Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THÂM TÌNH CỦA ẢNH ĐẾ

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trước khi bước vào căn phòng lạnh lẽo, Phương Tư Dịch vẫn không có biểu cảm gì.

Anh không ngừng tự trấn an mình.

Sẽ không đâu, sẽ không đâu.

Tô Tô sẽ không sao đâu.

Nhưng khóa kéo của túi đựng xác từ từ được kéo xuống.

Khuôn mặt người phụ nữ không còn chút máu, nhưng ngũ quan lại vô cùng quen thuộc.

Anh chầm chậm đưa tay ra, chạm vào má cô.

Lạnh quá.

Cái lạnh đó xuyên qua đầu ngón tay anh, trực tiếp truyền đến tận đáy lòng anh.

Phương Tư Dịch ngây người một lúc, rồi lại vuốt tóc Tô Tô, ngồi xổm xuống bên tai cô, dịu dàng gọi:

"Tô Tô, Tô Tô, em ngủ rồi à?"

"Chắc em mệt quá nên ngủ rồi. Anh biết, mang thai rất vất vả..."

"Không sao, đừng sợ, anh đợi em... Anh sẽ ở bên em..."

Anh muốn ở đây, bên cạnh cô, cho đến khi cô tỉnh lại.

Nhưng sau khi loạng choạng đứng dậy đi được hai bước, Phương Tư Dịch đột nhiên ngất xỉu xuống đất.

15

Từ Chu Thành trở về, Phương Tư Dịch nhốt mình trong nhà, suốt ngày say xỉn.

Ngày qua ngày, anh cũng không phân biệt được rốt cuộc đã qua bao lâu.

Phòng trẻ em mới chỉ được trang trí một nửa.

Đồ chơi nhỏ do Tô Tô tự tay làm vẫn còn trên ghế sofa.

Trên bảng trắng viết đầy tên con của họ trong tương lai.

Đồ ăn vặt Tô Tô thích ăn, áo khoác của Tô Tô, mùi hương của Tô Tô, ở khắp mọi ngóc ngách trong nhà.

Rõ ràng mọi thứ vẫn còn đó.

Nhưng Tô Tô đã không còn nữa.

Cùng lúc đó, công ty sắp kỷ niệm ngày thành lập.

Trước khi xin nghỉ phép, Phương Tư Dịch đã đồng ý sẽ tham dự sự kiện này.

Công ty cử người đến lôi Phương Tư Dịch ra ngoài, ép anh tham gia buổi diễn tập cho lễ kỷ niệm.

"Đừng để chuyện riêng tư ảnh hưởng đến sân khấu của cậu."

Người quản lý lạnh lùng cảnh cáo Phương Tư Dịch.

Phương Tư Dịch đang trong tình trạng rất tệ, căn bản không thể lên sân khấu.

Người quản lý để anh lại phòng tập, yêu cầu anh tự điều chỉnh và luyện tập.

Đêm khuya, Phương Tư Dịch ngồi phịch xuống phòng tập trống không, nhìn mình trong gương.

Anh mơ hồ nhớ lại mười năm trước.

Lúc đó anh là một thực tập sinh không một xu dính túi.

Công ty quản lý lúc bấy giờ đã ký hợp đồng với hàng trăm người mới, hoặc là trẻ trung đẹp trai, hoặc là có gia thế khủng.

Phương Tư Dịch không có bất kỳ bối cảnh hay tài năng đặc biệt nào bị vứt vào giữa đám đông, chẳng có gì nổi bật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tham-tinh-cua-anh-de/chuong-8.html.]

Anh vốn là trẻ mồ côi, không có cảm giác an toàn.

Vì kiếm tiền mà bước chân vào giới giải trí, nhưng lại phải chịu đựng nhiều đả kích và ánh mắt lạnh lùng hơn.

Không ai tin anh có thể nổi tiếng.

Có fan của những thực tập sinh nổi tiếng khác cho rằng Phương Tư Dịch chắn mất ống kính, cố tình ngáng chân anh.

Là trợ lý nghệ sĩ Diệp Tô Tô đã đỡ Phương Tư Dịch dậy,

Là Diệp Tô Tô kéo Phương Tư Dịch mạnh dạn bước ra trước ống kính, tranh giành ống kính cho anh, cô nói: "Đừng sợ, em tin anh."

Phương Tư Dịch ngày đêm luyện tập trong phòng tập, sốt cao đến ngất xỉu.

Nửa đêm không gọi được xe, là Diệp Tô Tô dùng thân hình nhỏ bé cõng anh đến bệnh viện,

Diệp Tô Tô chạy đi chạy lại giữa bệnh viện và công ty, chăm sóc Phương Tư Dịch, suýt nữa thì gặp tai nạn xe, nhưng cô vẫn cười an ủi Phương Tư Dịch:

"Bây giờ em cũng phải nằm viện rồi, coi như làm bạn với anh vậy."

"Phương Tư Dịch, anh không phải một mình, nên đừng cảm thấy cô đơn."

Phương Tư Dịch được sắp xếp đứng sau cánh gà hát nhép cho thực tập sinh là cậu ấm cô chiêu.

Là Diệp Tô Tô đứng bên cạnh anh vung vẩy lightstick, trở thành khán giả đầu tiên của anh.

Cô nói: "Nhìn xem, anh cũng có ánh sáng của riêng mình."

……

Bao nhiêu năm qua, Diệp Tô Tô luôn ở bên cạnh anh như Charon.

Anh đã từng thề sẽ đối xử tốt với Tô Tô, sẽ hết lòng yêu thương cô.

Nhưng từ khi nào thì mọi thứ đã thay đổi...

Làm sao anh lại để lạc mất cô ấy...

Phương Tư Dịch cố gắng nhớ lại, nhưng không tài nào nhớ ra.

Cho đến khi nhìn thấy điện thoại của Tô Tô ở góc bàn.

Lần trước chỉ lo tra định vị, chưa kịp xem những thứ khác.

Đầu ngón tay Phương Tư Dịch hơi lạnh, nhưng vẫn mở nhật ký tin nhắn của Tô Tô.

Ngoài một số quảng cáo, người nhắn tin nhiều nhất với Tô Tô gần đây lại là Phó Tử San.

Ngày 29 tháng 3, Tử San gửi một bức ảnh chụp chung thân mật với Phương Tư Dịch ở khách sạn.

Sáng sớm hôm đó, Phương Tư Dịch đã đi chợ hải sản ở bến tàu, về nhà thấy trên bàn trà có chiếc cốc mà khách dùng.

Anh hơi chột dạ hỏi Tô Tô ai đã đến.

May mà Tô Tô nói, là dì hàng xóm.

Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại bỏ qua dấu son môi trên cốc.

Ngày 30 tháng 3, Tử San gửi một tin nhắn: "Tôi sắp hành động rồi."

Tối hôm đó, Phương Tư Dịch nhận được điện thoại của bệnh viện, Tử San tự sát bằng cách c.ắ.t c.ổ tay được đưa đi cấp cứu.

Anh nói dối Tô Tô rằng người thân của mình phải nhập viện.

Tô Tô cũng muốn đến bệnh viện, anh từ chối.

Đèn trong phòng ngủ hôm đó mờ ảo, khiến đôi mắt cô sâu thẳm và u ám.

Anh tưởng Tô Tô chỉ là buồn ngủ, nên qua loa dỗ dành cô ngủ sớm.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

--

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THÂM TÌNH CỦA ẢNH ĐẾ
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...