1.
Ta, đệ t.ử cả Thanh Vân Môn, được chúng đệ muội kính trọng. Chỉ cách cảnh giới Phi Thăng một bước.
Sư tôn ta đã đi trước, vượt qua Thiên kiếp.
Trước Kiếp, người vỗ vai ta: "Đồ nhi ngoan, lần này vi sư độ kiếp, con hãy tinh tường quan s/át, hữu ích cho kiếp sau của con."
Thuở ấy, Sư tôn phong hoa tuyệt đại, tự tin rạng ngời. Kiếp nạn nhỏ nhoi người chẳng màng, chỉ lo cho sự tu hành của đệ tử.
"Lão nhị, con cũng nên học giúp sư tỷ gánh vác việc Tông môn. Sư tỷ con thiên tư thông tuệ, e rằng chỉ vài chục năm nữa sẽ phi thăng. Đến lúc đó, con phải là người gánh vác Thanh Vân Môn, chớ nên lười biếng. Còn con, tiểu tam, trong đám đệ t.ử con là đứa nghịch ngợm nhất. Vi sư vắng mặt, con phải chăm chỉ tu luyện, đừng phí hoài thiên phú."
…
Ngoài kia, Kiếp vân cuồn cuộn, Sư tôn vẫn kiên nhẫn dặn dò từng đệ tử.
"Đợi vi sư thành tiên, sẽ lên Tiên giới mở mang bờ cõi cho các con. Vi sư vắng mặt, phải nghe lời Đại sư tỷ, rõ chưa?"
Đó là lời cuối cùng người nói với chúng ta.
Người dễ dàng vượt qua mọi Lôi kiếp, Tiên môn khai mở, ngũ sắc tiên quang tuôn trào, thấp thoáng âm thanh thần thánh ca ngợi.
Cả Tông môn hân hoan, mừng rỡ.
Nhưng trong mắt ta, cảnh tượng lại khác hẳn.
Tiên môn vẫn là Tiên môn, song không Tiên quang, không thần thánh ca tụng.
Nó mang hơi thở mục nát, bất tường, tựa như ma q/uỷ đang thì thầm.
Nụ cười trên mặt Sư tôn tắt hẳn, thay vào đó là sự kinh hãi tột cùng. Người như thấy cảnh tượng kinh hoàng nào đó.
Người muốn quay đầu, muốn nói điều gì.
Nhưng từ sau Tiên môn, một cánh tay vươn ra, toàn thân phủ đầy lông đen, không phải của người.
Nó s/iết ch/ặt đầu Sư tôn.
Sư tôn từng tung hoành Tu Tiên giới, nay dưới cánh tay này, không chút phản kháng, bị kéo vào Tiên môn.
Toàn thân ta lạnh lẽo, Huyền Tiêu Kiếm trong tay rung lên bần bật, như cảm nhận được nỗi lòng chủ nhân.
Ta muốn xông lên, cứu người Sư tôn đã coi ta như con đẻ.
Nhưng đôi tay thường ngày có thể bổ núi đoạn biển của ta lại run rẩy, ngay cả kiếm cũng không rút ra nổi.
Ta nghe thấy âm thanh quái dị từ Tiên môn vọng tới.
Ta thấy Sư tôn bị ném vào chảo dầu đang sôi, lăn lộn kêu gào.
"Thượng đẳng thực vật! Đã mấy trăm năm chưa có món ngon thế này."
Sư tôn chưa c/hết, vẫn lăn lộn trong chảo dầu, phong thái tiên phong đạo cốt xưa đã không còn.
Chủ nhân giọng nói hiển nhiên không vừa lòng.
Hắn nhổ lưỡi Sư tôn, tay phải hóa thành lưỡi d/ao đen kịt, c/hặt đứ/t tứ chi người.
Hắn ném chúng xuống đất.
Tức thì, vô số xúc tu đen sì trồi lên từ mặt đất, tranh giành lưỡi và tứ chi của Sư tôn.
"Tiên nhân, ngon! Muốn thêm nữa!"
Hắn tỏ vẻ vui sướng, rồi lại móc hai nhãn cầu của Sư tôn, ném xuống, khiến thêm nhiều xúc tu đen tranh đoạt.
Sư tôn trong chảo dầu ngừng giãy giụa, dường như cảm ứng được điều gì.
Hai hốc mắt trống rỗng, đẫm m.á.u hướng về một phía, đôi môi rỉ m/áu mấp máy, như đang cảnh báo:
Chớ, thành tiên!
