Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thẩm Đông Chí

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

05

Ta ôm lấy tú cầu, từng bước uyển chuyển mà tiến ra ngoài.

Tiếng ồn ào náo nhiệt từ đám đông bên dưới dần kéo ta trở về thực tại.

Đường phố phồn hoa đông nghịt người, các sạp hàng chen chúc, xe ngựa qua lại, tiếng rao hàng vang lên không dứt.

Thấy ta mãi chưa chịu ném tú cầu, đám nam tử phía dưới dường như đã mất kiên nhẫn.

“Thẩm tiểu thư, nếu người đã vừa mắt vị lang quân nào, thì cứ ném tú cầu xuống đi.

Cũng để chúng ta có cơ hội được hưởng chút may mắn của Thẩm tiểu thư.”

Người kinh thành nói năng thật thẳng thắn.

Ta nhìn dòng người ồn ào phía dưới, nhưng chẳng thấy ai là lang quân như ý.

Phần lớn bọn họ đều mang thái độ xem náo nhiệt mà đến.

Thực ra ai cũng hiểu rõ, ta chỉ là nữ nhi thứ xuất, có cưới về cũng chẳng có lợi ích gì nhiều.

Vậy mà những kẻ tranh nhau đứng ở hàng đầu, lại đều là hạng người tầm thường, thậm chí còn có cả khất cái.

Nếu thật sự bị họ giành được tú cầu, thì thể diện của nhà họ Thẩm ở kinh thành coi như bị vứt sạch.

Ta hít một hơi sâu, ném tú cầu về phía đông đúc nhất trong đám người.

Sau đó, nhắm mắt lại, trong lòng thầm cầu nguyện đừng để bản thân trở thành trò cười cho cả kinh thành.

Phía dưới một trận xôn xao tranh giành, rồi không khí bỗng chốc yên lặng.

Ta khẽ mở mắt, vừa nhìn xuống đã thấy bóng dáng thanh thoát ấy.

Nam tử ấy cưỡi ngựa cao lớn, dung mạo tuấn tú, một thân y phục cưỡi ngựa càng làm nổi bật vẻ cứng cỏi.

Bàn tay trắng trẻo thon dài của chàng đang cầm tú cầu đỏ.

Giữa dòng người, ta và chàng nhìn nhau từ xa.

Chàng khẽ nhếch môi, nở nụ cười phóng khoáng:

“Thẩm Đông Chí, đợi ta lấy được quân công hạng nhất, nhất định sẽ đến cưới nàng.”

Dứt lời, chàng thúc ngựa đi xa, áo bào bay phần phật, chỉ còn lại bóng lưng xa dần.

Ta ngẩn ngơ đứng yên, có chút không phản ứng kịp.

Đám đông nhanh chóng xôn xao lên.

“Trời ơi, đây chẳng phải là Tiểu tướng quân Kỳ vừa lập chiến công sao, nhà họ Thẩm thật may mắn khi kết giao được với tân quý triều đình.”

“Nghe nói trước đây Hoàng thượng đã từng ban hôn cho chàng, nhưng chàng vẫn không đồng ý, hôm nay lại chủ động nhận lấy tú cầu của Thẩm tiểu thư.”

Ta nhìn theo bóng lưng đầy vẻ anh dũng kia, thất thần.

Tiểu tướng quân Kỳ...

Chẳng lẽ, là Kỳ Uyên?

Vị thiếu niên tướng quân nổi danh vì lập chiến công nơi biên giới Tây Bắc.

Chàng... lại muốn cưới ta.

06

Ba ngày trước, nghe tin đại quân của Kỳ Uyên chiến thắng trở về từ Tây Bắc.

Hôm qua, chàng khải hoàn hồi kinh, bệ hạ đặc biệt mở yến tiệc mừng chàng thắng trận.

Lúc ta vừa dậy trang điểm, nha hoàn Xuân Hòa bên cạnh hồ hởi kể:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tham-dong-chi/3.html.]

