Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thập Nhị Thố

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Xuống… xuống nhân gian?” Ta quay đầu nhìn Diệp Mặc. Huynh ấy kéo cổ tay ta lại:

“Minh Vương vẫn nên về chăm sóc phu nhân cho tốt đi, thê t.ử của ta không cần ngài bận tâm.”

Tiêu Bạch khẽ cười: “Nàng ấy có phải thê t.ử của ngươi hay không, ngươi nghĩ ta thật sự không biết sao?”

Thấy hai người giằng co không dứt, ta vội nói:

“À, à, ta đi thay y phục mà Diệp Mặc ca ca mua cho ta trước, hai người giúp ta xem có đẹp không nhé.”

Nói xong ta cầm đồ đi sang một bên, thay xong y phục màu hồng, ta bước ra trước mặt họ.

“Thế nào, đẹp không?”

Diệp Mặc nhìn ta bằng ánh mắt dịu dàng: “Ừ, rất đẹp.”

Còn Tiêu Bạch thì vẻ mặt khinh thường: “Hừ, đẹp chỗ nào? Xấu c.h.ế.t đi được, còn không bằng y phục nha hoàn ở Minh giới của ta.”

Ta cười, đi đến trước mặt hắn, chỉ tay ra xa: “Huynh… cút càng xa càng tốt cho ta.”

Hắn còn định nói gì đó thì bị Diệp Mặc cắt ngang: “Thập Nhị nhà ta, mặc gì cũng đẹp.”

Tiêu Bạch không nói thêm lời nào, xoay người rời đi.

Ngay lúc đó, ta bỗng cảm thấy toàn thân lạnh đến cực độ. Diệp Mặc thấy vậy vội chạy tới ôm chặt ta vào lòng.

“Lạnh… lạnh quá!”

Toàn thân ta bắt đầu tỏa ra hàn khí, lông mi cũng đã kết băng.

“Diệp Mặc ca ca, lạnh quá…”

Huynh ấy ôm chặt ta hơn: “Không sao, có ta ở đây.”

Không biết từ lúc nào, cứ đến mùng 8 đầu tháng, cơ thể ta lại như rơi vào hầm băng, cảm giác ấy kéo dài suốt ba ngày. Ta nắm chặt lấy Diệp Mặc, huynh ấy bế ta lên, đi vào căn nhà gỗ nhỏ sâu trong rừng. Bên trong có một bồn tắm lớn chứa đầy nước nóng, huynh ấy nhẹ nhàng đặt ta vào trong nước, ta mới dần dần có lại cảm giác.

Ta mở mắt, thấy huynh ấy vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, thấy ta tỉnh, huynh ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

“Muội đó, lúc nào cũng quên ngày mồng 8, may mà ta đã chuẩn bị sẵn.”

Ta khẽ cười, huynh lúc nào cũng chuẩn bị mọi thứ cho ta.

“Cảm ơn Diệp Mặc ca ca.”

Huynh ấy xoa đầu ta: “Vì sao cứ đến mùng 8 là muội phát bệnh? Có phải trước kia từng gặp chuyện gì, để lại di chứng không?”

Ta lắc đầu: “Không biết nữa, chuyện trước kia, ta không còn chút ấn tượng nào. Nhưng lúc nãy khi hôn mê, trong mơ ta hình như đã thấy Tiêu Bạch.”

“Tiêu Bạch? Chẳng lẽ hai người từng quen biết?”

Ta tiếp tục lắc đầu: “Không biết, hoàn toàn không nhớ.”

Ta chu môi nhìn huynh ấy.

“Được rồi, muội cứ ngâm đi, ta ra ngoài một lát.”

Ta gật đầu, nhắm mắt lại. Trong mơ, Tiêu Bạch đưa ta xuống nhân gian. Hắn nắm tay ta đi trên con phố phồn hoa, dẫn ta đi xem pháo hoa nhân gian, nói cho ta biết thế nào là đồng tâm kết, thế nào là kết tóc phu thê.

Hắn có thể vì ta mà xếp hàng hai canh giờ chỉ để mua cho ta một bát đậu hoa. Hắn dạy ta cưỡi ngựa, ta không cẩn thận ngã xuống, hắn ôm chặt ta vào lòng, đó là lần đầu tiên ta thấy hốc mắt hắn đỏ lên.

Ta thích ăn lệ chi, hắn tự tay trồng cả một ngọn núi đầy cây lệ chi cho ta. Mỗi khi chín, hắn luôn hái những quả đầu tiên mang đến cho ta.

Hắn không cho ta mặc màu nào khác ngoài màu trắng, nói rằng hắn sẽ ghen. Hắn không thích người khác nhìn ta, ta cười hắn hẹp hòi, hắn lại quay mặt đi không thèm để ý.

Buổi tối, hắn ôm ta ngắm sao trời, nói rằng sao giống như đôi mắt của ta, rất sáng, rất đẹp.

Hắn thích hôn trán ta, thích nắm tay ta, thích véo má ta, thích ôm ta vào lòng, thích gọi ta là ngoan nhi, thích cùng ta ăn chung một bát mì, thích cùng ta sống cuộc sống nhân gian.

