tử mặc quan phục.

Họ một nhóm năm sáu người, đang kịch liệt thảo luận điều gì đó.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của họ, ta lại liên tưởng đến đất Thục đại hạn, mất mùa, dân chúng lầm than.

Nghĩ đến chắc hẳn họ đang nói đến chuyện này.

Ta vểnh tai lắng nghe.

Nghe thấy người đi giữa quát lớn: "Ta nói đó là sói chính là sói! Cái gì mà Hà Sĩ Kỳ (Husky)! Ta thấy ngươi mới giống Hà Sĩ Kỳ"

Người bên cạnh hắn lập tức phản bác: "Sói gì chứ, đó rõ ràng là Hà Sĩ Kỳ mà!"

Ta: "..."

Họ vẫn đang tranh luận kịch liệt.

Ta không nhịn được, lên tiếng: "Thực ra rất dễ phân biệt."

Người nam nhân dẫn đầu nhìn ta, trong mắt hiện lên một tia khinh thường, nhưng vẫn giả vờ khiêm tốn hỏi: "Vậy xin hỏi làm sao phân biệt Hà Sĩ Kỳ và sói?"

Ta chân thành đề nghị: "Dùng tay."

Hắn bán tín bán nghi: "Ồ? Dùng tay thế nào?"

Ta gật đầu: "Tát một cái."

Hắn khó hiểu chớp mắt: "Sau đó thì sao?"

Ta mỉm cười: "Sau đó, tay còn là chó, tay mất là sói."

Hắn: "?"

--

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thái Tử Phi Giáng Chức Kí
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...