Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thập Niên 70 – Người Đàn Bà Đanh Đá

Chương 136

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Trang Nguyễn

Beta:Sakura

Bởi vì năm nay nhuận tháng tư, cho nên tháng năm âm lịch rơi vào tháng sáu, thời tiết càng ngày càng nóng, sáng sớm ve đã bắt đầu gọi.

Mấy ngày qua Lâm Lam không đi công xã, mà chạy đến các đại đội, cũng may cô có xe đạp riêng, còn có mũ che nắng bằng mây tre lá, vội vàng công việc cũng không thấy nóng lắm.

Buổi tối hơn năm giờ cô về nhà, phát hiện của cổng trong nhà mở ra,  có người ở nấu cơm đây.

Đại Vượng còn chưa về nhà, Nhị Vượng cùng Mạch Tuệ đi học không có về sớm như thế, mấy ngày qua Hàn Thanh Tùng bận rộn nhiều việc càng không có trở về sớm đây này.

Lâm Lam vào trong sân, vừa đi qua bức tường xây liền nhìn thấy Tiểu Vượng đang hì hà hì hục thổi lửa, đầu tóc lộn xộn còn dính đầy cỏ, trên khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn đều là tro bụi đen thùi.

Ôi chao!

Trái tim Lâm Lam thoáng chốc hóa thành nước.

“Mẹ, mẹ về rồi sao?” Tiểu Vượng vui vẻ chào hỏi cô: “Một lúc nữa là cơm sẽ chín thôi.”

Lâm Lam vội vàng vào nhà, ngồi xổm xuống ôm Tiểu Vượng một cái: “Con trai, con nấu món gì ngon cho chúng ta vậy?”

Cô thuận tiện kiểm tra hai tay của Tiểu Vượng, xem thử có bị dao cứa vào tay hay không, may mà không có.

Tiểu Vượng cười híp mắt: “Nấu hai bánh bột ngô, đậu xào với dầu, trứng gà chưng tương nha, đều là những món bình thường mẹ hay làm.”

Lâm Lam hôn nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng bẩn của bé: “Mẹ ôi, con út của mẹ đã lớn rồi đây.”

Tiểu Vượng nghe mẹ gọi bé là con út thì rất vui vẻ: “Mẹ, mẹ đi làm cảm thấy mệt mỏi, mẹ nghỉ ngơi đi, để con nấu cơm.”

Bé lại bắt đầu ra sức thổi thổi ống thổi lửa.

Lâm Lam thản nhiên đánh giá, lần đầu tiên bé con nấu cơm, đừng nghĩ trong nhà còn chỉnh tề, thậm chí có chút giống hiện trường vụ án. Món ăn trên bảng, trên mặt đất còn rơi rớt các loại thức ăn, hành tây gừng đậu giác cùng cải thìa, nhìn món ăn tan nát, đoán chừng kỹ thuật dùng dao có chút treo nha.

Mặt khác trên bàn còn chưa thu dọn, phía trên dính mì, đoán chừng lúc nhào bột mì quá mềm yếu, bên trong lại cho thêm bột mì mới.

Lâm Lam nhìn lướt qua, cười cười, vội vàng đi thu dọn.

Tiểu Vượng còn ngượng ngùng: “Mẹ, có phải con làm rối loạn quá hay không? Tự mình nấu cơm mới biết mẹ vất vả thế nào, lại phải hái rau rửa rau, còn phải nhào bột mì, còn phải nhóm lửa, rất là bận rộn. Con làm không xuể, làm cái này lại quên cái kia.”

Lâm Lam cưng chiều xoa xoa đầu của bé: “Con trai út của mẹ làm khá tốt đấy.”

Cô nhanh nhẹn dọn dẹp, sau đó đan áo lông, năm nay làm quần áo lông cho một mình Tam Vượng, màu xanh đen.

“Con trai, nói một chút cho mẹ nghe con nấu cơm như thế nào, để mẹ vui vẻ xem nào.” Cô cảm thấy quá trình nhất định rất muôn màu muôn vẻ.

Quả nhiên, Tiểu Vượng bắt đầu nói: “Trước tiên con đi lấy cỏ, sau đó chà nồi. Con liền đi hái rau, cải thìa, cây đậu, cà đều hái hết. Con lại lấy mì, haiz, nhào bột mì có chút không ngoan, vốn sờ chạm, có điều vẫn khá tốt. Con đốt lửa rang thức ăn, xào xào, con liền thêm nước. Sau đó lại bắt đầu luộc bánh bột ngô. Mẹ, con làm đúng hay sai?”

