Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THẬP NHỊ THANH

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta ngại ngùng nói: "Nếu chàng c.h.ế.t, ta chỉ đành đau khổ đi làm bà chủ cho thuê nhà thôi."

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Tạ Chiêu nghiến răng nghiến lợi nói: "Xem ra ta còn sống đúng là cản trở nàng phát huy hết khả năng."

Ta mỉm cười trong sáng với chàng.

Trong lòng ta nghĩ: Thật ra chàng còn sống cũng tốt lắm.

Chúng ta có thể cùng nhau trêu chọc, cùng nhau dày vò.

Cãi nhau rồi hòa giải, bất tri bất giác mà bạc đầu.

Nhưng những lời này, ta không nói ra.

Bây giờ đã là một tháng sau.

Thái tử bị giáng làm thường dân, hoàng thượng đã hồi phục, còn Ninh vương thì biến mất không dấu vết.

Ninh vương không còn là Ninh vương nữa, chỉ còn là Tạ Chiêu của ta, phu quân của ta.

Và chàng đã suôn sẻ, trải qua một sinh thần tốt đẹp.

Những năm tháng sau này, đều là những ngày tươi sáng.

Ta hỏi: "Tạ Triết có phát hiện ra mình bị lừa không?"

Tạ Chiêu bĩu môi nói: "Ta đối với hắn rất tốt rồi. Ta chỉ lừa hắn rằng mình bị thương nặng — thật ra có gì đâu? Dưỡng vài ngày là khỏe. Quốc gia không thể không có vua một ngày mà."

Ta nói: "Nếu Tạ Triết phát hiện chàng chưa c.h.ế.t, muốn tìm chàng tính sổ thì sao?"

Tạ Chiêu xòe tay: "Ta để lại cho hắn một bức thư, nói rằng trong lúc hắn hôn mê ta đã hạ độc hắn, chỉ có m.á.u của ta làm dẫn mới có thể chữa lành."

"Chỉ cần hắn không tìm ta, mỗi năm ta sẽ gửi t.h.u.ố.c cho hắn, còn nếu hắn tìm ta, ta sẽ treo cổ. Cả hai cùng c.h.ế.t."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thap-nhi-thanh/14.html.]

"Xem hắn có dám không."

Ta bật cười.

Lại là một loại độc quen thuộc.

"Thập Nhị Thanh" c.h.ế.t đi rồi sống lại.

Ai biết trên đời này có bao nhiêu loại độc "Thập Nhị Thanh" nữa chứ?

Dù sao đi nữa, bây giờ mọi chuyện đều đã được giải quyết.

Cuối cùng chúng ta đã rời khỏi chốn phồn hoa ăn thịt người ấy, như hai con cá bơi nhẹ nhàng vào đại dương mênh m.ô.n.g của nhân gian, từ đó ẩn mình trong làn nước.

Trước mắt là ánh bình minh rực rỡ x.é to.ạc màn trời, sóng lớn đập vào bờ, gió biển thổi qua mặt, một đàn chim bay lướt qua.

Nhìn xa xăm, dãy núi trùng trùng điệp điệp, đường biên giới xa xôi không dứt.

Ta ngửi thấy mùi vị của tự do.

Tạ Chiêu cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán ta.

Chính là khoảnh khắc trời đất rộng lớn vô cùng.

Dòng chảy ngàn thu, sông núi trải dài.

Oán hận, tham, sân, si đã hóa thành hư không, giang hồ và chân trời từ nay cùng chung sáng sớm.

Ngày xưa đường đầy gió tuyết, có một người, hứa hẹn với ta cả đời tiêu d.a.o tự tại.

Từ đây, sống đến già nơi Trường An.

(Hoàn)

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THẬP NHỊ THANH
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...