Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thập Niên 80: Anh Chồng Thô Kệch Yêu Vợ Như Vàng

Chương 207

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kể từ sinh ra anh ấy chưa từng buông sách vở xuống một ngày, mặc dù như vậy nhưng lúc thi đại học anh ấy vẫn không thể thi vượt qua được em gái.

Không thể không nói có những người sinh ra đã có sẵn thiên phú.

“Cũng tạm, cũng tạm." Cố Nghiên khiêm tốn.

Mao Mao nhịn không được cảm thán: “Chị dâu, chị cũng khiêm tốn quá rồi đấy, lúc trước hỏi chị thi thế nào chị cũng chỉ nói bình thường làm em còn tin là thật mà an ủi chị lâu như vậy. Hiện tại nhìn xem người đóng vai hề lại chính là em đây"

Cố Nghiên bật cười không thôi, xoa cái đầu nhỏ của cậu bé.

“Nghiên Nghiên, chúc mừng em, cuối cùng cũng đã thực hiện được mộng tưởng rồi." Trình Kính Tùng hơi cúi người xuống ghé vào bên tai cô nói.

“Đúng vậy, cuối cùng cũng đã thực hiện được rồi."

Nhân sinh đã còn không còn tiếc nuối nữa rồi.

Thời gian bốn năm trôi qua cũng chỉ bằng một cái búng tay.

Ngày tốt nghiệp, bụng nhỏ của Cố Nghiên đã hơi nhô lên, cô đang mang thai một cặp song sinh.

Sau khi chụp ảnh tốt nghiệp xong, Cố Nghiên lại tươi cười kéo theo Trình Kính Tùng, Mao Mao, Nhuyễn Nhuyễn, người nhà họ Tần, còn cả bà nội Cố qua để cùng nhau chụp một bức ảnh gia đình khác trong trường học.

Mỗi một người trong gia đình đều vui vẻ nở nụ cười tươi rạng rỡ.

Thời gian, dừng lại trong hình ảnh, vĩnh viễn hạnh phúc.

Năm sau, Cố Nghiên sinh hạ được hai cô công chúa nhỏ.

Cục cưng nhỏ mới sinh ra vẫn còn nhăn nheo, hai mắt nhắm chặt, bàn tay cũng đang nắm chặt thành những nắm tay nhỏ.

“Là hai bé gái."

Lúc y tá đi ra thông báo, Trình Kính Tùng cũng không lại nhìn tụi nhỏ mà chỉ lo lắng hỏi.

“Vợ tôi đâu?” Lúc nói chuyện anh còn không ngừng vươn cổ ra nhìn xung quanh phòng mổ, bộ dạng nôn nóng giống như kiến bò trên chảo nóng.

“Yên tâm, mẹ con đều bình an vô sự.” Y tá mỉm cười nói: “Một lát nữa là có thể được đẩy ra."

“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi."

Nghe thấy vậy, cuối cùng Trình Kính Tùng mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, anh giơ tay lau mồ hôi lạnh trên thái dương.

Tuy nói rằng toàn bộ quá trình sinh đẻ của Cố Nghiên đều rất nhanh rất thuận lợi nhưng khi ở bên ngoài chờ đợi anh vẫn cảm thấy sống một ngày giống như bằng một năm.

Nếu như được anh chỉ ước mình có thể lao vào trong đó thay Nghiên Nghiên chịu đựng cơn đau sinh nở này.

Nhà họ Tần và cả bà nội Cố cũng nhẹ nhàng thở ra một hơi.

“Vậy mọi người bế em bé trước đi.” Cô ý tá thấy không có ai trong bọn họ tiến lên nên vội vàng bổ sung.

“Phải phải phải, đứa nhỏ, nào lại đây để bà ngoại xem cháu gái ngoan của chúng ta cái nào." Lúc này mẹ Tần mới bế hai đứa nhỏ đến cùng bà nội Cố mỗi người ôm một đứa.