Lâm Lam gật đầu, khen bé: “Tốt, rất tốt, một chút cũng không sai. Chỉ cần đừng cho quá ít nước để cháy khét, đều ăn ngon.”

Tiểu Vượng đếm đếm đầu ngón tay: “Mẹ, con tính có phải anh cả sắp trở về rồi hay không?”

Lâm Lam gật đầu: “Cũng sắp rồi.”

Ngày hôm trước bọn họ nhận được vài phong thư của Tam Vượng, có mấy bức Phó Chính Nguyên viết, có Tam Vượng tự mình viết, khai báo cuộc sống gần đây của nó, huấn luyện, thi đấu. Có điều đó là trước khi Đại Vượng đi, chuyện sau đó bọn Lâm Lam còn không biết.

Rất nhanh Mạch Tuệ và Nhị Vượng về nhà, cưỡi chính chiếc xe Hắc Lão Hổ sửa chữa lại.

Bởi vì tự mình làm, nhìn chung không nhìn đẹp bằng xe mua mới được, nhưng chức năng cũng không ít, khung xe chắc chắn hơn, chỗ ngồi phía sau có chiều rộng hơn, phía dưới còn có nơi gác chân, có thể đồng thời chở được hai người ngồi phía sau.

Hôm nay là Nhị Vượng chở Mạch Tuệ trở về.

Lâm Lam nhìn chiếc xe Hắc Lão Hổ kia liền không nhịn được cười: “Mau đến đây, anh Tiểu Vượng nấu cơm cho chúng ta ăn đấy.”

“Thật sao?” Mạch Tuệ và Nhị Vượng chạy vào: “Anh Tiểu Vượng, em làm món gì ngon đấy?”

Tiểu Vượng lại rất chân thành nói lại một lần cho mọi người nghe.

Nhị Vượng nhạy cảm cảm thấy Tiểu Vượng cho nhiều nước rồi, bánh bột ngô chắc chắn không có luộc chín tới, đồ ăn phải tách ra làm thì bé đều làm cùng nhau rồi! Nhưng cậu không trách móc gì còn cười khen ngợi hai câu rất tốt.

Mạch Tuệ cũng rất mong đợi, mặc dù cô bé thường xuyên giúp mẹ nấu cơm, nhưng thật ra tài nấu nướng của cô bé rất bình thường, cũng chỉ hơn Đại Vượng không quá khó ăn mà thôi, không làm ngon như Nhị Vượng.

Chờ Lâm Lam cảm thấy độ lửa không sai biệt lắm, liền bảo Tiểu Vượng không cần nhóm lửa, dưới đáy nồi còn lửa than mình có thể đốt thêm một thời gian ngắn nữa.

Bọn họ lại đi ra vườn rau thu dọn một chút, sau đó quét dọn sân, chuẩn bị ăn cơm. Chờ bọn nhỏ đi ra ngoài, thời điểm bận rộn, Lâm Lam vội vàng lặng lẽ mở nắp nồi nhìn thử, muốn cứu giúp Tiểu Vượng, quả nhiên, tình huống đặc sắc bánh bột ngô đã ngâm mình ở trong thức ăn, mà món ăn bởi vì khác nhau, một lời khó diễn tả được.

Cô nêm nếm thử, lại không khó ăn, còn rất thơm.

Ha ha, xem ra Tiểu Vượng nấu cơm tràn đầy tình yêu, có hương vị yêu thương liền ngọt ngào.

Lúc này Đại Vượng vừa lúc đeo ba lô đi từ bên ngoài vào, mặc dù thoạt nhìn gương mặt có chút mệt mỏi, nhưng trên người vẫn nhẹ nhàng khoan khoái sạch sẽ, không hề chật vật.

Lâm Lam vừa quay đầu lại nhìn thấy cậu từ bên ngoài đi vào, vui mừng  cười nói: “Con cả của mẹ trở về rồi, dọc đường đi chịu nhiều cực khổ nha.”

Đại Vượng lắc đầu: “Không có.”

Lâm Lam lại hỏi Tam Vượng như thế nào, có cao không, có gầy không, có nhớ nhà không.

Đại Vượng đều nhất nhất trả lời.

Cậu lấy từ trong túi ba tảng đá màu lam lớn nhỏ khác nhau đặt lên bàn: “Đưa cho mẹ.”