“Hôm qua tại hành cung của bệ hạ, Kỳ tướng quân đã được phong làm Đại tướng quân hộ quốc, đây quả là vinh dự cao quý.

Hơn nữa…”

Nói đến đây, Xuân Hòa cố ý dừng lại, mắt lấp lánh nhìn ta đầy tinh nghịch.

Ta dừng tay, nhìn nàng:

“Hơn nữa thế nào?”

Xuân Hòa suýt nữa không nhịn được mà bật cười:

“Hơn nữa, chàng đã cầu xin ân điển từ bệ hạ, nói muốn cưới tiểu thư làm chính thê.

Hiện tại, chàng đang mang theo sính lễ đầy đủ trên vài cỗ xe ngựa, ngồi ở chính đường cầu thân với lão gia.”

Trong lòng ta chợt dâng lên một cảm giác khó tả.

Kỳ Uyên, chàng thật sự nghiêm túc.

Nhất Phiến Băng Tâm

Sau hôm tú cầu kén chồng, Thẩm Doanh Nguyệt và mẫu thân cười nhạo ta vọng tưởng.

“Kỳ Uyên là nhân vật như thế nào, ngươi dám nói chàng muốn cưới ngươi?

Thôi đi, ngươi nhìn lại xem bản thân là thứ gì chứ.”

Ta thấy khóe mắt của họ đều cười đến hằn lên vài nếp nhăn.

Nhưng ta chỉ im lặng, không đáp lời.

Xuân Hòa giúp ta đeo đôi khuyên tai:

“Nãy giờ nô tỳ lén đi qua chính đường xem thử, sắc mặt của chính thất phu nhân quả thật khó coi.

Bình thường mấy người bên viện kia cứ ức h.i.ế.p tiểu thư, giờ thì tiểu thư cũng đã được ngẩng cao đầu.

Nghĩ đến vẻ mặt tức giận của Đại tiểu thư, nô tỳ thấy vui quá.”

Ta bật cười nhẹ:

“Những lời này chỉ nên nói trước mặt ta thôi, đừng để người bên viện kia nghe được.”

Xuân Hòa cười, đáp:

“Dạ, tiểu thư yên tâm.”

Khi ta chỉnh trang xong bước ra ngoài, Thẩm Doanh Nguyệt đã tức tối mà lao thẳng vào viện ta.

Nàng giận dữ, đám hạ nhân đều cúi đầu, không dám hé răng.

“Thẩm Đông Chí, ngươi là con hồ ly tinh, nhất định là ngươi dùng yêu thuật.

Vì sao lần này người nhận được tú cầu lại là Kỳ Uyên? Tại sao, tại sao mọi thứ lại khác đi?

Rõ ràng người đáng ra hợp với ngươi phải là tên thư sinh c.h.ế.t tiệt kia chứ, sao cùng một người mà lại khác nhau đến thế…”

Nói đến đây, giọng Thẩm Doanh Nguyệt ngày càng nhỏ dần.

Như thì thầm, như đang tự hỏi.

Ta lặng lẽ nhìn nàng.

Đúng vậy, trọng sinh trở lại, nàng đã có ý muốn đổi lấy cuộc đời của ta.

Nàng đinh ninh rằng, vị phu quân ở kiếp trước sẽ là người nhận tú cầu của ta.

Còn những khổ nạn nàng đã chịu đựng, tất cả sẽ ứng nghiệm lên ta trong kiếp này.

Ta chưa từng nói cho ai biết, ngày hôm ném tú cầu, ta đã thấy vị thư sinh kia dưới Xuân Nguyệt Lâu.

Chàng đứng giữa đám đông, dường như quyết tâm muốn giành lấy tú cầu này.

Nhưng cuối cùng, tú cầu vẫn được Kỳ Uyên chụp lấy, hẳn là một biến cố ngoài dự liệu của nàng.

--

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thẩm Đông Chí
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...