“Đáng yêu quá, giống y như đúc A Nghiên khi còn nhỏ!"

Hai cục cưng nhỏ đều rất ngoan, sau khi phát ra hai tiếng nỉ non thì cũng lập tức yên lặng nép vào trong lồng n.g.ự.c người lớn.

Chờ sau khi Cố Nghiên tỉnh lại thì cô đã ở phòng bệnh.

Cô vừa mở mắt đã trông thấy bên cạnh cũi có hai quả bóng nhỏ đáng yêu đang ngủ ở đó.

Nhìn vừa hồng hào lại trắng nõn, là sự tồn tại đáng yêu nhất trên thế giới này!

Khóe mắt Cố Nghiên không tự chủ được mà ươn ướt, đây là hai cục cưng nhỏ mà cô đã mang đến thế giới này sau khi chịu đựng những khó khăn về cơ thể không khỏe trong suốt mười tháng qua.

“Nghiên Nghiên, em vất vả rồi.” Trình Kính Tùng ôm cô vào trong ồng ngực, anh nhẹ nhàng an ủi vỗ về phía sau lưng cô.

Cố Nghiên duỗi tay ôm lại anh.

Tuy rằng lúc mang thai sinh con thật sự không dễ dàng nhưng ai bảo người này là anh cơ chứ!

Anh yêu cô như vậy cơ mà!

Và cô cũng yêu anh nhiều như thế!

“Anh Kính Tùng, em rất vui vẻ chịu đựng” Cố Nghiên ghé vào trong lồng n.g.ự.c anh nhẹ nhàng nói.

“Anh yêu em.” Trình Kính Tùng nhìn xuống hôn lên trán cô.

“Em cũng yêu anh"

Hai đứa nhỏ này chị cả sẽ được đặt tên là Trình Ái Cố, em gái sẽ được đặt là Trình Ái Nghiên.

Điều này nhằm thể hiện sự ân ái giữa hai vợ chồng họ.

Mấy đứa nhỏ: Ba mẹ cao thượng lấy tên của bọn con để thể hiện tình yêu!

Chờ đến khi hai đứa nhỏ đầy tháng, bộ dạng của hai đứa đã thanh tú tới mức có thể nhìn ra được tương lai nhất định sẽ là mỹ nhân.

Bởi vì là chị em song sinh khác trứng cho nên hai chị em cũng không hoàn toàn giống nhau, ban đầu vẻ ngoài khác biệt còn không lớn lắm nhưng dần dần cũng dễ dàng phân biệt hơn.

Đặc biệt là về phương diện tính cách.

Cô em gái thì thiên về mềm mại đáng yêu, tính cách bám dính người giống như một bé mèo con.

Còn chị gái lại là kiểu tùy tiện, rất thích chơi đùa.

“Rõ ràng là chị em ruột mà tính cách lại hoàn toàn khác nhau. Trông thấy hai chị em đang bò tới bò lui trong phòng khách". Cố Nghiên chỉ biết bất lực mỉm cười cưng chiều nói.

“Đúng vậy” Trình Kính Tùng cũng tán đồng ý kiến này.

Nhoáng cái đã ba năm trôi qua, hiện giờ bọn họ đều đã có công ty của chính mình.

Đặc biệt là Nghiên Nghiên, cô đang chuẩn bị ra mắt thị trường và mang ra cả nước ngoài.

“Ba mẹ.” Không biết hai đứa nhỏ đã bò lại đây từ khi nào, chúng bò đến chân Cố Nghiên cọ mặt vào trong lồng n.g.ự.c của cô.

“Bọn con yêu ba mẹ."

Hai khuôn mặt ngây ngô trẻ con nói với bọn họ bằng giọng đầy mùi sữa.

Trong lòng Trình Kính Tùng và Cố Nghiên ngay lập tức bị tan chảy, hai người cũng nói: “Ba mẹ cũng vậy, ba mẹ yêu hai con"

HOÀN VĂN

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 207
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...