Tròng mắt Lâm Lam đều mở trừng lên, má ơi, đây không phải là nằm mơ sao? Đây là thật sao?

Lớn nhất cũng bằng quả trứng gà, nhỏ nhất cũng bằng ngón cái,  mặc dù chưa trải qua gia công, nhưng nhìn màu sắc rất trong sáng, cô cầm lên hướng về ánh sáng nhìn nhìn: “Ha ha, ha ha ha.”

Phát tài rồi, phát tài rồi.

Đại Vượng nhìn thây cô vui như đứa trẻ, liền cảm thấy không uổng phí công sức chạy đi nhặt những tảng đá này. Nếu không phải vì nhặt những tảng đá này, thì thật ra cậu đã có thể về nhà sớm hơn rồi.

Lâm Lam một phát bắt lấy cánh tay của cậu, ánh mắt cong cong: “Con cả, con nhặt được từ đâu thế?”

Ta muốn mượn một chiếc tải đi kéo!

Đại Vượng: “Không có, chỉ có mấy tảng như vậy.”

Con đường kia vốn cậu hay đi, có đôi khi cũng sẽ rẽ sang hướng khác đi tản bộ, cậu theo thói quen dùng ánh mắt điều tra nhìn vấn đề, loại tảng đá màu lam này khá đặc thù cho nên có chút ấn tượng, chẳng qua trước kia cậu không có hứng thú nhặt mà thôi.

Cho dù không chỉ có mấy tảng đá như thế, sẽ bị người khác nhặt lấy. Dù sao nhìn rất đẹp, có thể dùng làm đá đánh lửa, người lớn trẻ con nhìn thấy thuận tay nhặt thôi.

Trong lòng Lâm Lam hơi thất vọng, nhưng vẫn cười rất vui vẻ, nâng tảng đá lên: “Cảm ơn con cả, mẹ rất vui vẻ khi nhận được vật này.” Cô ôm đi cất và khóa trong tủ quần áo.

Đại Vượng tựa vào cánh cửa gian phòng phía Tây nhìn cô: “Tảng đá kia có giá trị?”

Lâm Lam lắc đầu: “Không đáng tiền, chỉ là đẹp mắt, mẹ yêu thích những tảng đá có màu sắc đẹp mắt. Đừng nói cho người khác biết nha, tránh phạm sai lầm.” Bây giờ không đáng tiền, hơn ba mươi năm nữa thì đáng tiến nha, haha.

Đại Vượng gật đầu: “Không nói.”

Lâm Lam vội vàng rửa tay, cầm dưa leo đưa cho Đại Vượng: “Ăn trước một chút lót dạ, rồi đi dội nước cho mát người, mẹ dọn cơm.”

Đại Vượng liền đi phòng tắm tắm, đổi quần áo, lúc này bọn em trai em gái cũng trở về.

Nhìn thấy anh cả, tất cả mọi người thật cao hứng, trước đuổi theo hỏi thăm chuyện Tam Vượng.

Nghe nói Tam Vượng muốn đi trường học tỉnh, bọn nó có chút nhớ, Tiểu Vượng thoáng lo lắng: “Vậy sau này có phải chỉ có thể đọc thư, không thể nghe tiếng anh ba nhỏ qua đài phát thanh nữa phải không?”

Dù sao phát thanh tỉnh cũng không dễ lên như vậy.

Nhị Vượng cười nói: “Em ba được người hoan nghênh như vậy, đi lên tỉnh có thể được quảng bá rộng rãi hơn nữa.”

Mạch Tuệ với Tiểu Vượng cũng cảm thấy đúng, bọn họ rất tin tưởng Tam Vượng, cho dù đi bất kỳ nơi nào, nó đều có thể trở thành quả vui vẻ, là tiêu điểm mọi người yêu thích, phát thanh tỉnh chắc chắn cũng sẽ như thế.

Đợi mọi người thấy Lâm Lam bới cơm từ trong nồi ra, tập thể trầm mặc trong một cái chớp mắt.

Tiểu Vượng òa khóc: “Mẹ, con làm chuyện xấu rồi.”

Nhị Vượng lập tức nói: “A, em út thật là lợi hại, đây là bánh bao ngâm nha, bọn anh đã từng ăn ở tỉnh thành, còn có bánh nướng không vừng, chính là làm như vậy.”

