Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thần Hôn

Chương 67

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Lăng

Mùa đông càng đến gần hơn, ban đêm càng ngày càng lạnh, sương sớm cũng càng ngày càng nặng.

Minh Tô vẫn đến hàng đêm, đêm nào cũng sẽ tìm cớ. Nếu không phải là Huyền Quá chọc giận nàng, thì sẽ là đại thần chọc giận nàng, nếu không phải đại thần chọc giận nàng, thì lại là cung nhân cấm vệ không chuyện tâm, làm nàng tức giận.

Tóm lại, ở trong miệng Minh Tô thì trong cung hay triều đình không có chỗ nào để nàng hài lòng cả.

Mới đầu Trịnh Mật còn tin, sau này đương nhiên quá hiểu đây chỉ là do nàng ấy viện cớ mà thôi, nàng ấy chỉ là muốn đến ngủ chung với nàng. Trịnh Mật không khỏi thấp thỏm không yên, cho là Minh Tô có ý nghĩ nào đó. Nhưng mấy đêm liền, tuy hàng đêm Minh Tô đều đến nhưng đêm nào cũng rất nề nếp, chỉ ôm nàng hoặc hoặc muốn nàng ôm là có thể ngủ đến rạng sáng rồi.

Lại khiến Trịnh Mật xấu hổ, là nàng suy nghĩ nhiều rồi.

Sau đêm bị ác mộng đó, Minh Tô lại bị ác mộng thêm hai lần, dường như trong giấc mơ nàng rất sợ hãi, mồ hôi ướt đẫm áo trong.

Trịnh Mật đoán việc này chắc chắn có liên quan đến chuyện Minh Tô giấu giếm. Nàng đã hỏi từ lâu nhưng Minh Tô không muốn nói, hỏi ép thì thậm chí còn nói dối để lấp liếm. Trịnh Mật biết là hỏi nhiều cũng vô ích, với sự bướng bỉnh của Minh Tô, nếu nàng ấy không muốn nói thì chắc chắn là sẽ không mở miệng. Nàng vừa lo vừa bất lực.

Minh Tô che giấu ngày càng tốt, lúc ban đầu nàng ấy còn phiền muộn, nhưng dần dà, trừ lúc ngủ mơ thì nàng ấy tỉnh sẽ không thấy có chút khác lạ nào, giấu kỹ đến mức giọt nước cũng không lọt qua được. Trịnh Mật cũng càng khó đoán được rốt cuộc nàng ấy đang che giấu chuyện gì, chỉ là trực giác mách bảo chắc chắn có liên quan đến nàng. Nếu không liên quan đến nàng, thì với tính tình của Minh Tô sẽ không cố chấp giấu kín trong lòng như thế.

Hôm tuyết đầu mùa, Minh Tô dậy từ sớm, tránh cấm quân tuần tra rồi đi về phía Văn Đức Điện. Trên đường đi, nàng thấy có một cây mai bên đường đã nở hoa.

Trời còn tờ mờ sáng, Minh Tô dừng bước, nắm chặt cổ áo, đi về phía trước, giơ cao cung đăng lên để chiếu sáng. Là bạch mai thường gặp, mỗi độ vào đông thì nở khắp hoàng cung.

Có lẽ là do cung đăng chiếu sáng bạch mai, trong bóng tối sáng lên một vùng mờ ảo, khung cảnh thật đẹp. Cũng có lẽ là do hoa mai mới nở trong tuyết, nên có khí chất ngạo tuyết lăng sương. Minh Tô chỉ cảm thấy cây bạch mai này nở hoa rất hợp với lòng nàng.

Đây là cây hoa mai đầu tiên nở hoa mà nàng nhìn thấy trong năm nay, nên cảm thấy hứng thú, bèn một tay soi đèn, tay còn lại bẻ vài cành mai.

Lâm triều xong, nàng cầm theo mấy cành bạch mai đó đến Từ Minh Điện, cũng không nói tìm bình hoa để cắm vào, mà cứ cầm trong tay như thế, vô cùng phấn khởi đi vào đại điện.

Trịnh Mật đã dùng bữa sáng xong, đang rảnh rỗi không có việc gì thì nghe nói nàng đến, bèn vội ra điện đón.

Minh Tô hành lễ qua loa, nói: "Nhi thần thỉnh nương nương đại an." Người còn chưa kịp cong thì đã đứng thẳng, giơ bạch mai lên trước mặt Trịnh Mật như hiến vật quý, cười nói: "Nương nương nhìn này, gặp được tân mai ngay tuyết đầu mùa, thế có được tính là điềm lành không?"