Khi mơ đến đây, ta đã nước mắt giàn giụa, thân thể run rẩy. Ta mở mắt ra, chạm vào viên huyết lệ đeo trên cổ, nó đã biến mất.

Ta chậm rãi đứng dậy khỏi bồn tắm, bước ra khỏi căn nhà gỗ, toàn thân ướt sũng, đi thẳng đến Minh giới.

Đến Minh giới, ta nhìn thấy Diệp Mặc cũng ở đó. Ta bước đến bên huynh ấy, không nói một lời.

“Thập Nhị, sao muội lại đến đây? Cơ thể muội…”

Thấy ta khác hẳn ngày thường, huynh ấy không hỏi tiếp, chỉ lo lắng nhìn ta.

Lúc này Tiêu Bạch xuất hiện. Thấy ta toàn thân ướt lạnh, hắn vội bước tới nắm tay ta:

“Váy của nàng sao lại ướt thế này, tay cũng lạnh như vậy. Đi, ta đưa nàng đi thay.”

Ta rút tay về, lạnh lùng nhìn hắn:

“Tiêu Bạch! Ta chưa c.h.ế.t, ngươi có phải rất thất vọng không?”

Nghe câu đó, Tiêu Bạch run lên, còn Diệp Mặc thì ngơ ngác nhìn ta:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thap-nhi-tho/chuong-2-hoan.html.]

“Muội đang nói gì vậy, Thập Nhị?”

“Diệp Mặc, huynh có biết vì sao ta không còn ký ức trước kia không?”

Diệp Mặc lắc đầu.

“Bởi vì Tiêu Bạch đã móc mắt ta, khiến ta thử t.h.u.ố.c mà điếc tai, sợ ta bỏ trốn nên cắt đứt gân tay gân chân, cuối cùng còn lấy cả nội đan của ta. Những ký ức như vậy, quên đi chẳng phải tốt hơn sao?”

Ta tự giễu cười.

“May mà ta mạng lớn, được Hòe gia gia cứu sống. Hòe gia gia cho ta dưỡng thương trong thân cây hòe, nhưng vừa dưỡng là bảy trăm năm. Vì ta không có nội đan, việc chữa trị vô cùng khó khăn, như lời gia gia nói, giữ được mạng đã là may mắn lắm rồi.”

Nghe vậy, Diệp Mặc không thể tin nổi, lao đến túm cổ áo Tiêu Bạch:

“Tiêu Bạch, vì sao ngươi lại đối xử với Thập Nhị như vậy? Nàng chỉ là một con thỏ thôi mà!”

Tiêu Bạch không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ta, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

“Diệp Mặc, ta không phải thỏ tinh bình thường. Ta là Thập Nhị Thố. Trong ghi chép, Thập Nhị Thố là sinh linh hấp thu linh khí trời đất vạn vật mà hóa thành, vạn năm khó gặp. Phàm nhân ăn thịt ta có thể trường sinh trăm tuổi, cả đời không gặp tai họa, nếu có cũng sẽ được hóa giải, nhưng nếu không phải con người, ăn thịt ta không có tác dụng, chỉ có thể ăn nội đan của ta, dù thương tổn nặng đến đâu cũng sẽ khỏi. Ta nói đúng không, Tiêu Bạch?”

Nói xong, đầu ta choáng váng, cơ thể lập tức phủ một lớp băng mỏng. Ta ngẩng đầu thấy họ chạy về phía ta, rồi không còn chống đỡ nổi nữa, chìm vào hôn mê.

Không biết bao lâu sau, ta dần có ý thức, nghe có người thì thầm bên tai:

“Ngoan nhi, lúc mới gặp nàng, ta thật sự không biết nàng là Thập Nhị Thố. Ta chỉ biết nàng là một thỏ tinh rất đáng yêu, khi đó ta bị phụ vương phong ấn pháp lực, chỉ có thể nói với nàng rằng ta là phàm nhân. Nàng nói nàng là thỏ tinh vừa mới hóa hình, hỏi ta vì sao không sợ, ta nói nàng đáng yêu như vậy, là tinh gì ta cũng không sợ. Sau đó nàng hỏi có thể theo ta không, ta nói có. Chúng ta dựng nhà trong núi rừng, ta không cho nàng dùng pháp lực, vì muốn nàng cùng ta nếm trải cuộc sống phàm nhân. Nàng ngoan đến mức không dùng pháp lực lấy một lần.”

“Lần đầu nàng mang quần áo ra sông giặt, giặt rách cả áo, chậu cũng mất. Nhìn váy áo và khuôn mặt lấm lem của nàng, ta lau bùn trên mặt nàng, lòng ta lúc ấy đã thay đổi.”

“Sau đó ta ra ngoài làm việc, nàng ở nhà nấu cơm, suýt đốt cháy cả nhà. Ta cười nàng ngốc, chuyện gì cũng làm không xong.”

“Lần đầu ta lĩnh tiền công, mua cho nàng một cân lệ chi. Từ đó nàng nói món nàng thích nhất là lệ chi. Rồi ta trồng đầy cả ngọn núi lệ chi, khi ấy nàng vui mừng như kẻ ngốc. Ta nghĩ vì sao nàng dễ thỏa mãn đến vậy.”