Mạch Tuệ: “Trên thực đơn còn có món gì nữa không, gì mà Thiểm Tây hay là nơi nào đấy, bánh bao ngâm thịt dê, ăn rất ngon. Món này của em không khác gì món kia lắm đâu.”

“Chính là bánh bột ngô chưng, ăn ngon đấy.” Tất cả mọi người vội vàng an ủi Tiểu Vượng.

Đại Vượng ấn ấn đầu Tiểu Vượng, lấy túi sách ra, lại móc từ bên trong một đống kẹo đường đưa cho ba đứa: “Quý Đình Thâm cho đấy.”

Quý Đình Thâm luôn canh cánh trong lòng về chuyện chính mình không có tiền mua kẹo đường cho mấy đứa trẻ, rốt cục có tiền trợ cấp, tình nguyện mình không xài cũng phải mua một bao lớn kẹo đường để Đại Vượng mang về cho bọn nhỏ ăn.

Đại Vượng không biết tính toán trong lòng của cậu ta, thường ngày cũng không thích nhún nhường, cho liền mang về nhà.

Tiểu Vượng liền nín khóc mỉm cười: “Anh Đình Thâm thật tốt, lại rất đẹp trai.”

Mạch Tuệ và Nhị Vượng lại bắt đầu nói về ba người Quý Đình Thâm, Chu Thụ Quang và Loan Diệu Huy, hỏi thăm tình hình huấn luyện của bọn hắn như thế nào.

Mạch Tuệ cười nói: “Loan Diệu Huy còn bế quan không?”

Đại Vượng: “Không có, lần này là Quý Đình Thâm.”

“Anh ta? Tại sao vậy?” Mạch Tuệ rất hiếu kỳ, Quý Đình Thâm nhìn rất khôn khéo, lại cũng bị giam lại?

Đại Vượng: “Đánh nhau.”

Mạch Tuệ bỉu môi: “Không tuân thủ quy củ, thiếu bị nhốt mà.”

Đại Vượng nhìn cô bé một cái, không nói gì.

Lần này Quý Đình Thâm đánh nhau thật đúng không phải lỗi của cậu ta, trong quân doanh các tân binh ngây người một năm trở thành lão binh choai choai, sau khi mới mẻ qua đi lại bắt đầu thấy nhàm chán, con ấu trùng nhàm chán trưởng thành rồi thức tỉnh, nhưng lại không thể tùy tiện đi ra ngoài, cũng chỉ có thể tự mình tìm thú vui. Nói lý ra là đánh bài hoặc có ý dâm tà với các cô bé cũng là chuyện thường, hơn nữa nữ binh hoặc nữ văn công đẹp mắt, đều là đối tượng trêu chọc cợt nhã của bọn họ.

Có người nghe nói Đại Vượng có một cô em gái, lại rất xinh đẹp, lúc nào dẫn đến xem thử một chút. Nói trước mặt còn khắc chế, chờ Đại Vượng rời đi bắt đầu ngoài miệng không giữ mồm mép tan gẫu, vừa lúc bị Quý Đình Thâm bắt gặp, rồi đánh nhau cùng bọn họ. Chu Thụ Quang và Loan Diệu Huy chỉ cần là chuyện của Quý Đình Thâm, bất kể đúng sai đều đi đến giúp tên kia… kết quả một đám người đánh nhau túi bụi. Đại Vượng vốn đi can ngăn, nghe Quý Đình Thâm nói bọn người kia nói xấu em gái mình, không nói hai lời liền động quyền cước, bốn người đánh cho mười mấy người bên kia sưng mặt sưng mũi.

Cuối cùng Đại đội trưởng tức giận, giam lại, Quý Đình Thâm một người gánh chịu, Đại Vượng cùng Chu Thụ Quang, Loan Diệu Huy không có chuyện gì, mười mấy người kia cũng bị giam lại, bởi vì miệng tiện cộng thêm mười mấy người mà đánh không lại bốn người, hận không thể giam bọn hắn một năm!

Đại Vượng quá khác thường, cho nên những chuyện này sẽ không nói ra.

Lâm Lam cũng quan tâm ba đứa trẻ kia, chủ yếu vẫn là hỏi thăm về Tam Vượng, thật không hỏi rõ chi tiết, còn kém để cho Đại Vượng cầm lấy cây thước đo xem Tam Vượng cao mấy centimét, chiều rộng bả vai mấy centimét. Cô xoắn xuýt lo lắng chuyện con trai luyện tập bả vai quá tráng kiện, thân eo lại đặc biệt mảnh, thiếu cân đối sau này chuyện tìm vợ lại bị ảnh hưởng nữa.