Hoa mai nở rộ trên cánh, nhỏ nhắn đáng yêu. Nghĩ đến cảnh chúng nó nở rộ trong ngày lạnh buốt thế này, thì lại càng cảm thấy có ý vị sâu xa.

Nhưng điều làm Trịnh Mật hạnh phúc không phải là hoa này trông ra sao, cũng không phải là chúng nó nở khi nào, mà là Minh Tô bẻ nó rồi lại vội vã đem đến trước mặt nàng.

"Đúng là điềm lành." Trịnh Mật cười nói.

Minh Tô càng thêm vui vẻ, đứng cạnh nàng, ý cười sáng ngời: "Ta biết chắc chắn nàng sẽ thích mà."

Nàng ấy vui vẻ như thế, cười thật rạng rỡ, còn mang theo chút kiêu ngạo. Nó không hợp với mùa đông rét buốt này, cũng khác hẳn sự sợ hãi và run rẩy khi nàng ấy mơ thấy ác mộng vào ban đêm. Trịnh Mật có làm sao cũng thể trách nàng ấy đã giấu giếm được.

Nàng sai người lấy bình bạch ngọc đến, rồi cắm mấy cành mai vào. Khi đang nghĩ nên đặt hoa mai ở đâu, thì Minh Tô chỉ ngay vào chỗ bắt mắt nhất trong điện, nói chém đinh chặt: "Đặt đây đi."

Trịnh Mật nghe theo ý nàng ấy, Minh Tô còn đi qua đó di chuyển bình ngọc, xoay về hướng mà nàng ấy nghĩ sẽ đẹp nhất với Trịnh Mật, vui vẻ nói: "Vậy thì nương nương vừa ngẩng đầu là có thể thấy tâm ý của nhi thần rồi."

Nhưng nàng cũng không ở lại lâu lâu, không bao lâu thì đã đến Thùy Củng Điện. Mấy ngày nay không còn yên bình như lúc nàng mới đăng cơ, có vài tên đại thần được thái thượng hoàng coi trọng bắt đầu thử dò thánh ý.

Bọn hắn luôn thấy lo lắng, bệ hạ và thái thượng hoàng rõ ràng là bất đồng chính kiến. Đầu tiên, bọn hắn sợ Minh Tô ngồi vững ngai vàng xong thì sẽ nhớ lại quá khứ, nhắc lại chuyện cũ với bọn hắn. Thứ hai, đại thần được tân quân coi trọng đương nhiên không phải là mấy kẻ dần mất quyền lực như bọn hắn, há có thể không hoảng sợ sao?

Minh Tô vừa đi thì Vân Tang bước đến, nhỏ giọng nói vào tai Trịnh Mật: "Triệu trung quan tới rồi ạ."

Khuôn mặt Trịnh Mật nghiêm túc lại, nói: "Triệu vào."

-----

Nó ngắn vì tác giả thích, và tôi cũng vậy.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 2
Chương 3
Chương 3
Chương 4
Chương 4: .
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8: .
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 11
Chương 12
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 16
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 27
Chương 28
Chương 28
Chương 29
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 31
Chương 32
Chương 32
Chương 33
Chương 33
Chương 34
Chương 34
Chương 35
Chương 35
Chương 36
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38
Chương 39
Chương 39
Chương 40
Chương 40
Chương 41
Chương 41
Chương 42
Chương 42
Chương 43
Chương 43
Chương 44
Chương 44
Chương 45
Chương 45
Chương 46
Chương 46
Chương 47
Chương 47
Chương 48
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 50
Chương 51
Chương 51
Chương 52
Chương 52: (2)
Chương 53
Chương 53
Chương 54
Chương 54
Chương 55
Chương 55
Chương 56
Chương 56
Chương 57
Chương 57
Chương 58
Chương 58
Chương 59
Chương 59
Chương 60
Chương 60
Chương 61
Chương 61
Chương 62
Chương 62
Chương 63
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 65
Chương 66
Chương 66
Chương 67
Chương 67
Chương 68
Chương 68
Chương 69
Chương 69
Chương 70
Chương 70
Chương 71
Chương 71
Chương 72
Chương 72
Chương 73
Chương 73
Chương 74
Chương 74
Chương 75
Chương 75
Chương 76
Chương 76
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 78
Chương 79
Chương 79
Chương 80
Chương 80
Chương 81
Chương 81
Chương 82
Chương 82
Chương 83
Chương 83
Chương 84
Chương 84
Chương 85
Chương 85: . Hoàn chính văn
Chương 86
Chương 86: . Phiên ngoại I
Chương 87
Chương 87: . Phiên ngoại II
Chương 88
Chương 88: . Phiên ngoại III
Chương 89
Chương 89: . Phiên ngoại IV

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...