“Khi ta nói cho nàng biết ta là Minh Vương, nàng không hề kinh ngạc, còn ôm mặt ta nói: bất kể chàng là ai, thiếp thích chính con người chàng.”

Giọng hắn nghẹn lại:

“Ngoan nhi, để trở thành Minh Vương phải chịu mười đạo lôi hỏa roi, đến đạo thứ bảy ta đã không chịu nổi. Khi đó Lục Tinh đứng ra nói sẽ thay ta chịu ba đạo còn lại. Ta không đồng ý, một cô gái sao chịu nổi. Nhưng người ta nói chỉ có thê t.ử của Minh Vương mới có thể chịu thay. Nàng ấy không nói hai lời liền hôn ta, ta đã nghĩ, đáng không? Thanh danh của một cô gái cứ thế mất đi.”

“Cuối cùng nàng ấy thay ta chịu ba roi, nhưng thân thể nữ nhân sao chịu nổi, gan nàng ấy vỡ, chỉ có thể nằm liệt giường. Ta dùng mọi cách cũng không cứu được, sau đó có người nói nội đan Thập Nhị Thố có thể cứu nàng ấy. Ta liền đi hỏi nàng có biết tung tích Thập Nhị Thố không, nhưng lúc đó ta không hề biết chính là nàng, nếu biết, ta sao có thể để nàng rơi vào kết cục như vậy.”

“Sau đó ta đi tìm Thập Nhị Thố, nàng nói muốn theo ta, ta lại nói nàng vướng víu, bỏ nàng lại căn nhà ấy. Rồi Lục Tinh sai người bắt nàng về Minh giới, nàng thấy là Minh giới liền nghĩ là ta. Họ sợ nàng nhận ra nên móc mắt nàng, dùng nàng thử thuốc, sợ nàng chạy nên cắt đứt gân tay gân chân. Lục Tinh sai người lấy nội đan của nàng, ném nàng dưới gốc cây hòe.”

“Sau này tâm phúc của ta tìm được ta, nói hết mọi chuyện. Ta điên cuồng chạy đến gốc hòe tìm nàng, nhưng trên đất chỉ còn một vũng máu, không thấy nàng đâu. Ta ngồi dưới gốc hòe suốt một tuần, rồi trở về Minh giới tìm Lục Tinh. Ta muốn g.i.ế.c nàng ta, nhưng nội đan của nàng lại ở trong người nàng ta, nên ta không ra tay.”

“Bây giờ nàng đã trở về, nội đan ấy ta sẽ lấy lại cho nàng.”

Tiêu Bạch nhìn ta nằm trên giường, ánh mắt đầy hối hận. Hắn biết, là hắn đã không bảo vệ được ngoan nhi của mình.

“Ngoan nhi, ta rất nhớ những ngày chúng ta ở nhân gian. Trong thời gian nàng biến mất, ta vẫn sống ở căn nhà ấy, vì ta biết nàng nhất định sẽ quay về.”

Nói xong, hắn vuốt mặt ta thật lâu, thật lâu, rồi mới đứng dậy rời khỏi phòng.

Ta mở mắt, nhìn theo bóng lưng hắn, nước mắt lại một lần nữa rơi xuống.

Khi Tiêu Bạch mang nội đan trở về, ta đã rời đi. Không thấy ta ở Minh giới, hắn chạy đến gốc cây hòe tìm ta, chỉ thấy Diệp Mặc ngồi dưới gốc hòe.

“Diệp Mặc, Thập Nhị đâu rồi?”

Diệp Mặc khẽ cười: “Đi rồi, nàng đi rồi.”

Huynh ấy đứng dậy, đặt một thứ vào tay Tiêu Bạch:

“Nàng nói, trả lại cho ngươi.”

Tửu Lâu Của Dạ

Tiêu Bạch cúi đầu nhìn, là vòng chân, tín vật đính ước hắn từng tặng nàng. Hắn đã mất rất lâu tự tay đan nó, ý nghĩa là khóa chặt nàng bên cạnh mình.

Hắn nắm chặt sợi vòng, giọng khàn đi:

“Diệp Mặc, đây là nội đan của nàng, thay ta đưa lại cho nàng.”

Diệp Mặc lắc đầu: “Nàng nói thôi đi, không cần nữa, c.h.ế.t thì c.h.ế.t vậy thôi, nàng bảo ngươi hãy quên nàng đi.”

Tiêu Bạch cúi đầu cười khổ, không nhìn rõ biểu cảm, chỉ thấy hắn như mất hồn nhìn sợi vòng chân.

“Quên ư? Nói dễ vậy sao. Nàng là người khắc sâu tận tim ta. Nếu nàng trở về, hãy nói với nàng, ta sẽ đợi nàng ở ngôi nhà nơi nhân gian của chúng ta.”

Nói xong, hắn xoay người rời đi.

Từ đó về sau, dưới gốc cây hòe, không còn bóng dáng thiếu nữ ấy nữa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thập Nhị Thố
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...