Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thắp Sáng Ngọn Lửa

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta cầm bản đồ và sổ sách chi nhánh của mẹ ta.

Cẩn thận lật từng trang một.

"Mẹ, mẹ có từng nghĩ, nếu mở thêm chi nhánh, ý định ẩn núp sau thiện trang của mẹ sẽ bị bại lộ không?"

Trong lòng ta có chút lo lắng, "Ngoài Vương ma ma, còn có mấy người biết thân phận của mẹ?"

"Nếu truyền ra ngoài, trong mắt thế nhân, mẹ vừa xuất đầu lộ diện, lại vừa lập học đường riêng. Chưa nói đến triều đình, chỉ riêng nhà họ Trình cũng có thể trị tội mẹ. Đến lúc đó đủ loại mũ cao áo rộng chụp xuống, mẹ định làm sao?"

Mẹ ta thản nhiên, "Thì sao?"

Nhìn vẻ mặt của bà, ta càng sốt ruột, "Nếu quan phủ phát hiện ra ý đồ của mẹ sẽ bị c.h.é.m đầu đấy."

Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️

Khuôn mặt mẹ ta không hề gợn sóng.

"Ta biết."

"Vậy mà mẹ... " Ta sốt ruột nhíu mày.

"Kiếp trước, những việc ta làm cũng đủ để c.h.é.m đầu nhưng vẫn phải có người làm, nếu không chẳng phải sẽ diệt vong sao?"

"Hơn nữa, nghe xong câu chuyện của con, chẳng phải càng chứng minh rằng điều đó đáng làm sao?"

"Ta nghe cha con nói, các thành phố ven biển phía Nam có rất nhiều người tóc vàng mắt xanh đi thuyền đến."

"Họ đang cầu xin được thông thương với chúng ta."

Trong lòng ta chùng xuống.

"Triều đình thối nát, cố chấp bảo thủ, phản loạn nổi lên khắp nơi, nếu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta vẫn sẽ đi vào vết xe đổ trước đây."

Mẹ ta ngẩng đầu nhìn qua cửa sổ vào căn phòng bên cạnh, nơi những đứa trẻ với khuôn mặt tràn đầy sức sống.

"Ta không muốn người nơi đây, mảnh đất này, phải chịu đựng thêm một lần đau khổ như thế nữa."

"Cho dù những việc ta làm vẫn là vô ích nhưng nếu chỉ cần thay đổi được một chút thì sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thap-sang-ngon-lua/chuong-7.html.]

Đôi mắt hạnh nhân của mẹ ta sáng lấp lánh.

Ta bỗng hiểu ra điều gì đó, có chút hoảng sợ.

"Mẹ, cuối cùng mẹ muốn làm gì?"

Mẹ ta thu hồi ánh mắt, nhìn ta.

"Trung Hoa nhi nữ đa kỳ chí, cảm giáo nhật nguyệt hoán tân thiên."

Ta ngẩn người hồi lâu, hiểu được suy nghĩ của bà.

Tay chân trở nên lạnh ngắt.

Ta có chút sợ hãi.

Thật sự.

Nhưng lại thấy trong lòng hơi nóng lên.

Mẹ ta thở dài.

Bà nói với ta, bà đưa ta đến đây thực sự không có ý nghĩ gì khác.

Chỉ là bà quá cô đơn, không ai có thể hiểu được bà, cho đến khi cuối cùng gặp được ta, một linh hồn đến từ cùng một thời không với bà.

Mẹ nói ban đầu bà chỉ muốn dạy ta một số tư tưởng tiến bộ, như vậy sẽ không đến nỗi lụn bại cả cuộc đời trong tương lai.

Nhưng bây giờ xem ra không cần nữa.

Như vậy là tốt lắm rồi.

Còn về nơi này——

"Cẩm Nhi, đây là việc mẹ phải làm, không liên quan đến con." Mẹ ta nghiêm túc nói.

Chỉ là, thực sự có thể không liên quan sao?

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thắp Sáng Ngọn Lửa
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...