Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thanh mai ngọt ngào

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi nhận được điện thoại của mẹ, tôi đang nằm dài trên giường của kí túc xá xem phim.

Ở đầu dây bên kia, mẹ tôi nghẹn ngào, "Giai Giai, bà con bị nhồi m áu não, qu a đời rồi."

Khoảnh khắc đó, trái tim tôi như bị bóp chặt, gần như không thở nổi nữa.

Rõ ràng hồi tết trung thu tôi về nhà, bà vẫn còn cười tủm tỉm, hẹn đến tết nguyên đán hai bà cháu sẽ gặp lại.

Sau khi cúp điện thoại, tay tôi run lên, cầm điện thoại một hồi lâu mới đặt được vé xe chuyến gần nhất để về nhà.

Về khuya, sảnh đợi của nhà ga vắng tanh.

Tôi xem đi xem lại video tôi quay cho bà khi tôi về quê.

Bà cụ nhỏ nhắn nhìn vào camera mỉm cười, "Giai Giai của chúng ta đã lớn rồi."

Điện thoại di động đột nhiên tắt, tôi nhìn màn hình đen kịt, không biết phải làm sao bây giờ?

Khi Chúc An Du chạy đến nhà ga, tôi gần như phát khóc.

"Trần Giai Vi!"

Tôi ngẩng đầu theo tiếng gọi, dưới ánh đèn, Chúc An Du xuất hiện trước mắt tôi.

Khoảnh khắc này, tôi cảm giác người cậu ấy như phát sáng, lấp lánh đến chói mắt.

Cậu ấy thở hồng hồng ôm chặt tôi.

"Làm mình sợ c hế t khiếp, may mà tìm được cậu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thanh-mai-ngot-ngao/12.html.]

Tôi chờ một mình ở nhà ga rất lâu, vừa cảm thấy lạnh, vừa thấy sợ.

Tôi không thể kiềm chế được khi nhìn thấy người quen thuộc trước mặt.

"Chúc An Du, phải làm sao bây giờ?"

"Điện thoại tắt rồi, mình rất sợ"

Chúc An Du khom người, ngồi xốm xuống trước mặt tôi, kiên nhẫn an ủi, "Đừng sợ, đừng sợ, có mình ở đây rồi, mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Nước mắt che đi tầm nhìn của tôi, dường như có một cái gì đó dần trào ra từ đáy lòng.

Tôi lẩm bẩm, "Không đợi được đến ngày mai, mình muốn... muốn về gặp... bà."

"Được, bây giờ chúng ta về nhà."

Khi Chúc An Du đưa tôi về đến nhà, trong nhà có rất nhiều người, không khí u buồn nặng nề tràn ngập khắp mọi ngóc ngách.

Tất cả mọi người từ mọi nơi trở về, nhìn bà cụ từng sống vui vẻ nay đã đi đền điềm cuối của cuộc đời, cuối cùng nằm gọn trong một khối chữ nhật.

Sự ra đi của bà dường như đã rút hết sức lực của bố tôi, tôi nhìn thấy ông lén lau nước mắt giữa đám đông, cũng từng thấy ông dựa lưng tường nhìn những di vật của bà, cũng nhìn thấy ông lặng lẽ lau di ảnh bà.

Trên đời này có rất nhiều chuyện, chúng ta nghĩ ngày mai có thể tiếp tục làm. Cũng có rất nhiều người chúng ta cho rằng ngày mai có thể gặp lại.

Thực ra, ngày sau chưa chắc đã dài, sơn thủy chưa chắc đã gặp lại nhau.

Có những cuộc chia ly sẽ xảy đến bất ngờ, khiến cho chúng ta không kịp chuẩn bị.

Vì vậy, chúng ta nên trân trọng phút giây hiện tại và yêu thương những người xung quanh.

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thanh mai ngọt ngào
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...