Vẻ sa sầm, buồn bã của Đàm Thiếu Thành khiến Phong Lan quyết định chấm dứt chủ đề về Ngô Giang. Cho dù cô có không ưa Đàm Thiếu Thành, hay tâm
trạng của cô có không thoải mái đi chăng nữa thì cô cũng không muốn tìm
vui trên nỗi đau của người khác.
“Ban nãy chị bảo chị đã bỏ công
sức đi “tìm hiểu một chút” về lại lịch cô dâu? Chà chà, không ngờ chị
vẫn nhiệt tình tốt bụng như thế”. Giọng Phong Lan có chút châm chọc.
Khi Chu Đào Nhiên và cô còn yêu đương thắm thiết, anh ta vẫn thường xuyên
đến nhà hàng nên việc Đàm Thiếu Thành biết anh ta cũng chẳng có gì lạ.
Chu Đào Nhiên là môt “nhiếp ảnh gia tự do đang trên con đường dẫn đến
thành công”, nói một cách khác thì là một “nhiếp ảnh gia chưa thành công và không có thu nhập ổn định”. Chỉ cần là những công việc liên quan đến ống kính máy ảnh thì anh ta đều nhận làm, cũng chính vì lần đó Phong
Lan mời anh ta đến hà hàng để chụp ảnh món ăn làm thực đơn mà hai người
mới quen nhau. Mấy năm gần đây, Chu Đào Nhiên hợp tác với vài tạp chí
nhỏ, Phong Lan nghe nói Đàm Thiếu Thành cũng từng móc nối giới thiệu cho anh ta vài mối. Cho dù Phong Lan luôn nghi ngờ “lòng tốt” của Đàm Thiếu Thành, nhưng vì ngại đụng chạm đến thể diện đàn ông của Chu Đào Nhiên
nên cô không bao giờ hỏi quá chi tiết. Bản thân Phong Lan cũng chẳng
biết cái cô Phùng Oánh kia từ đâu nhảy ra, Đàm Thiếu Thành chỉ quen biết xa giao với Chu Đào Nhiên mà nắm rõ chân tơ kẽ tóc sự tình còn hơn cả
nhân vật chính, nếu như không phải là Đàm Thiếu Thành cố tình dò hỏi thì Phong Lan chỉ có thể thừa nhận rằng mình quá mức ngây ngô.
“Tôi
cũng chỉ mất công một chút.” Đàm Thiếu Thành che miệng cười. “Tính tôi
tò mò, biết làm thế nào được?” Hiếm lắm mới gặp được một vở kịch hay,
tất nhiên phải xem cẩn thận kĩ càng một chút.”
Đây chính là lý do khiến Phong Lan không cách nào làm bạn được với Đàm Thiếu Thành. Mỗi
khi cô manh nha mềm lòng với Đàm Thiếu Thành thì cô ta lại ngay lập tức
giở trò gì đó khiến người ta khó chịu rồi thích thú chứng kiến điều đó.
Phong Lan cảm thấy cô ta vừa đáng ghét lại vừa đáng thương. “Tôi đoán là chị rất thiếu thốn tình cảm.”
“Nếu đúng là thế thì đã làm sao?” Đàm Thiếu Thành vẫn không hề tỏ vẻ tức
giận. “Còn cô không thiếu thốn tình cảm, cô quen làm nhân vật chính,
quen được người khác yêu chiều. Kết quả là đàn ông họ chọn người khác,
đá phăng cô đi. Kịch người ta diễn như keo như sơn mà cô chẳng có vai,
cho nên cô không chịu nổi, dù răng cô vốn cũng không định giành lại anh
ta. Cô nên biết là, một số người không bao giờ có số được làm nhân vật
chính, họ phải đứng từ xa, nếu không mở to mắt để nhìn thì đến kịch hay
cũng chẳng bao giờ được được xem. Cho nên, hãy thông cảm cho thói tò mò
tọc mạch của bà quả phụ này đi.”
“Đừng có tỏ vẻ khổ sở, đáng
thuơng như vậy nữa đi, chị là quả phụ thì liên quan gì đến tôi? Không
phải chị đã phân tích mổ xẻ tôi chi li kĩ càng đó sao? Về mặt tình cảm
thì tôi thường ghen tị đố kị người có, khinh thường cười nhạo người
không mà.”
Phong Lan uống hết cốc nước lạnh, cả người cô dường
như cũng bị đá lạnh làm cho tê dại, đến tâm trạng cũng trở nên tiêu cực. Cô đắm chìm trong suy nghĩ rồi thở dài. Đàm Thiếu Thành nói cô kiêu
ngạo, sự kiêu ngạo đáng ghét. Dù sao đi nữa, Đàm Thiếu Thành cũng đã
từng lấy chồng, chồng mất thì rõ là bất hạnh rồi, nhưg của cải để lại
cũng không hề ít. Còn bản thân cô thì sao, sắp ba mươi đến nơi rồi mà
vẫn chưa kiếm được tấm chồng nào. Bảo là xác đihj tập trung vào đầu tư
xây dựng sự nghiệp, không coi chuyện lập gia đình là quan trọng đã đành
một nhẽ, vấn đề ở chỗ cô biết rõ trong sâu thẳm lòng mình vẫn khát khao
có một người đàn ông tốt và một mái ấm để đi về. Cô muốn hằng ngày về
đến nhà, được cùng ngồi vào bàn ăn với người mình yêu, cô muốn hai người nắm chặt tay nhau mỗi lúc đi trên đường, hễ gặp người quen lại âu yếm