Bên ngoài Tiên môn vẫn rộn rã tiếng cười, có đệ t.ử dùng Tiên pháp tạo ra pháo hoa rực rỡ, mừng Chưởng môn phi thăng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thanh-tien-qsph/chuong-1.html.]
Bên trong Tiên môn.
Sư tôn bị ch/ặt thành nhiều đoạn, ngũ tạng lục phủ đều bị vứt bỏ.
Mỗi đoạn thân thể người được đặt trên mâm ngọc, dâng cho những tồn tại bất khả danh, bất khả thị kia thưởng thức.
Chúng nuốt chửng huyết nhục Sư tôn, uống canh thịt.
Và không ngớt lời khen ngợi thịt của Sư tôn ta.
2.
Ta điê/n d/ại, nước mắt m/áu trào ra.
Ta gào thét: Sư tôn bị quái vật ăn rồi, thành tiên là lừ/a d/ối.
Ta xông lên, muốn chuộc tội cho sự nhu nhược vừa rồi, nhưng Tiên môn đã khép. Chỉ độ Lôi kiếp thành tiên mới mở được Tiên môn.
Chúng đệ muội thấy ta như vậy đều kinh hãi.
Nhị sư đệ tiến lên ngăn cản: "Đại sư tỷ sao vậy? Sư tôn đã phi thăng, tỷ nói lời này làm chi?"
Chúng đệ muội đều gật đầu. Sư tôn phi thăng là đại hỉ sự, cớ sao Đại sư tỷ được người thương yêu nhất lại nguyền rủa người như vậy?
"Phi thăng là giả! Tiên giới chẳng còn gì, là lừ/a d/ối! Sư... Sư tôn đã bị quái vật trên đó ăn thịt rồi!"
Ta nắm ch/ặt t/ay Nhị sư đệ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm. Ta biết lời ta không ai tin, nhưng những gì ta thấy là sự thật!
Có lẽ bị dáng vẻ ta làm kinh động, cuối cùng mọi người đồng ý thử giao tiếp với thần tượng Sư tôn.
Mỗi lần giao tiếp thần tượng cần rất nhiều lễ vật tế tự, nên thường ngày không ai dám dùng.
Thời gian trôi qua, một khắc, nửa canh giờ. Đúng lúc mọi người tưởng có vấn đề.
Thần tượng Sư tôn có hồi đáp.
"Các con gọi ta có chuyện gì?"
"Chúc mừng Sư tôn! Không có chuyện gì lớn, chỉ là Sư tôn phi thăng Tiên giới, chúng con nhớ người, nên dùng thần tượng, mạo phạm Sư tôn."
"Không sao. Các con còn nhớ đến ta, vi sư rất vui. Mong các con sớm ngày phi thăng, như vậy sẽ đoàn tụ với vi sư."
Ta cúi đầu, nhưng thần thức vẫn chăm chú nhìn thần tượng.
Thần tượng Sư tôn như sống lại, nhãn cầu đá đảo lia lịa, quét qua mọi người, cuối cùng khóa ch/ặt lấy ta.
"Nó dường như đã biết chút gì đó. Có nên ăn luôn nó không? Tuy chưa thành tiên, t/hịt không được tươi ngon bằng người kia."
…
Vô số âm thanh vặn vẹo, đầy th/am l/am vang lên bên tai ta.
Giác quan thứ sáu của tu tiên giả mách bảo ta: nếu chúng phát hiện, ta sẽ c/hết, y như Sư tôn!
Mũi thần tượng dài ra, lướt qua từng sư đệ sư muội, mỗi người đều dừng lại, ngửi thật mạnh.
"Những thức ăn này tư chất đều tốt, xem ra sau này sẽ có thêm nhiều món ngon”.
Mũi dừng lại trên người ta rất lâu, nhưng mọi người không thấy điều gì bất thường, vẫn cung kính dâng hương.
"Ta... ngửi thấy mùi sợ hãi. Ta phát hiện ngươi rồi!"
Một chiếc lưỡi đỏ tươi b/ắn ra từ thần tượng, quấn lấy chân, eo ta.
Ta cố gắng kìm nén cảm xúc, xem như không nghe thấy, cung kính dâng lên thần tượng Sư tôn một nén hương.
Chiếc lưỡi biến mất.
Chỉ còn lại một khóe miệng đang nứt ra.
"Rất nhanh, sẽ đến lượt ngươi."
--------------------------------------------------