Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thâm Khuê Sách: Đích Nữ Tâm Kế

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

13

Trời đất phù hộ, ta vẫn còn sống.

Khi ta tỉnh lại, đầu được băng bó dày.

Một đám người lạ đứng xung quanh ta, A Diễn ngồi bên giường ta, mặc một bộ đồ lạ lùng.

Trong đầu ta lóe lên nhiều hình ảnh, đầu hơi đau nhức.

"A Diễn..." Ta yếu ớt gọi, đưa tay về phía huynh ấy.

A Diễn vội vàng nắm lấy tay ta, đỡ ta ngồi dậy.

"A Diễn, họ là ai vậy? Sao họ lại nhìn muội như thế? Còn nữa, sao huynh lại mặc đồ kỳ lạ vậy?" Ta ngơ ngác hỏi.

A Diễn ngẩn người một chút: "A Ninh, nàng làm sao vậy? Nàng không nhớ sao?"

"Muội không sao, chỉ là đầu hơi đau một chút."

"Vậy nàng có biết cô ấy là ai không?" A Diễn vội vàng kéo một cô nương hỏi ta.

Cô nương nhìn ta với đôi mắt đỏ ngầu, ta nhìn cô ấy một hồi lâu rồi nghi hoặc lắc đầu.

"Chưa từng gặp, nàng ấy là nha hoàn mới mua trong phủ sao?"

A Diễn rõ ràng cứng người lại một chút rồi vẫy tay gọi thái y đến.

Thái y nói ta bị chấn thương ở đầu, hiện tại trạng thái giống như một đứa trẻ tám tuổi, nên nhiều chuyện tự nhiên cũng quên mất.

A Diễn ngẩn người một lúc rồi yêu cầu tất cả mọi người lui ra.

Huynh ấy nói với ta rằng huynh ấy đã lập chiến công, hiện nay là chỉ huy của Cẩm Y Vệ, và huynh cũng đã thực hiện lời hứa với ta, chúng ta đã thành thân được gần ba năm.

Ta ngại ngùng cúi đầu, vui mừng đến mức không biết phải nói gì.

Dù ta không nhớ chúng ta kết hôn lúc nào, nhưng ta biết từ khi ta tỉnh lại, A Diễn đối xử với ta rất tốt, ta nói gì huynh ấy cũng đồng ý.

Ngày nào ta cũng đi theo huynh, gọi: "A Diễn, A Diễn".

Huynh ấy luôn nhẹ nhàng vuốt đầu ta và trả lời "A Ninh ngoan, đừng làm ồn."

Khi vết thương lành, ta quấn lấy A Diễn xin huynh đưa ta về phủ tướng quân, ta muốn gặp phụ mẫu, gặp đệ đệ muội muội.

Ta nghe nói sau khi ta xuất giá, nhị muội đã gả cho hoàng tử đương triều làm lương thiếp.

Sau khi hoàng tử đăng cơ, nàng ấy được phong làm Huệ phi.

Tam đệ đã cưới công chúa, hiện nay là phò mã.

Chỉ có điều phò mã của triều Đại Lễ không được phép tham chính, nên phụ thân thường thở dài khi nhắc đến Tam đệ, nhưng nghe nói mối quan hệ giữa Tam đệ và công chúa rất tốt, họ sống vui vẻ tự do.

Ta đã lâu không gặp họ, có chút nhớ họ.

Nhị muội ngày xưa hay bắt nạt ta, nhưng Tam đệ này tốt với ta, ta rất thích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tham-khue-sach-dich-nu-tam-ke/chuong-7.html.]

A Diễn không thể từ chối ta, đồng ý đưa ta về sau ba ngày.

Ta vui mừng đến nỗi không thể ngủ, còn cẩn thận may hai chiếc túi thơm định tặng cho phụ mẫu, nhưng lại lo họ không thích.

"A Diễn, huynh nói mẫu thân sẽ thích những chiếc túi thơm này chứ? Từ nhỏ mẫu thân đã không thích muội..."

Ta càng nói càng nhỏ, trong lòng cũng không tự tin.

A Diễn vuốt đầu ta, "Đừng lo, họ sẽ thích."

Ba ngày sau, ta vui mừng trở về phủ tướng quân, mẫu thân đang uống thuốc, phụ thân ngồi bên cạnh.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Khi trở về, ta rất ngạc nhiên phát hiện thái độ của họ với ta tốt hơn nhiều, chắc là vì họ cũng nghĩ A Diễn của tôi bây giờ rất xuất sắc.

Ta lo lắng đưa những chiếc túi thơm tự may cho mẫu thân, nhưng mẫu thân vẫn tỏ vẻ chán ghét.

Ta buồn bã muốn khóc, lén lút nhìn A Diễn.

"Sao vậy? Phu nhân không thích túi thơm A Ninh làm sao?" A Diễn không chịu được khi ta bị ức hiếp, lạnh lùng lên tiếng.

"Đại nhân, sao lại nói như vậy? Phu nhân còn không vui mừng sao? Đúng không, phu nhân?" Phụ thân vội vàng thúc cùi chỏ vào mẫu thân, mẫu thân cười nói đúng.

Nhưng sao ta thấy nụ cười của mẫu thân còn khó coi hơn cả khóc, chắc là mẫu thân quá vui mừng rồi.

"Phu nhân thích là tốt rồi, A Ninh lần sau vẫn làm tặng mẫu thân, mẫu thân sẽ đeo lên người chứ?" Ta vui mừng nhìn mẫu thân.

Mẫu thân liếc nhìn A Diễn đứng sau lưng ta: "Tất nhiên, túi thơm A Ninh tự tay làm, sao mẫu thân lại không đeo."

Ta vui mừng vô cùng, những gì A Diễn nói quả nhiên là đúng.

Khi ăn trưa, phụ thân nói bệnh cũ của mẫu thân lại tái phát, ta lập tức quyết định ở lại chăm sóc mẫu thân.

Sợ A Diễn không đồng ý, ta kéo tay áo huynh ấy làm nũng.

A Diễn cười, dịu dàng nhìn ta: "Được rồi, tùy nàng, ngày nào nàng muốn về thì bảo người báo cho ta, ta sẽ đến đón nàng."

Nhưng có lẽ vì ta vụng về làm mẫu thân tức giận, mấy ngày ở trong phủ, mẫu thân lại mắng ta là đứa con hư hỏng.

Ta khóc chạy về phủ A Diễn, tối đó ta bị ác mộng, la hét rồi tỉnh dậy trong giấc mơ.

A Diễn ôm ta vào lòng, một tay vỗ lưng ta.

"A Ninh, nàng đã gặp ác mộng phải không?"

"A Diễn, mẫu thân thật đáng sợ, bà ấy bóp cổ muội rất đau, bà ấy mắng muội là đứa hạ lưu."

"Bà ấy còn mắng huynh, bảo lúc trước nên tiêu d.i.ệ.t hết, gi..ế.t luôn huynh, để huynh đi xuống âm phủ đoàn tụ với cha nương."

"A Diễn, có phải vì muội làm mẫu thân tức giận nên bà ấy muốn gi/ế//t huynh không?" Ta ôm A Diễn, nói lảm nhảm.

"A Ninh, nàng nói gì vậy?" A Diễn đỡ vai ta, trong mắt đầy vẻ hoang mang và kinh ngạc.

"Đừng gi//ế/t A Diễn, đừng gi//ế//t A Diễn, mẫu thân, con sai rồi, con sai rồi..."

Ta cứ lặp đi lặp lại, vội vã quỳ xuống.

--

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thâm Khuê Sách: Đích Nữ Tâm Kế
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...