Trò chuyện một lát, thức ăn rốt cục nguội một chút có thể ăn.

Lâm Lam: “Chúng ta ăn trước đi, tối nay cha các con mới trở về.”

Công xã bọn họ cũng không có chuyện gì lớn, nhiều lắm là bị giết ba con gia súc, Hàn Thanh Tùng đã bắt được phần tử gây án. Chẳng qua thời điểm gia súc công xã bọn họ bị giết, những công xã khác cũng xuất hiện các vụ án mất trộm lương thực, thậm chí còn có một công xã đầu tiên là chỗ quản lý lương thực trộm sau đó bị mọi người mờ mịt tranh nhau mua, còn có nhà kho của đại đội cũng bị trộm vân vân, dù sao thoáng chốc xảy ra rất nhiều vụ án.

Bởi vì Hàn Thanh Tùng chịu trách nhiệm, các công xã trong huyện hợp tác hành động với nhau đả kích kẻ xấu, cho nên các vụ án ở công xã đều trình báo ở chỗ của anh. Mấy ngày qua anh đi tuần tra ở các công xả, đi nằm vùng ở công xã xảy ra vụ án lương thực nghiêm trọng nhất, nhất định phải bắt tên trộm lương thực kia.

Có điều mặc dù anh bận rộn, mỗi buổi tối cũng sẽ trở về.

Lúc ăn cơm, mọi người cảm thấy mùi vị cũng không tệ lắm.

Mạch Tuệ cười nói: “Chị Phàn nói, em trai chị ấy ở Đông Bắc gửi thư kể có món chưng loạn, cà chua dưa leo khổ qua các loại… đều bỏ vào chưng, còn ăn rất là ngon.”

Nhị Vượng: ” Trong lúc vô tình em út phát minh món ăn mới cho chúng ta.”

Tiểu Vượng hoàn toàn vui vẻ, quản khỉ gió gì nó có đẹp hay không, chỉ cần mọi người thích ăn là được rồi.

Lâm Lam: “Đây chính là mùi vị của chúng ta nha, tràn đầy tình yêu thức ăn. Cho dù không biết nấu cơm, nhưng chỉ cần có tình yêu, món ăn làm ra cũng sẽ ăn rất ngon. Đúng không anh cả.”

Đại Vượng: “. . . . . . Phải” chỉ là tại sao mỗi lần đều xách con ra hỏi hết vậy.

Tiểu Vượng cười hai mắt cong cong: “Mỗi một món ăn, con đều đã nói với bọn chúng, cảm ơn bọn chúng. Bọn chúng rất vui vẻ để chúng ta ăn hết, phát huy giá trị của bọn chúng.”

Bé chắp chắp tay về bát cơm: “Cảm ơn các người ban cho.”

Mọi người cũng làm theo bộ dạng của bé, chắp chắp tay, cảm ơn thiên nhiên ban cho. Bữa cơm này ăn đến vô cùng vui vẻ, lại có thể nghe về chuyện của Tam Vượng và đám người Phàn Tiếu.

Đang cười nói, Hàn Thanh Tùng đẩy xe vào sân.

Lâm Lam: “Hôm nay anh ba trở về sớm, tra được rồi sao?”

Hàn Thanh Tùng: “Tra được kẻ trộm lương thực.”

Hiện tại cũng không phải thời kỳ không có cơm ăn, thế mà vẫn còn có người trộm lương thực, Lâm Lam cũng có chút không hiểu. Có điều Hàn Thanh Tùng ở nhà căn bản không thảo luận vụ án, Lâm Lam cũng không hỏi, để cho anh nhanh đi ăn cơm.

Hàn Thanh Tùng rửa tay rửa mặt ngồi xuống, theo thường lệ hỏi Đại Vượng mấy câu về chuyện ở quân doanh, biết đánh nhau cũng không phát biểu ý kiến, thật giống như lúc huấn luyện bình thường.

Lâm Lam nhìn con cả nói chuyện với cha có chút căng thẳng, liền nói với  Hàn Thanh Tùng: “Đều nguội cả rồi, ăn cơm trước đi.” Cô bưng bánh bộ ngô chưng lúc

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 120: An ủi âm thầm
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thập Niên 70 – Người Đàn Bà Đanh Đá
Chương 136

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 136
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...