Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tháp Vong Nhi

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cậu ấy ngừng nói, ánh sáng trong mắt giống như một con d.a.o găm đang đ.â.m vào người tôi, khiến tôi vô cùng đau đớn.

"Cậu nghĩ những đứa trẻ bị ném vào đó đều đã c.h.ế.t sao?”

Cửu Cửu từng bước tiến về phía tôi.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và hatdaukhaai.com

“Những đứa trẻ khi bị ném vào đó đều còn sống.”

Giọng nói của cậu ấy rất rõ ràng, rất nghiêm túc, trầm bổng du dương như đọc một bài văn tiểu học đã thuộc lòng.

"Rắn bò lên da thịt, siết cổ chúng đến nghẹt thở; chó moi xương cắn thịt, kiến gặm nhấm từng mảng hút hết chút sinh khí cuối cùng."

Tôi không tự chủ mà lùi về sau: "... Sao cậu biết những chuyện này?"

"Sao tôi lại biết ư?" Cửu Cửu bẩm lẩm lặp lại câu nói, "Tuế Tuế, cậu đã hỏi tôi câu hỏi này rất nhiều lần."

Đôi mắt trong veo của cậu ấy đột nhiên âm u.

Cửu Cửu vươn tay về phía tôi, lại dừng cách má tôi chưa tới một centimet

"Không biết thì tốt." Cậu ấy nói, "Vĩnh viễn cũng đừng biết."

Cửu Cửu thật sự không hề giống một đứa trẻ chút nào.

Đột nhiên tôi cảm thấy ngỡ ngàng. Tại sao tôi lại thấy cậu ấy trông không giống một đứa trẻ? Rõ ràng bản thân tôi cũng chỉ là một đứa trẻ.

Dường như có thứ gì đó muốn chui ra khỏi đầu tôi, tôi ra sức nghĩ ngợi, dốc sức nhớ lại nhưng vẫn không tìm được đáp án.

Trên đồi, cỏ mọc um tùm, gió mang theo hương thơm của hoa dành dành thổi về phía tôi. Sương chiều nơi chân trời đỏ rực như đang bùng cháy.

Mùa hạ đang tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thap-vong-nhi/chuong-5.html.]

Mùa hạ là một mùa rất quan trọng.

Nhưng tại sao nó lại quan trọng đến thế?

Tại sao tôi không thể nhớ được bất cứ điều gì?

Khi tôi trở về nhà, trời đã tối hẳn.

Mẹ đang ngồi dưới ánh đèn đếm tiền, ba uống một ngụm nước trong chiếc cốc tráng men rồi đi đến bên cạnh mẹ ngồi xuống.

Em trai đang ngồi dưới đất, tự chơi với chiếc ô tô đồ chơi rẻ tiền của mình.

Không ai thèm nhìn tôi.

"Thằng nhóc Khương gia đó cũng rất tội nghiệp." Ba tôi nói luyên thuyên, "Nó mới mười tuổi, bà không cần căng thẳng như vậy."

Nghe thấy thế mẹ tôi liền biến sắc, lập tức dừng tay.

"Sao tôi có thể không căng thẳng cho được chứ? Thằng nhóc đó chính là ác linh, ác linh đòi mạng!"

"Đó chỉ là mê tín…"

"Mê tín cái gì? Mấy năm nay trong thôn đã c.h.ế.t bao nhiêu đứa trẻ rồi! Lão Hạng đã nói rồi! Thằng nhóc đó chính là quỷ sống, nó có ký ức kiếp trước, nó… đến thôn chúng ta chính là để đòi mạng!"

Nói đến đây, mẹ không kiềm được nước mắt.

"Bảng nhi của tôi… Bảng nhi của tôi vì nó mới không sống nổi…"

Tôi liếc nhìn em trai đang chơi đồ chơi rất vui vẻ dưới đất, không hiểu mẹ đang nói cái gì.

"Mẹ!" Tôi hét lên, "Mẹ đang nói gì vậy? Không phải em trai đang ở đây sao?"

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tháp Vong Nhi
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...